- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,418,786

Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

22 Tháng Tám 20199:46 CH(Xem: 1701)
nhung-ganh-hang-hoa
Những gánh hàng hoa - tranh Hà Huỳnh Mỹ


Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

 

Ta còn đây một bờ vai gầy

Qua rồi mưa gió bủa trùng vây

Còn đôi chút nợ nần cơm áo

Một túi đầy thơ mộng qua ngày

 

Ta còn đây đôi bàn tay chai

Từng vết sần thương nhớ nhau hoài

Những lúc buồn tìm người ve vẫy

Lục từng miền kí ức còn ai

 

Ta còn đây vạn lời đãi bôi

Để cần khi đối phó với đời

Máu nhân từ trong tim sắp cạn

Góc khuất nào chưa hết tinh khôi..?

 

Ta còn đây một buổi chiều vàng

Đôi bàn chân hối hả lang thang

Tiếng ai trên đường chiều nghe lạ

Mơ hồ như một tiếng cười khan

 

Tacòn đây một chút phấn hương

Tô lên môi mắt những cung đường

Thấp.thoáng tay ai đầy hoa mộng

Vẫy ta về đồi thác mù sương

 

Nguyễn thị Bạch Vân

18/7/2019

 

XE ĐẠP ƠI

 

Vòng xe biết cớ luân hồi

Xin quay ngược lại những ngày mới yêu

Mồ hôi ướt đẫm lưng chiều

Bàn chân như một cánh diều đang bay

 

Mộng đầy trên những vòng quay

Bánh xe mòn vỏ đêm ngày theo nhau

Khắp cùng bãi trước bãi sau

Bãi dâu bãi dứa chỗ nào cũng qua

 

Thế mà hai đứa lại xa

Ngô đồng trước ngõ khóc oà trong mưa

Chiếc xe đạp cũ ngày xưa

Nằm trơ góc nhớ những trưa hẹn hò

 

Còn đây một nhúm tàn tro

Em khơi lửa tự chiếc lò vấn vương

Hôm nay lòng chẳng bình thường

Nhớ xe đạp với con đường nhỏ ơi.!

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

2018

 

 

TÔI THẮP NỬA NGỌN NẾN CHO NGÀY SINH NHẬT

 

Một chiếc lá vừa rơi

Trước thềm tôi sinh nhật

Một tiếng chạm nhẹ tênh

Tôi nghe như lá khóc

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Chúc mừng sinh nhật mình

Một buổi chiều tháng tám

Linh hồn tôi tái sinh

 

Thổi tắt nỗi buồn tôi

Cắm trên bờ ngực trái

Những yêu dấu tàn phai

Nằm bên bờ ngực trái

 

Cho đi mắt môi này

Cho đi mùa xanh biếc

Những chiếc lá thu xưa

Đã ra đi biền biệt

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Hắt hiu bóng chiều tà

Những giọt nắng phù vân

Rơi xuống thềm bát nhã

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


VIẾT TRONG QUÁN CÀ PHÊ VẮNG

 

Không biết ngoài kia có bão giông

Trời phương nam áp thấp mưa dầm

Sáng sớm mà thơ tôi đã lạnh

Không biết ngoài kia có bão giông...?

 

Thèm cà phê, khói thuốc lá buổi sáng

Có nỗi buồn khuấy mãi không tan

Thèm một câu nhớ thương sến súa

Nói trăm năm mà chẳng buộc ràng

 

Trời lạnh sao nhớ nhung đủ thứ

Con đường này lẫn với cây cầu khuya

Hơi hướm ai như mùi lá úa

Chân lao xao một buổi đi về

 

Tay ai vẫy hoài hư không với

Mình loay hoay cũng lạc mất đời

Có những ngày như hôm nay bão tố

Lòng chùng bỗng thấy nhớ nhau thôi..

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ KỶ

 

Sáng thức dậy sớm

Sửa soạn đi trả nợ áo cơm

Đèn đường chưa tắt

Vàng nhờ nhờ như cõi âm hồn

 

Mặt mũi tinh tươm

Mà nhiều khi túi lại không tiền

Mộng đầy son phấn

Tình yêu hề như buổi chợ phiên

 

Viết nhăng viết cuội

Cảm xúc chín muồi tay vẫn non

Đêm nằm gác trán

Nghe ếch kêu ộp ộp mà buồn

 

Loay hoay cuộc đời

Cổng luân hồi bắt nhịp tái sinh

Hoàng hôn sắp cạn

Nhìn quanh dã thú đã hiện hình

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ SOI

 

Đưa tay cởi hạt nút yêu

Lòng như có đợt thuỷ triều đang dâng

Sóng xô bầu ngực còn xuân

Dìm hồn nhau xuống tận cùng xác thân

 

Đôi bàn tay của ân cần

Dỗ đêm cô phụ , vỗ cằn cỗi rơi

Đặt đôi môi ấy lên tôi

Để tôi lấy cớ suy đồi trong thơ

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 17/8/2018

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Giêng 20202:50 CH(Xem: 521)
Tịch Dương là cuốn tiểu thuyết thiên về hồi ký theo lối mở, là trích đoạn những câu chuyện mà tác giả đã trải nghiệm qua các giai đoạn của thời cuộc, sự thay đổi của xã hội cùng những suy nghĩ chiêm nghiệm của nội tâm mang tính triết lý sâu sắc về những thực trạng sáng tối của những chủ thuyết, của cuộc sống đời thường về những miền đất hiện thực và thiên đường mà từng số phận con người.
25 Tháng Giêng 202011:50 CH(Xem: 722)
Rồi nhìn về phía Nhà nước, với bao nhiêu công trình xây cất lãng phí hàng tỷ USD, điển hình như cống đập Cửa Ba Lai và các hệ thống ngăn mặn cùng khắp ĐBSCL, có thể nói là một thất bại toàn diện. Sau bài học thất bại của cống đập Ba Lai, và rồi sắp tới đây, là một công trình khác lớn hơn thế nữa: Cái Lớn Cái Bé. Nhà nước nên có sáng kiến thực tiễn hơn: dùng số tiền tỷ USD ấy để xây dựng những dự án thật sự công ích. Khởi đầu là một tỷ USD cho xây một nhà máy khử mặn / Desalination Plant, một tỷ đồng khác xây dựng một nhà máy thanh lọc nước thải / Waste Water Treatment Plant, đó là những gì khẩn cấp nhất mà 20 triệu cư dân ĐBSCL đang thiếu nước ngọt giữa cơn hạn ngập mặn và nguồn nước ô nhiễm trầm trọng như hiện nay. Đó mới thực sự là bước công nghiệp hoá chứ không phải với những túi nhựa chứa nước ngọt đang bán ra cho nông dân mà vẫn được gán cho danh hiệu Công trình Khoa Học & Công Nghệ Cấp Nhà Nước.
24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 810)
Một chùa, một tháp, một sư nữ / Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn / Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ / Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 708)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 882)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
23 Tháng Giêng 20201:14 SA(Xem: 663)
Mấy hôm rày tôi không hát " ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà hát thật "mùi" cái bài "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai nó "phê" một giấc. Bởi vì "ruột gan" của quại nó có gởi qua đó để hát mà lỵ Bây giờ già già thiệt rồi nên cứ hay nhắc câu: " Nhớ hồi xưa!!...". Mà nhớ gì nhất nào!? Chắc ai cũng như tôi. "Nhớ Tết nhất!". Đó là nỗi nhớ nồng nàn nhất trong muôn nỗi nhớ của cuộc đời.
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 665)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 586)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 685)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người
22 Tháng Giêng 202011:35 CH(Xem: 657)
những ngày thiên nga trắng / số mệnh bị xé toang / đất nở ra những bông hoa máu / bầm tím bình minh