- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,486,605

THẾ ĐÓ, THI SĨ !

25 Tháng Hai 20197:02 CH(Xem: 5667)
Từ Vườn Khuya Bước Về - Tranh Đinh Cường
Tranh Đinh Cường


CHIỀU BẠC HÀ

Sau 720 giờ dưới im lặng 
Chiều nay gió bạc hà gõ phím 
Thổi qua lùm cây nghiêng 
Thêu rờn biếc lên vườn

720 giờ anh không cùng em
Em không cùng em một nửa
Em không cùng ai khác nữa
Mọi người không với nhau

720 giờ bắt cóc ở đâu
Sau rèm cửa là ngày gầy guộc
Trong mái tóc ốm đau mùi thuốc
Sau áo buồn là nhịp cơn đau

720 giờ đêm trốn rất sâu
Em lục cả giấc mơ ngày cũ
Những chiếc khăn thở sau cánh tủ
Phập phồng tháng rét đài

Sau mù sương anh hiện ra rồi
Sau lời hỏi em thế nào có khoẻ
Gió như thể không chờ hơn như 
thể 
Oà hương vai khuya

18.1. 2019

Nguyễn Thị Kim Lan



ĐÊM KHÔNG LỜI

Em không kể anh về vui nữa 
Chỉ vừa đủ nhúm cứu 
Không còn gieo mùa sau 
Nói gì dành trợ

Cũng không buồn gì san sẻ 
Không thuê in tiền chống lạm phát
Em lạm phát âu lo tuyên bố phá sản 
Không âu lo anh

Anh đợi mùa xuân biết 
Chiếc lá mưa nhạt kiếm cớ
Anh giả định bóng hình ngưng thở
Con trăng vỗ đâu

Người ta đầu tư triển vọng yêu 
Em cần đủ sức chết
Đủ sau đêm ốm mệt
Em thôi nghĩ về ta.


15-2.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

 

 

KHÚC MƯA GIÊNG

Tiếng mưa mưa đêm thở
Tiếng mưa tiếng lá non
Tiếng mưa tiếng thật thà
Phím mưa tương tư đêm

Mưa pha lê nốt cao
Tan biến trong ngàn sao 
Mưa lòng em rối bời 
Mưa niềm anh nghiêng ngả

Mưa sáng nốt son gieo
Mưa dỗi hờn long lanh 
Mưa lém lỉnh thơ trinh 
Mưa thất thần buồn em xa anh

Mưa vẹn mưa anh trong xanh nguyên
Mưa dịu dàng ru em ngủ ngon 
Mưa buốt dòng trôi ta tình tan 
Mai mưa về mi hoen buồn ngoan.

29-1-2019
Nguyễn Thị Kim Lan



KHẤN NHỎ

Theo chân mỏi xuôi về xưa cũ 
Sau vơi non nhạt biển chân trời 
Tắt khói hương đền đài nguyên cả 
Sao bơ bơ giữa ngã ba người

Rơi hạt muối tình phai lơ đãng 
Năm tháng dài năm tháng 
chảy trôi 
Duy chiếc lá nghiêng cao xanh mỏi
Ta qua mình ta vẫn xa xôi

Khe khẽ gói nỗi chờ con gái 
Bánh chưng xưa mạ thắt dạ
đồng 
Anh muốn biết quẻ tình anh hái 
Phố giao thừa khuya khoắt vẫn xinh


28.1.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

 


THẾ ĐÓ, THI SĨ!

Em hứa bỏ thơ đêm trăng cuối chạp
Để biết rằng lời hứa sắc như dao
Sẽ cắt đứt sợi huyền ta nối kết
Sẽ đem về phấn khích của xiết đau

Ngọc đã ném ngọc tan phơi lấp lánh
Đêm nghe như rạn vỡ dưới vòm sâu
Anh đã trói lòng mình gang sắt
Để câu thơ quay quắt mối tang sầu

Ta đã lìa tay buông hơi ấm
Tiếng mưa đêm lặn khuất phút từ li 
Câu thơ chết trên niềm xanh trống rỗng
Không còn người, trăng cũ cũng bỏ đi! 

27.1.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Hai 20199:29 SA
Khách
Thơ của cô giáo Lan có những tứ thơ rất lạ, những liên tưởng, hình ảnh rất khác những gì ta vẫn nghĩ; nếu đọc vội và cảm vội ta sẽ thành vô tình với người viết!
27 Tháng Hai 20199:23 SA
Khách
720 gio la khoang thoi gian cua cai gi ha chi
27 Tháng Hai 20193:02 SA
Khách
Tranh vẽ minh hoạ cho tập thơ như người trong thần thoại.
27 Tháng Hai 20192:55 SA
Khách
Thích CHIỀU BẠC HÀ.
“ Gió như thể không chờ hơn như thế” - Đúng là đã có lúc mình như thế.
26 Tháng Hai 20192:18 CH
Khách
Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Kim Lan , chùm thơ rất hay, cả một thế giới ngôn từ giàu có,sang quý, sâu thẳm một niềm yêu! Em rất thích Chiều bạc hà và Khúc mưa giêng...
26 Tháng Hai 20191:58 CH
Khách
Thích bài Khúc mưa giêng quá! Trong, êm, gần xa thật nhiều dư cảm
26 Tháng Hai 20199:30 SA
Khách
thật tuyệt vời thơ KL. anh ngưỡng mộ em. ngôn ngữ thơ như hái từ thiên thai, ý từ vẹn nguyên nguyên khôi trinh trắng như chưa từng tiếp thụ ai, từ một nền văn hóa nào. hay tuyệt KL.
26 Tháng Hai 20197:13 SA
Khách
Trong cái mưa riêu riêu và màu của trăng non _ lại thêm sắc bạc hà cay nồng xanh mướt.... cung bậc cảm xúc của con tim thì xin đừng đếm thời gian nữa ... 720 h..
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 62172)
C uộc phỏng vấn Cổ Ngư, Thận Nhiên, và Đỗ Lê Anh Đào với những tiêu đề: "Trở về cùng nhịp thở đất nước; Thơ, con đường ngắn nhất ; Việt Nam, không chỉ là một cuộc chiến" đã được Hợp Lưu thực hiện...
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 64478)
"Tôi mang đất nước tôi trong tim như một chàng trai mang chiếc bào thai đôi. Đó là sự nối kết dị thường. Nối kết với quê hương tôi và vì vậy bào thai đôi này phải được che đậy, bóp nghẹt, công nhận và cũng đồng thời bị từ chối. Thế là ta mang nó như mang một đứa trẻ đã chết. Sự nối kết dị thường buộc tôi phải có mối quan hệ với một đất nước khác.
24 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 72743)
N gay sau khi tỉnh dậy, Aisawa đã đi tìm bố mẹ và những người thân của mình. Mỗi ngày cậu bé đều để lại lời nhắn trên giấy: “Con sẽ đến vào 11h ngày mai, xin hãy đợi con. Con sẽ đến vào ngày mai”. Những dòng chữ nhắn nhủ của cậu bé này đã khiến cho bất kỳ ai dù là cứng rắn nhất cũng phải rơi lệ.
23 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 69463)
B ắt chước nhà văn Song Thao, tôi dùng vỏn vẹn chỉ một chữ, làm tựa đề cho cuộc trao đồi này. Nhà văn Song Thao cư ngụ cùng thành phố với tôi, mặc dầu chẳng “cách hai đoạn đường dài”, mặc dù không “cách nhau một dậu mồng tơi”… nhưng gạt bỏ vấn đề địa hình nhiêu khê nọ, chúng tôi luôn gần kề trong gang tấc, bởi giản dị, chúng tôi cùng táy máy “vọc chữ” dưới ngôi nhà chung: Văn chương. Lần chuyện trò này, hình thành do hai điều: Thứ nhất, những người bạn phương xa của tôi vẫn thường dọ hỏi: Song Thao là ai? Thứ hai, cách đây mấy hôm, nhà văn chung “phường khóm” với tôi đã vừa in xong cuốn Phiếm số 9. Để câu chuyện đi gần với tinh thần “vui thôi mà” của cố thi sĩ Bùi Giáng, tôi tránh hỏi tới những vấn đề nặng nề, nghiêm trọng của tình hình đất nước. Hy vọng những người từng tủm tỉm cười khi đọc Phiếm, sẽ hay biết đôi điều về tác giả, vốn kín tiếng nhưng rất sung (hiểu ở nghĩa viết mạnh). Hồ Đình Nghiêm
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 101371)
H ình như tôi bắt đầu yêu anh. Rất mơ hồ, nhẹ nhàng. Thật lạ lùng khi tôi không muốn ngăn chặn sự phát triển của tình cảm âm thầm đó, mà như còn muốn vun đắp cho nồng nàn thêm. Tưởng vô tâm mà lại như cố tình. Tưởng đùa vui mà hóa ra lại đau đớn. Mà, đau đớn thật. Và vô duyên nữa. Cuộc đời đang bình thản êm đềm bên Matt tự nhiên bị xáo trộn, bị đảo tung mọi trật tự.
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90350)
H ọ đã lặn ở một chiều sâu nhất mà họ có thể làm được. Họ không nói gì được với nhau. Người cha bao giờ cũng bám sát cạnh con, cái khoảng cách giữa hai người trước sau chỉ dài bằng đúng một chiều dài của người cha. Ông vừa lặn vừa nghĩ, một là cả hai cha con cùng thoát, hai là một mình nó thoát. Nhất định không phải chỉ một mình ta. Nó còn trẻ, nó cần sống hơn mình.
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 91416)
d ấu vết bàn chân trên lối đi không màu nhiều nỗi buồn trong anh đã nhập viện không có chỗ nằm sao nỗi buồn không chết ngay trên đường nhập viện mà đòi theo cái chết khốn nạn đời anh
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 96407)
B iển tràn vào thành phố dải Phù Tang mặn chát lệ mùa khô ... Họ đã chết nhưng những nhành hoa Anh Đào vẫn thăng hoa nỗi khốn khó trước ngọn Phú Sĩ
20 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 80477)
T ôi trở về ngôi nhà của gia đình sau hơn hai mươi năm xa cách. Ngôi nhà chừng như không thay đổi mấy ở mặt tiền. Vẫn ba gian tường quét vôi trắng, điểm một vài khung cửa khép hờ, một chái bếp ở hiên sau và mảnh sân con vuông vức nơi lối ra vào. Dấu tích của thời gian chỉ ẩn hiện lờ mờ từng đốm ố trên vách tường cũ, đã ngả màu cháo lòng và loang lổ đây đó như những vệt mụt nhọt thâm sâu...
19 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 70652)
. . Với tôi, thơ không rao truyền một ngôn ngữ nào to tát: thơ chỉ là tâm sự, là “một chút riêng tư”trao gởi người thân, bạn bè, những kẻ đồng hành biết, và sẽ quen.” . . .