- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,370,328

THƠ LÊ PHONG QUAN

04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 577)
 

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Lê Phong Quan là thầy giáo đang sống tại Sài Gòn. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu  những bài thơ của Lê Phong Quan. Và một nhạc phẩm phổ từ thơ của Lê Phong Quan:"NGỒI VIẾT LẠI TUỔI HOA BAY" nhạc của Đỗ Hải, trình bày bởi Quốc Huy.

TCHL

 

 


XIN DỖ DÀNH TÌNH TÔI 

Xin dỗ dành tình ta

Mười năm, mười năm qua

Tình phai mờ hư ảo

Trên dốc đời chia xa

 

Xin dỗ dành nắng trưa

Che nghiêng bờ vai tựa

Ươm hồng môi nhan sắc

Thắm mối tình ta xưa

 

Xin dỗ dành cơn mưa

Đừng làm trôi son nhạt

Giữ màu duyên con gái

Dẫu mai nầy nhạt phai

 

Xin dỗ dành ánh trăng

Hoàng hôn màn sương trắng

Thắp sao xuống giăng đồi

Soi đắp mộ tình tôi

 

Xin dỗ dành chăn côi

Ru thơm mùi hương cũ

Gầy giấc mộng loan thầm

Một lời tình trăm năm

 

Xin dỗ dành tình tôi

Dù mưa nắng xa xôi

Tương tư về vẫy gọi

Nợ nhau cố nhân thôi

 

Xin dỗ dành tình tôi

Xin dỗ dành tình tôi...

 

Lê Phong Quan

 

 

VỀ PHỐ TÌNH PHAI

Ai về giữa phố trưa 

Phố vắng gọi tên mình

Cánh phượng rơi trên áo

Nắng xót nhạt màu phai

 

Góc phố nào mưu sinh

Khoảng lặng của riêng mình

Hàng cây xanh kỷ niệm

Lặng cuộc tình chia hai

 

Nhớ lọn tóc chiều bay

Lá thư tình úa nhàu

Hoài mưa bong bóng vỡ

Mưa rơi còn thương nhau

 

Phố không em tạ từ

Treo tương tư mùa cũ

Xa dần chiều mưa bay

Nụ hôn trôi tháng ngày

 

Nhạt nhòa dưới đường mưa

Đèn đêm mờ dáng soi

Anh thẫn thờ quán thưa

Men cay mấy cho vừa

 

Đã mấy mùa trăng xưa

Vàng nghiêng soi lối cũ

Gót chân mòn níu lại

Ru tròn cuộc tình phai...

 

Lê Phong Quan

 

 

NGỒI VIẾT LẠI TUỔI HOA BAY 

 

Anh muốn mời em ly rượu nầy

Giữa rừng muỗi đốt ta cùng say

Nghe thơm mùi gỗ mùi hương lửa

Lửa của tình xa quyện tháng ngày

 

Anh nhớ ngày xưa bên lửa tàn

Bếp hồng vừa đủ má hồng phai

Tựa lưng môi chạm vai run áo

Tay lựa lần tay ngoan thật ngoan

 

Anh muốn mời em về chốn này

Để ngồi viết lại tuổi hoa bay

Để nghe trong gió chiều thu nhạt

Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ

 

Đêm nay ngồi lại hoài nhung nhớ

Em ở phương kia đếm tháng ngày

Đếm đường tơ vọng phai mùa cũ

Rũ khúc tương phùng ai khóc ai.

 

Lê Phong Quan

  

 

"NGỒI VIẾT LẠI TUỔI HOA BAY"

Thơ: Lê Phong Quan.

 Nhạc: Đỗ Hải. Ca sĩ: Quốc Duy.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1488)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4517)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1606)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 1305)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 1041)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1692)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 1118)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 1051)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 1479)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
31 Tháng Bảy 201910:17 CH(Xem: 934)
Lâu lắm hai người không đón không đưa / dễ từ độ thu nhuộm vàng phố nhỏ / mưa đã bao lần lấm lem nỗi nhớ / lũ đèn đường làm biếng thắp đêm buồn