- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,468,667

ĐI TỚI MÙA THU

15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 2924)
nhung-co-gai-1
Tranh Hà Huỳnh Mỹ

NẾU TÌM EM SẼ NHẬN RA ANH

 

Có dịp mời em về Phan Thiết

đứng bóng Cà Ty cuối sông Mường

Tháp Nước bình yên đêm cổ tích

qua cầu Quan lại nhớ cầu Quan

 

đây những con đường không chịu nắng

nấp dưới mái nhà dưới bóng cây

tường cũ chưa lâu màu kỷ niệm

anh mới đi về, anh lại đi

 

những ngày tháng đó không ai biết

anh đã từng yêu ở nơi này

ước nắm bàn tay cô bạn học

bây giờ cô ấy đã hai con

 

những ngày tháng đó nhiều lý lẽ

băn khoăn nhìn bóng núi Tà Zôn

đâu là biên giới trong suy nghĩ

biết hỏi mà không thể trả lời

 

những ngày tháng đó em chưa có

nên chỉ riêng anh với cuộc đời

một góc tâm hồn anh tuổi trẻ

nếu tìm, em sẽ nhận ra thôi.

 

Phan Thanh Bình

  

ĐI TỚI MÙA THU

 

Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi

anh muốn mang mùa thu về trên vai em

em đừng khóc vì ai nữa nhé

chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi

 

anh đến bên em, quá khứ đã xa rồi

đừng nhắc lại những gì không trọn vẹn

dẫu có tiếc cũng chỉ là để tiếc

trong cuộc đời ta có những lần đi

 

hãy cùng anh làm một chuyến đi dài

nơi xa nhất mà em chưa đến được

mở cánh cửa sớm mai là mỗi ngày mỗi khác

mỗi ngày em thêm có một lần anh

 

anh sẽ lắng nghe em từng tiếng thở

từng nhịp rung trên vai áo em gầy

ta phải đến được nơi ta cùng đến

em có mùa thu, anh có em.

 

Phan Thanh Bình

 

DU MIÊN

 

em lại về trong giấc mơ đi

ở bên anh dường như em rất vội

anh có thể làm gì sau mỗi chiều lại tối

khi bóng em dần xa khuất phía người ta

 

anh ước ngày mai, ngày mai

chúng ta sẽ đi những bước dài trong đời nhau mê đắm

anh nắm tay em trên đại lộ xa dần thời quá vãng

bốn mươi năm chờ nhau

bốn mươi năm sau nữa để hẹn hò

 

em đến bên anh

như lẽ thông thường

như điều hiển nhiên cuộc đời này phải thế

chẳng ai định cho mình rồi sẽ phải yêu ai

 

hãy nhìn anh thật lâu, hãy nhắm hờ mi mắt

quên đi tháng năm diệu vợi đã qua rồi

hãy run lên trong vòng tay anh siết chặt

nụ hôn này

anh dành để

hôn em.

 

Phan Thanh Bình

 

ALPHA – BETA

 

Khi chúng mình quen nhau

mỗi đứa ẩn trong một ký tự

em giữ cho mình năm tháng cũ

anh say mê những điều lớn lao

 

có thể bây giờ cho tới mai sau

đời cứ đúng còn ta luôn sai mãi

không thể trách những lần khờ dại

cho hai mình tìm lẽ yêu thương

 

nếu cuộc đời chúng ta là những ký hiệu thông thường

anh sẽ là beta đầy mộng tưởng

em sẽ là alpha xinh và ngốc

nắm tay nhau đi hết cuộc đời này sau hơn một lần hôn

 

hãy chọn anh làm beta

để em là alpha yêu dấu!

 

Phan Thanh Bình

 

KHÔNG ĐỀ

 

Rải rác nắng vàng, ca khúc cũ

 

hoa cầm hương trời chiều

khuất chìm sau mắt ướt

 

biển sóng vào bờ xa

gió góp vào cát đá

điềm báo của thời gian

 

thôi tiếng hát đá cuội

tôi còn gì nữa đây

những chuyện đời vụn vặt

không nhắc dịp thu sang.

 

Phan Thanh Bình

 

TÍN HIỆU KHÔNG LỜI

 

Mỗi đầu ngày thức giấc nhớ về em

nghiêng bên nào cũng thấy mình có lỗi

tia nắng sớm đến bên anh như là là tia nắng mới

như là em, như không phải là em

 

những vì sao đêm qua xuyên ngang, xuyên ngang

đan chéo vào anh như ảo giác

em đến bên anh mỗi lần mỗi khác

mỗi lần anh lại thấy cô đơn

 

anh mang bên mình cái vỏ ưu phiền

cái trống rỗng ẩn sâu thăm thẳm

em kiêu hãnh bước qua miền ánh sáng

đi qua anh bằng sự bướng bỉnh của riêng em

 

năm tháng sẽ rộng hơn, năm tháng sẽ dài hơn

đủ mài mòn chúng ta và tất cả

em có nghĩ những điều anh đang nghĩ

những điều anh tìm kiếm mãi không thôi.

 

em sẽ là tia nắng đến bên anh?

làm tín hiệu báo một ngày đã sáng.

 

Phan Thanh Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 2808)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 3063)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 2503)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 2409)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 2626)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 2978)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 3066)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 2387)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 3152)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 2384)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /