- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,369,798

BƯỚC QUA BUỒN THÁNG BA

21 Tháng Ba 20197:52 CH(Xem: 2051)



THANG 3- photo UL
Tháng Ba - photo UL

Mùa gọi nhớ

 

Bão đã qua rồi anh biết không

Trời bây giờ trời sắp sang đông

Lâu lắm không về thăm cố quận 

Nỗi nhớ nhung như cải lên ngồng

 

Chiếc áo năm nào em đã mua

Anh mặc cho ấm lúc giao mùa

Đông nay trời lạnh hơn năm ngoái

Nắng sớm cũng dường như gió trưa

 

Chẳng biết ngoài kia mưa có rơi

Giăng từng lớp trắng ở trên đồi

Em ở trong đây mà thấy lạnh

Hay là mưa khóc mướn vậy thôi...?

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Tự hỏi rồi lại tự buồn

 

Hỏi trời hỏi đất tiêu dao

Hỏi mây hỏi gió ta bao tuổi rồi

Hỏi da vừa trổ đồi mồi

Kia con sẻ hót mấy lời sang thu

 

Hỏi trong đêm tối tù mù

Đâu là ranh giới phạm trù yêu đương

Hỏi chân có nhớ con đường

Hỏi thăm chăn chiếu phấn hương nhạt dần

 

Hỏi trăm năm có duyên phần

Nay xanh đã bạc mấy lần qua sông

Biết rằng có đấy rồi không

Bàn tay đang nắm mà dường như buông

 

Tự hỏi rồi lại tự buồn

Tóc xơ mấy cọng vừa buông xuống đời

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Bước qua buồn tháng ba

 

Tháng hai còn nằm trong ổ

Mà buồn tôi đã tháng ba

Xuân vừa mới qua một nửa

Sớm mai bỗng thấy mình già

 

Cái buồn là buồn cho có

Cái nhớ là nhớ cho xong

Tôi cười với tôi một tiếng

Đa đoan cũng thấy nhẹ lòng

 

Này vạt nắng vàng trước ngõ

Nghiêng về một phía đắn đo

Nỗi buồn tôi hong dạo nọ

In vào trang giấy thành thơ

 

Bước chân ra đường buổi sớm

Đi về nắng chỉ đường trưa

Gian nan nợ nần hai phía

Trần gian sống cũng như đùa

 

Nguyễn thị Bạch Vân  

         

 

 

Chiều đi ngang nhà thờ lớn

Chiều thấp đi về qua xóm đạo

Ngại ngùng sợ chúa hỏi vì sao

Lâu lắm rồi tôi không đi lễ

Kể từ ngày hai đứa xa nhau

 

Anh có trình bày với chúa chưa

Rằng mưa hay gió cũng theo mùa

Anh đã gặp cha và xưng tội?

Phục sinh này khác với phục sinh xưa

 

Cũng lâu rồi tôi không làm dấu thánh

Làm con chiên ngoan đạo giống như anh

Lòng hai ta là một trời hoa mộng

Ta bất minh, chúa cũng chẳng tán thành

 

Chân bước không đành qua xóm đạo

Nhà thờ tan lễ tự khi nào

Chúa vẫn đứng buồn hiu trên thập giá

Tôi đứng chờ... mà chúa chẳng hỏi vì sao...

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Tôi thấy tôi ngoài kia

 

Tôi thấy tôi ngoài kia

Tôi chờ tôi ngoài kia

Bên bờ lau sậy gió

Thiên thu một cõi về

 

Thấy trăm năm là mộng

Sắc sắc với không không

Niềm tin và mơ ước

Bay về phía phù vân

 

Một tờ lịch vừa gỡ

Bao nhiêu sợi tóc rơi

Còn sợi thương sợi nhớ

Cũng bạc nửa cuộc đời

 

Tôi thấy tôi ngoài kia

Đứng giữa trời lộng gió

Lẫn vào mây trắng bay

Vương đầu cây ngọn cỏ

 

Hồn lơ lửng trên không

Rơi xuống bài thơ nhỏ

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 1061)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 1590)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 918)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 954)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 1108)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 1260)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 1272)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 1463)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 1187)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1480)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.