- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

22 Tháng Tám 20199:46 CH(Xem: 45049)
nhung-ganh-hang-hoa
Những gánh hàng hoa - tranh Hà Huỳnh Mỹ


Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

 

Ta còn đây một bờ vai gầy

Qua rồi mưa gió bủa trùng vây

Còn đôi chút nợ nần cơm áo

Một túi đầy thơ mộng qua ngày

 

Ta còn đây đôi bàn tay chai

Từng vết sần thương nhớ nhau hoài

Những lúc buồn tìm người ve vẫy

Lục từng miền kí ức còn ai

 

Ta còn đây vạn lời đãi bôi

Để cần khi đối phó với đời

Máu nhân từ trong tim sắp cạn

Góc khuất nào chưa hết tinh khôi..?

 

Ta còn đây một buổi chiều vàng

Đôi bàn chân hối hả lang thang

Tiếng ai trên đường chiều nghe lạ

Mơ hồ như một tiếng cười khan

 

Tacòn đây một chút phấn hương

Tô lên môi mắt những cung đường

Thấp.thoáng tay ai đầy hoa mộng

Vẫy ta về đồi thác mù sương

 

Nguyễn thị Bạch Vân

18/7/2019

 

XE ĐẠP ƠI

 

Vòng xe biết cớ luân hồi

Xin quay ngược lại những ngày mới yêu

Mồ hôi ướt đẫm lưng chiều

Bàn chân như một cánh diều đang bay

 

Mộng đầy trên những vòng quay

Bánh xe mòn vỏ đêm ngày theo nhau

Khắp cùng bãi trước bãi sau

Bãi dâu bãi dứa chỗ nào cũng qua

 

Thế mà hai đứa lại xa

Ngô đồng trước ngõ khóc oà trong mưa

Chiếc xe đạp cũ ngày xưa

Nằm trơ góc nhớ những trưa hẹn hò

 

Còn đây một nhúm tàn tro

Em khơi lửa tự chiếc lò vấn vương

Hôm nay lòng chẳng bình thường

Nhớ xe đạp với con đường nhỏ ơi.!

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

2018

 

 

TÔI THẮP NỬA NGỌN NẾN CHO NGÀY SINH NHẬT

 

Một chiếc lá vừa rơi

Trước thềm tôi sinh nhật

Một tiếng chạm nhẹ tênh

Tôi nghe như lá khóc

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Chúc mừng sinh nhật mình

Một buổi chiều tháng tám

Linh hồn tôi tái sinh

 

Thổi tắt nỗi buồn tôi

Cắm trên bờ ngực trái

Những yêu dấu tàn phai

Nằm bên bờ ngực trái

 

Cho đi mắt môi này

Cho đi mùa xanh biếc

Những chiếc lá thu xưa

Đã ra đi biền biệt

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Hắt hiu bóng chiều tà

Những giọt nắng phù vân

Rơi xuống thềm bát nhã

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


VIẾT TRONG QUÁN CÀ PHÊ VẮNG

 

Không biết ngoài kia có bão giông

Trời phương nam áp thấp mưa dầm

Sáng sớm mà thơ tôi đã lạnh

Không biết ngoài kia có bão giông...?

 

Thèm cà phê, khói thuốc lá buổi sáng

Có nỗi buồn khuấy mãi không tan

Thèm một câu nhớ thương sến súa

Nói trăm năm mà chẳng buộc ràng

 

Trời lạnh sao nhớ nhung đủ thứ

Con đường này lẫn với cây cầu khuya

Hơi hướm ai như mùi lá úa

Chân lao xao một buổi đi về

 

Tay ai vẫy hoài hư không với

Mình loay hoay cũng lạc mất đời

Có những ngày như hôm nay bão tố

Lòng chùng bỗng thấy nhớ nhau thôi..

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ KỶ

 

Sáng thức dậy sớm

Sửa soạn đi trả nợ áo cơm

Đèn đường chưa tắt

Vàng nhờ nhờ như cõi âm hồn

 

Mặt mũi tinh tươm

Mà nhiều khi túi lại không tiền

Mộng đầy son phấn

Tình yêu hề như buổi chợ phiên

 

Viết nhăng viết cuội

Cảm xúc chín muồi tay vẫn non

Đêm nằm gác trán

Nghe ếch kêu ộp ộp mà buồn

 

Loay hoay cuộc đời

Cổng luân hồi bắt nhịp tái sinh

Hoàng hôn sắp cạn

Nhìn quanh dã thú đã hiện hình

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ SOI

 

Đưa tay cởi hạt nút yêu

Lòng như có đợt thuỷ triều đang dâng

Sóng xô bầu ngực còn xuân

Dìm hồn nhau xuống tận cùng xác thân

 

Đôi bàn tay của ân cần

Dỗ đêm cô phụ , vỗ cằn cỗi rơi

Đặt đôi môi ấy lên tôi

Để tôi lấy cớ suy đồi trong thơ

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 17/8/2018

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 22415)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 1234)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 892)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 976)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 1167)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
20 Tháng Mười Một 20251:10 SA(Xem: 1246)
Ngô Thế Vinh’s Anthology II - Portraits of Literature, Art, and Culture is a masterful act of reclamation, a radiant arras woven from the lives and legacies of eighteenliterary, artistic, and cultural figures who defined South Vietnam’s vibrant intellectual scene before the cataclysm of April 30, 1975. This collection is not merely a gallery of portraits but a resolute stand against oblivion, preserving the humane, dynamic, and innovative spirit of the Republic of Vietnam (RVN). With a physician’s precision and an exile’s longing, Vinh crafts a narrative that resurrects a cultural heritage nearly erased by decades of suppression, offering readers a window into an era that was as fleeting as it was profound.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 1457)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 1395)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 1535)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 1628)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…