- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,462,174

THÁNG GIÊNG TREO NỖI BUỒN

22 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 1376)


AN THOI KIEN GIANG- Nguyen Hoang Nam
An Thới- Kiên Giang - ảnh Nguyễn Hoàng Nam


THÁNG GIÊNG TREO NỖI BUỒN

  

dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy

với hoa đỏ muộn màng mùa đông

hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…

ngày đầu năm gió thật lạnh

khoảng trống trước mặt thật lớn

tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim 

mắt em bé long lanh như mặt trời

nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc

cứa vào ký ức

cứa xong rồi ra đi

 

nụ hôn thổi lên cánh hồng cũng nở muộn

trơ gan cùng sương mưa

lạ lùng hoa không héo

khác xa khuôn mặt bị tàn phá

của đoàn người theo ong vàng rủ nhau lên núi

tôi thiếu mùi hương quen thuộc

tỏa ra từ thân thể em

chất chứa những vương vấn đất trời

và vọng âm của những con chim lẻ bạn

tôi vẫn thấy trăng ở góc trái khu vườn

làm sao tìm đến biển bên kia đỉnh mây 

khi chân đi lạc trên mê lộ của những cổ tích

buổi chiều ngồi quán cốc

em vuột tay đi ra khỏi hành trình

về đâu trong mưa gió

 

dù gì cũng sẽ lên đồi tìm hương thơm bát nhã

ngóng một bóng thiền sư trong mây

vũ của rừng, ca của núi, thơ của người

ăm ắp những chữ đôi khi vô nghĩa

tháng giêng treo nỗi buồn lên hàng cây trụi lá

lắc đầu làm rơi giọt mưa vô cảm

mùa đông viễn phương đang réo gọi mùa xuân

chiều lạnh run tay

nhớ thành phố xưa những ngày chợ Tết

đau mềm tâm can

 

không-thời gian đưa vào những kỳ bí

có đi bằng vận tốc ánh sáng cũng không nắm kịp ước mơ

mũi tên thời gian bắn đi quá nhanh

cúi chào con đường dẫn vào lỗ đen sâu thẳm

 

thy an

01-2020

  

ĐỘC THOẠI MÙA ĐÔNG

 

có thể khu vườn đang thu mình

ôm nỗi buồn đầu đông với những chậu phong lá đỏ

tiếng kêu của chim và sự nguyên vẹn của nụ cười

trên khuôn mặt trầm ngâm dưới ánh bình minh thánh thiện

chiếc xe lửa băng mình trong sương sớm

ta gửi theo những trăn trở trên con đường độc đạo

đem về bên kia ngọn đồi

có những nỗi cô đơn chật hẹp gói ghém vào thơ

chuyện trò cùng mưa và gió

quanh quẩn đâu đây có ai nghe niềm vui đứt đoạn ?

khởi thủy là lời nói

chấm dứt cũng là lời nói

 

thy an

 

 

TRÊN TAY KINH RỤNG

 

 

ta về ray rứt thiên thu

chân đi xiêu vẹo bến mù cõi xưa

mở ra mấy cửa đại thừa

trên tay kinh rụng lọc lừa phù sinh

vườn em hoa nở một mình

mấy cành sương đọng an bình tâm can

leo thuyền bát nhã lên ngàn

nghe đâu chuyển tiếp muộn màng pháp luân

ta về ấm lại mùa xuân

mưa rơi ướt đẫm nỗi truân chuyên đời

chân như gieo tiếng gọi mời

lần theo bóng hạc mấy lời từ tâm

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 2318)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 2510)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 2841)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 2895)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 2258)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 3028)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 2289)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 2354)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 3562)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 2243)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.