- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,720

NGƯỜI SÀI GÒN THANH HẬU

30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 6075)
SAI GON - anh UL
Sài Gòn -ảnh UL

 

Hoa hồng của một ngày 

Hoa hồng của một ngày

anh bớt nghèo túng quẫn

vài hôm em lại đến

mang dáng chiều chân quê

 

phút giây đời tĩnh lặng

muôn dáng vẻ trăm chim

em thành nguồn cảm xúc

cuốn theo dòng thơ anh

 

sẽ không là mùa thu

nếu không vàng hoa cúc

sẽ không là hoa hồng

trong đời anh không em

 

một ngày trong một đời

anh biết rằng anh có

vì hoa hồng chúng ta

nở từ trong nắng gió.

PHAN THANH BÌNH


 

Cùng em vào Harvard

 

Anh muốn cùng em vào Harvard

tìm ánh lung linh sáng ngọc ngà

tìm thấy chính mình trong bản ngã

một đời ta có hiểu được ta?

 

loài người đang tìm chân lý rộng

để vén bức màn Veritas

anh chỉ đi tìm chân lý hẹp

từ mỗi cuộc đời muốn mở ra

 

thế giới chẳng bao giờ yên tĩnh

tiếng súng chưa im nổi một ngày

viên đạn bắn ra từ trang sách

đức tin này đe dọa đức tin kia

 

anh muốn cùng em vào Harvard

tìm trọn tình yêu của cuộc đời

đặt lại cho mình điều lý tưởng

mặc cho nhân loại đúng hay sai

 

em rất thực nhưng cũng đầy bí ẩn

như màu nâu đỏ ở trên tường

sau chồng sách em thành người kiêu hãnh

vẫn ngại ngùng khi nhận nụ hôn anh.

PHAN THANH BÌNH

Verita: (tiếng La Tinh) có nghĩa là sự thật. Đây là phương châm giáo dục của Đại học Harvard



Sài  Gòn có em

 

buổi sáng em đi làm

nắng xanh đường Hùng Vương

sao em vội đi thế

anh mất bóng em rồi

 

mùa thu lên tiếng cười

cho Sài Gòn rộng mãi

cơn mưa nhanh dấu hỏi

phố nhà em nơi đâu

 

em sẽ vẫn là em

trong vòng tay bè bạn

nếu chẳng vì có anh

làm cho em bối rối

 

hình như là giao cảm

trên đường phố đông người

đi chậm thôi em nhé

cho anh còn theo em.

 

Phan Thanh Bình


 

Người Sài Gòn thanh hậu

 

Nhà bám theo đường, người bám phố

cộng sinh từ thuở lập điền

đất Sài Gòn không kiêu bạc

cho anh về bên em

 

đường là nơi kiếm sống

phố làm chỗ dung thân

ai cũng là quen biết

nhưng chẳng ai biết mình

 

em sống trong đời phố

phố che chở đời em

từ khi anh đến nữa

thành một cõi nhân tình

 

người Sài Gòn thanh hậu

sống mãi trở lên quen

bất chợt hôm nay nhớ

mình ở đây lâu rồi.

Phan Thanh Bình

Một ngày chơi

 

Tôi đi trên phố đời rộng hẹp

hỗn tạp âm thanh, hỗn tạp người

thấy ghét thằng mình luôn cặm cụi

bỏ việc để có một ngày chơi

 

sáng nay chứng khoán đang lao dốc

mình cứ nghèo đi sau mỗi phiên

chợt nghĩ lúc này cần tiền mặt

bán lỗ mà vui, chẳng thấy phiền

 

trưa nay nâng cốc cơn bia bụi

chúc mấy ông anh chẳng biết già

cứ uống mau về tân thế giới

để lại sầu lo, tôi vứt cho

 

tối lên phố cũ cà phê chậm

hôn lại môi em một nốt trầm

em chẳng coi tôi là tất cả

tôi biết trong lòng em ngổn ngang

 

một ngày rong ruổi chơi cũng chán

về lại cô đơn với chính mình

thế giới đang cần ta thay đổi

nào bật đèn lên. làm việc thôi.

Phan Thanh Bình


 

Viết bên dòng Cà Ty

(tặng Minh Quang)


Đời có lắm nghề sao anh lại làm thơ

tôi vẫn nghĩ anh đang trên bục giảng

say sưa kể về Nguyễn Trãi ở Đông Quan

Nguyễn Du từng đi sứ

 

không. anh không muốn nói về những điều đã cũ

để chân trời cho những cánh chim bay

 

tôi biết anh tiếc nuối

trong câu thơ không biên giới ngôn từ

Tuổi Thơ Đi Qua anh thấy mình được - mất?

gió đại ngàn đang thổi chúng ta đi

 

sao anh không một lần thăm nước Pháp

đi dọc sông Seine những buổi chiều vàng

đến bảo tàng Louvre ngâm khúc trầm mặc tưởng

ngắm thiếu nữ Paris lãng mạn trên cầu Pont Neuf

 

tôi biết anh suy tư

bên dòng Cà Ty nắn mình qua Phan Thiết

nhọc nhằn câu thơ nhập thế đời thường

Mùa Thu Thị Thành có điệp khúc không anh?

 

sao anh không một lần thăm nước Nga

ngắm sông Volga tuyệt trần trong nắng tuyết

thức cùng hoàng hôn đêm trắng St. Petersburg

nghe tiếng đàn acordeon quên nỗi nhớ nhà

 

anh cứ mặc nhiên làm thơ, mặc nhiên không cần ai biết

bên dòng Cà Ty chan chát mặn bốn mùa

vì người thiếu nữ năm xưa?

hay số phận buộc anh ở nơi này?

tôi chẳng biết.

 

tôi chỉ biết câu thơ anh chan chát mặn

ngược gió sông Mường

ngập ngừng Phan Thiết.

PHAN THANH BÌNH  

Chữ in đậm, nghiêng là tên các tập thơ của thi sĩ Minh Quang – Phan Thiết

 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 20218:48 CH(Xem: 1195)
mời nhau một cõi êm đềm / rót thêm một chữ bên thềm rêu xanh / con chim nhớ núi chạy quanh / mùa đông suối nhỏ vô thanh gật đầu / mai này ngồi cạnh bờ rau / áo thiền sư vẫn một màu lên ngôi
16 Tháng Năm 20219:48 CH(Xem: 1756)
Ngày 5/5, TAND tỉnh Hoà Bình đã tuyên án 16 năm tù cho chị Cấn Thị Thêu và con trai Trịnh Bá Tư. Trước đó, người con trai khác của chị, Trịnh Bá Phương bị công an chuyển từ trại giam vào viện tâm thần. Sự đàn áp khắc nghiệt của lãnh đạo ĐCS đối với gia đình chị, vô tình lại giúp tôi cảm nhận được cái “sức sống mãnh liệt” của những nông dân này. Và như Ls Đặng Đình Mạnh, tôi cũng rơi nước mắt khi đọc những chia sẻ của anh:"Chứng kiến sự đanh thép, bất khuất ... của họ tại tòa, mất tự chủ, tôi chảy nước mắt vì xấu hổ".
15 Tháng Năm 20214:04 CH(Xem: 1669)
"Gần đây, qua bao nhiêu biến cố dồn dập trong cuộc đời Trần Hoài Thư, đã đến lúc không thể không có một bài viết về người bạn văn, như một tấm thiệp mừng 50 năm ngày cưới – 50th Gold anniversary của đôi vợ chồng Nguyễn Ngọc Yến – Trần Hoài Thư, một “đám cưới nhà binh” của thế kỷ, với rất nhiều hạnh phúc cùng với nhiều khổ đau khi cả hai sắp bước vào tuổi 80. Cũng nhân đây, có một gợi ý với các bạn trẻ trong và ngoài nước đang chuẩn bị luận án tiến sĩ văn học, thì chân dung văn hoá của Trần Hoài Thư cùng với nỗ lực phục hồi Di Sản Văn Học Miền Nam 1954 – 1975 là một đề tài vô cùng phong phú và hấp dẫn, rất xứng đáng để các bạn khám phá và dấn thân vào. Các bạn cũng không còn nhiều thời gian – nói theo cách ví von của nhà văn trẻ Trần Vũ, chiếc kim đồng hồ trên tay anh Trần Hoài Thư đã chỉ 12 giờ kém 5 phút sắp qua nửa đêm và chỉ sau năm phút phù du đó, khi Trần Hoài Thư trở thành “người của trăm năm cũ”, tất cả sẽ bị lớp bụi thời gian mau chóng phủ mờ." (NTV)
14 Tháng Năm 20215:31 CH(Xem: 1530)
Tôi trở về nước lần này không phải để du lịch, mà để hoàn tất các thủ tục để đi định cư ở Vương Quốc Hòa Lan. Xa quê hương chỉ một thời gian ngắn, ngày trở về lòng tôi đã bồi hồi xúc động khi nhìn thấy lại quê hương Miền Nam… huống chi những người xa quê nhà đã trên bốn mươi năm vẫn chưa một lần trở về, thì nỗi thương nhớ quê hương sẽ làm cho họ khắc khoải biết bao nhiêu. Hôm nay là ngày đầu tuần nên người đến làm hồ sơ tại Chi Cục Thuế của quận… không đông. Tôi là người cuối cùng của buổi chiều hôm nay khi đồng hồ chỉ ba giờ hai mươi phút.
13 Tháng Năm 20214:51 CH(Xem: 1272)
Ta thắp một ngày xanh mơ ước / hong màu nắng tinh khôi / lấp lánh những chùm hoa bằng lăng tím nở / có vài chú sẻ nâu nô đùa trong vòm lá / lao xao, lao xao gió rừng cây thầm thì / những mái phố như vẫn còn ngủ mê / mặc cho tiếng ve ray rứt điệp khúc gọi nắng Hè.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 1378)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 1075)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 1306)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 1263)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1442)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!