- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,910

NẮNG VÀNG PHƯƠNG KHÁC

23 Tháng Chín 201911:09 CH(Xem: 5621)

DangThiThanhHuong
Nhà thơ Đặng Thị Thanh Hương

 

ĐƯỜNG SA MẠC

 

Ta nhớ nhà ta ơi con phố quen
Ta nhớ mùa mưa đường tan bong bóng
Ta nhớ công viên nắng vờn mặt sóng
Nhánh sông con nước không chảy về nguồn

Ta là loài chim sải cánh cô đơn
Cứ mải miết kiếm tìm điều gì không biết nữa
Cũng chẳng thấy nơi nao là tổ
Chốn trở về có ai để gọi tên?

Người đàn bà vén kỉ niệm vào đêm
Giấu ái ân dưới từng viên gạch vỡ
Những ngôi nhà cửa đóng rồi không mở
Người ta gọi là chồng giờ đã của người ta

Cốc nước đổ đi, sa mạc trắng đường xa....

Đặng Thị Thanh Hương

California 22/9/2019

 

Ờ GARDEN GROVE


Giờ nắng đã vàng phương khác
Bao giờ trở lại mùa xưa?
Những mặt người xa lạ quá
Nhớ Sài Gòn từng chiều mưa...

Ta đi qua miền lá đổ
Ta đi qua mùa bão giông
Chiều nay ta ngồi nhìn nắng
Chợt hỏi lòng còn buồn không?

Hình như chẳng còn biết khóc
Hình như lâu rồi không mơ
Chập chờn những đêm khó ngủ
Ta nghe quá khứ xa mờ

Giờ đã không thể trờ lại
Mùa thu vàng phai cuộc đời
Chẳng màng bon chen danh vọng
Ta thành cơn gió rong chơi...

 

Đặng Thị Thanh Hương

Cali 8/9/2019

 

NGÀY TRỞ VỀ

 

Ngày ta về thu sang, hoa đã rụng
Tán cây bên đường khẳng khiu đến trụi trơ
Đêm vô ảnh, bóng mình tan đáy nước
Mặt Hồ Tây xao xuyến thuở trăng khờ

Mấy mươi năm ừ thế mà nhanh thật
Những người tình khuất bóng phía hoàng hôn
Ái ân nhạt, phai màu son năm cũ
Ta tìm ai neo lại chút tủi hờn?

Những tên người nhiều khi không nhớ nổi
Bởi ái tình chỉ là giấc phù du
Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ
Nồng nàn hương hoa sữa mỗi mùa thu

Ngày trở lại, ta tìm ai để khóc?
Trăm vòng tay không níu nổi hẹn thề
Ta nhìn lại nào thấy mình đâu bạc
Hay tại mình đốt lửa cháy đam mê?

Hn 27/8/2019

Đặng Thị Thanh Hương

 

Ý kiến bạn đọc
25 Tháng Mười Một 20191:34 SA
Khách
Cảm ơn chị Hoàng Thu Hoài đã đồng cảm ạ.
24 Tháng Chín 20194:48 CH
Khách
Thơ hay quá😍😍😍!làm mình cũng cùng tâm trạng, ai là người ra đi sẽ hiểu nỗi nhớ quê nhà đến thế nào. Cảm ơn tác giả.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 401)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 434)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 444)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 491)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 503)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 602)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 597)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 746)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 750)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 697)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui