- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,023

EM GIẤU NỖI BUỒN NHƯ LÀ HẠT NGỌC

05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 10257)

nhthoaiVy
Nhà thơ Nguyễn Huyền Thoại Vy

BÀI ĐƯA ĐÓN NGÀY MƯA

Rất nhiều lần ta chờ nhau trước cổng trường
mẹ đón và chờ
con chờ và ngóng
cảm ơn vỉa hè đông có một khoảng trống
cho ta chờ nhau.

Những ngày mưa tối tăm mặt mũi
người chen vai qua cầu
tìm khoảng không bé như bàn tay để thở
nhích từng mẩu kiên nhẫn
chầm chậm
thu gần lại giây phút gặp con.

Từ cách một ngã tư
đã thấy con lẻ loi nép bên cổng
bạn bè được đón về cả rồi
con phụng phịu dỗi hờn
mắt ướt
trời mưa ....

Có những buổi trưa
nuốt vội lưng chén cơm đã nguội
tất tả đưa con qua mấy ngã ba đời
người xe mắc cửi
con thoi mẹ lại qua trên khung dệt thời gian.

nhiều ngày nắng
trời đỏng đảnh đổ mưa
manh áo che nhau mấy mùa thương khó
con níu mẹ băng qua cuộc người.

Bài đưa đón ngày mưa
có phải thơ đâu mà con oà khóc
hôm cậu bạn thân ngoảnh mặt
đem chuyện riêng hai đứa
làm quà mua vui
con phật ý khi mẹ cười
như không
rằng không biết cảm thông
lại kể một câu chuyện khác
của mẹ và bạn ngày xưa
sau này con sẽ hiểu ...

Bài đưa đón ngày mưa
có phải khúc sơn ca đâu mà con nghêu ngao
hát như con sông sau ngày bão
những giai điệu cuộn lên phía sau lưng mẹ
sau năm ngón tay đan
dệt sợi tầm mưa.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

 (ĐN, 1/11)



DỤ NGÔN

Tháng mười lao vụt qua
con dốc nghiêng mùa đông đổ bóng
trên mái hiên rợp lá sầu đông
bầy sẻ về an trú.

Tháng mười đã cạn hơi thu
cốc hồi hoàn nằm im lìm
trên chiếc bàn độc chưa trải khăn
lọ gốm chơ vơ một cành hoa cúc
đóa họa mi úa tàn
lơ đễnh ngả mình về phía mùa thu
gửi hắt hiu một màu hoa cũ.

Tháng mười hát trên ngọn sầu đông
và tặng ta trái táo dì ghẻ
nửa tuổi trẻ bầu trời khát vọng
nửa kia xanh xao khăn gói theo về.

Hái mùa đông và dụ ngôn tháng mười
sau cánh cửa mùa thu
chỉ còn heo may ngoái lại
trên ngọn lau lách buồn.

Tháng mười đi qua thời trẻ dại
hoa cúc mùa thu vàng cho ai nữa
bài thơ xưa không đổi được cơm áo
ngàn ban mai thua cuộc một chiều mưa
chẳng còn ai đi vừa chiếc hài bảy dặm
đuổi cho kịp tháng mười

trái sầu đông đã chín môi người
trên nhành uyên ương thảo
đóa tường vi e ấp bên hàng rào
vì ai mà nở muộn
lặng lẽ sắc mộc miên
nhoi nhói đỏ như gai đâm vào ngực
rỏ xuống giọt giọt ưu phiền
cạnh ngôi đền lãng quên.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

(ĐN - Tháng 10)



BIỆT KHÚC THÁNG CHÍN

Em ru gì năm tháng úa màu
mùa thu cũ lên xanh cánh gió
hạt mưa vỡ trên từng bước nhỏ
xin mỏi mòn còn ngoái nhìn nhau.

Em giăng mưa khắp lối hoa sầu
thành trăm ngàn võng tơ lưới nhện
trên ngọn heo may mù sa vẫy gọi
nhắc tên năm ngón lụa mềm
chải đời nhau tóc rối ...
anh bám vào muội tro tàn lửa
nhóm lên từ muôn kiếp mồ côi.

Tháng chín buồn thiu
ngủ trên mảng rêu ẩm mục
trượt dài bờ đá xanh tạ tội
tháng chín mòn như bánh xe ngày đói 
dạo khúc lăn trầm nhìn xuống đời nhau.

Bầu trời giữ lại những đám mây thất tán
từ lâu
đã thiên di về miền đất hứa
dẫu mai sau sự thật còn một nửa
vẫn giữ hộ nhau ánh trăng ngời sáng
cạnh ngôi đền đức tin.

Nghìn năm sau
trên thập tự lãng quên
xin ân cần đóng đinh câu rút
miên viễn ngực trầm xanh,
biệt khúc tháng chín
và những ngày thánh thiện

lời nguyền ngày ta vô nhiễm
với buồn thương lặng lẽ tháng mười.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

2019.(Viết giữa giờ ra chơi)



KHÔNG ĐỀ CHO MAI SAU

Viết tên anh trên cát
sóng xoá nhật ký bờ
Viết trên trang giấy mỏng
nhoè mực cả bài thơ

Viết tên trong giấc mộng
lệ thấm ướt gối chăn
Viết lên ngày hư không
buổi chiều in trên vách
Nỗi buồn thì trổ lạch
nghiêng về phía không anh.

Viết vào một khoảng xanh
bầu trời ngân trong mắt
Bao nhiêu lời chân thật
viết vào tận đáy lòng.

Như con nước xuôi dòng
Dẫu qua bao ghềnh thác
Những tháng ngày luân lạc
vẽ trên đường chỉ tay
Nhân danh sự đổi thay
khi tâm cùn trí cạn.

Viết tên anh lên trán
ngày cũng vừa sang trang
Sầu nhân thế mênh mang
viết trên đời lữ thứ
Mùa thu còn tình tự
vẽ nên trời lập đông.

Lá vẽ mình thong dong
Vàng rơi trên mái phố
Em tóc mai gót nhỏ
Níu tình anh xuống dòng.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 

EM GIẤU NỖI BUỒN NHƯ LÀ HẠT NGỌC

Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ
Em giấu nó như trai ngậm ngọc
Như cầu vồng sau mưa
Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa
Chiều tà và đêm xuống ...

Nỗi buồn em làm tổ
Như con sâu ngủ muộn trong kén
Hoá tằm nhả tơ.

Em giấu buồn như nâng niu nụ hoa
Ban mai xoè những búp nõn
Như khoáng chất chôn sâu
Những hạt bụi đen qua triệu năm áp lực
Chịu đựng nỗi buồn nung chảy
Trầm tích kim cương.

Em giấu nỗi buồn như là
Hạt sương
Tan trên cỏ, ...
Em giấu nỗi buồn như là viên ngọc
Như em cất giấu mình.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

(6/ 2019)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Mười 202211:49 CH(Xem: 1229)
Nhận được tin buồn Thân mẫu của anh Nguyễn Ngọc Chương Cụ bà HOÀNG THỊ TÁM Pháp Danh GIÁC NGỘ Sanh ngày 31 tháng 12, năm 1928, tại Hải Dương, Việt Nam, Đã tạ thế ngày 23 tháng 9, năm 2022, tại Houston, Texas, Hưởng thượng thọ 94 tuổi.
29 Tháng Chín 20225:42 CH(Xem: 1520)
Gia đình chúng tôi vô cùng đau đớn báo tin cùng thân bằng quyến thuộc: vợ, mẹ, bà, và bà cố chúng tôi là: Cụ bà Hoàng Thị Tám, Pháp Danh Giác-Ngộ sanh ngày 31 tháng 12, năm 1928, tại Hải Dương, Việt Nam, đã tạ thế ngày 23 tháng 9, năm 2022, tại Houston, Texas, hưởng thượng thọ 94 tuổi.
14 Tháng Chín 20226:43 CH(Xem: 1866)
lũy thừa / ở phía xe đi / đường nhân bội số / phương quỳ rực hoa / nhớ chong con mắt nắng lòa
13 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 1706)
Thượng Hải, 19h, một ngày tháng Tám Hầy à, ngày xưa… bố... hoạt động thế là để đánh... lũ thực dân, đế quốc, cứu nước, bây giờ... con làm thế để... làm gì? Cẩn thận... chỉ mang oán khổ... cho dân! vị Đại tá già trong lần tỉnh táo hiếm hoi bên giường bệnh, khó nhọc nói với người con trai cùng ngành mới từ nước ngoài về. Thôi, pá pa đừng nói nhiều nữa, mệt rồi, đầu óc ít tỉnh táo, pá pa nghỉ đi! Con ra với mẹ và các em, người con trai có quân hàm khá cao cấp của ngành vừa nói, vừa kéo chăn che phần ngực gầy hơi hở ra của bệnh nhân già, trong phòng gắn máy lạnh.
13 Tháng Chín 20221:26 CH(Xem: 1414)
Tôi biết đến tên tuổi nhà thơ Thạch Quỳ từ hồi sinh viên văn khoa, từng đọc thơ ông, nhưng lần đầu tiên mới được gặp ông tại một đám đông hội hè, giữa khu lưu niệm Nguyễn Du - Nghi Xuân, Hà Tĩnh đầu năm 2019. Đó là một ông già gầy gò, người quắt lại như lõi lim, đôi mắt sáng có vẻ hơi chế diễu nhưng không mất đi sự nhân hậu đằm thắm…
13 Tháng Chín 20221:11 CH(Xem: 1794)
Vẫn vơi đầy với tháng năm kỷ niệm… / Đẹp lắm ánh trăng vàng quê mẹ lung linh / Bao thiết tha gợi lại những ân tình / Hoài niệm xưa vẫn chập chờn trong giấc mộng
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 1798)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
01 Tháng Chín 20223:00 CH(Xem: 1910)
lại nhớ bữa anh đi / tình thương anh dặn lại / bao giờ qua cơn mê / là ngày đó anh về / là ngày đó anh về / trên khắp cõi quê hương
31 Tháng Tám 202210:27 CH(Xem: 1711)
Những năm qua, công luận kêu ca phàn nàn nhiều về tình trạng khá suy đồi của sinh hoạt Tôn giáo - nổi bật ở đạo Phật Việt Nam, trước sự tàn phá thiên nhiên để xây dựng những khu Du lịch Tâm linh trá hình khủng nhằm lợi dụng Tôn giáo để kinh doanh… Và mới đây nhất, tràn ngập Mạng Xã hội là hình ảnh những con chim phóng sinh tội nghiệp bị nhốt trong lồng sắt để rồi sau đó ngắc ngoải trước cửa chùa, hình ảnh các vị sư đạo mạo mãn nguyện đặt tay lên đầu phụ nữ, trẻ em đang cúi rạp sát đất tựa Đức Chúa Trời ban phước lành, hình ảnh nhà sư ôm bát vàng đi “khất thực” song lại quơ tay vơ tiền cúng dường, v.v.
31 Tháng Tám 202210:07 CH(Xem: 1988)
nghiêng về đâu một dòng sông / về đâu chút nắng cuối dòng thu bay / thương về đâu cánh hoa gầy / lạc về đâu chút tỉnh say vô thường