- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,581

NHƯ NHỮNG CÁNH ĐÀO BAY

24 Tháng Giêng 201911:42 CH(Xem: 2908)


hoa-anh-dao
Hoa Anh Đào - ảnh Internet

Anh đào rụng lá, rụng tơi tả, rụng xác xơ. Cành trơ trọi, khẳng khiu trong màn mưa lạnh.

                 Thân của cây bắt đầu khô, màu da bắt đầu xám, loang lổ những vệt xám mốc, những vệt xanh rêu. Hàng cây khô kì dị lặng lẽ đứng bên đường lẫn khuất vào sương.

                  Ý đi vào an nhiên

                  Tâm đi vào tịch diệt.

                 Cội cây tịch mịch giữa giá rét, giữa thảm cỏ xanh mướt, giữa đất trời sơ nguyên

                 Lẽ hóa sinh nhiệm mầu

                 Tâm cội anh đào hồi sinh, những cành khô ánh lên sức sống dưới ban mai long lanh

                 Ý của sự sống xanh những chồi non.

                 Thân bồn chồn, cành chi chít nụ, những bông hoa  hàm tiếu hồng phơn phớt.

                  Bầu trời trong xanh, đêm sương trắng mơ hồ vó ngựa thoảng lưng đồi.

                  Em dựa vào cội đào nhoẻn cười, những cánh đào rơi vào lòng anh bồi hồi thinh lặng, ngủ bình yên trên ngọn cỏ non xanh.

                  Em trong veo dưới chân Bồ Tát, hương linh thiêng yên ả tiếng chuông chiều. Anh ngu ngơ chiếc bóng, theo em về cuối nẻo mây bay

                   …

                   Nhớ em, hãy nâng niu  những cánh đào anh nhé! Là em đấy, là em bay vào tóc, bay vào vai, bay vào hồn anh, bay vào cái thế giới đầy hỗn độn thương yêu này.

                   Em lại khóc nữa rồi, chúng sinh có bao nhiêu là nước mắt, sá chi giọt nước mắt của  sinh linh yếu ớt này.

                    Em đi đây…Anh

                   …

                    Anh lang thang qua bao mùa chờ đợi, bao rét mướt nhân gian.

                    Hoàng hôn…

                    Có phải là em, áo dài tím, khăn quàng tím  ngồi trên cỗ xe thời gian băng qua dâu bể chập chùng, băng qua núi đồi cách trở , vẫy chiếc khăn tím vào nguồn cội lung linh.

 

Trần Quang Phong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31 Tháng Ba 201911:38 SA(Xem: 2376)
Mảnh giấy không đề tên người nhận, cũng chẳng ký tên người viết, song tôi thuộc tuồng chữ của Thiện, cái tuồng chữ với những phụ âm d, đ, t, th, k, kh, vân vân... đâm thẳng lên trời và cao hơn bình thường như muốn nổi loạn, và những nguyên âm thấp, cam phận, tự nén. Bên dưới hai câu thơ là dòng chữ vỏn vẹn: "Nếu không đoán được ai là tác giả của hai câu thơ trên thì sẽ không về nữa."
28 Tháng Ba 201911:32 CH(Xem: 2134)
Phải như thế không? Tình yêu là gì mà ray rứt tâm hồn người ta như thế? Sao người ta không biết nâng niu quý trọng một người cả cuộc đời sống bên cạnh mình, bỏ cả năm tháng tuổi trẻ, thanh xuân, dành cho riêng mình, dâng cho mình đam mê tận tụy, âu yếm và chờ đợi không bao giờ mong đền đáp lại? Có phải con người chỉ mãi tiếc nuối những gì không có được trong tay, mà không nhận thấy một con tim đau đớn phập phồng thon thót nhịp đập vì mình ngày này qua tháng khác? Có phải tình yêu chỉ là thứ vô thường, đỏng đảnh, chua chát vậy không?
27 Tháng Ba 20193:06 CH(Xem: 1658)
Một lần thăm lại dòng sông cũ / Nhìn nắng đổ dài trên bến xưa / Ngỡ chừng mây cũng chùng xuống thấp / Cho lòng trĩu nặng ấu thơ mưa.
27 Tháng Ba 201912:35 SA(Xem: 1670)
Có thể anh chẳng còn nữa buồn đau / Giấu một góc ngăn tim hình giọt lệ / Sờ qua vai nghe tuổi mình sóng bể / Quay hướng nào lòng cũng hóa nương dâu. /
27 Tháng Ba 201912:04 SA(Xem: 1738)
Kha lên phố chợ ban ngày, tìm mãi chẳng gặp cánh cửa mở, chẳng một bóng người qua. Cậu lái xe hàng thuê cho nhà anh bị tử nạn lúc nửa đêm, cảnh sát đã làm xong hiện trường. Kha tức tốc lên đường bằng xe riêng, ý định tìm khoảnh đất trống nào đó lo hậu sự cho kẻ xấu số theo nghi thức của người chết dọc đường. Loanh quanh mãi lại về nơi đỗ xe. Từ gốc thông già nhìn lên, Kha nhận ra bóng người ngồi bên khung cửa sổ. Anh vẫy liên hồi, gọi khản tiếng, cô gái vẫn im như tượng.
24 Tháng Ba 20193:20 CH(Xem: 1678)
Người thiếu phụ cúi xuống chân thềm / Giọt cay đắng / Giọt ngọt ngào / Lời ru xa vắng / Tan tác / Từng chùm ve ran / Nhói buốt vỉa hè phượng đỏ / Gã học trò thức giấc bụi hồng
24 Tháng Ba 20192:17 CH(Xem: 1756)
rẽ phải nhập vào freeway / xe tôi bỏ lại sau lưng / quá khứ / những trạm xăng / những liquor / những con người đồng hương / những phố nhỏ trên xứ người đã nên cố quận /
21 Tháng Ba 20198:08 CH(Xem: 1831)
Trong hạt mưa sa mùa gió bấc / Em gối đầu lên những cánh diều / Đường xa sợi nắng chiều phiêu bạc / Đời thắp dùm em nổi hắt hiu.
21 Tháng Ba 20197:52 CH(Xem: 1642)
Này vạt nắng vàng trước ngõ / Nghiêng về một phía đắn đo / Nỗi buồn tôi hong dạo nọ / In vào trang giấy thành thơ /
09 Tháng Ba 201910:26 CH(Xem: 1988)
Hơn hai trăm năm trước, trong một cuộc “Bắc hành”, đại thi hào Nguyễn Du đã viết tới tám bài thơ chữ Hán về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên. Trong “tòa lâu đài” thơ chữ Hán Nguyễn Du (Mai Quốc Liên), có một mảng thơ rất quan trọng là nói về các danh nhân văn hóa - lịch sử, đặc biệt là về các bậc thầy văn chương Trung Hoa. Tám bài thơ nói trên mà chúng tôi sẽ khảo sát có trữ lượng suy tưởng - cảm xúc cực kỳ phong phú, sâu sắc, cho thấy cả trái tim lớn của đại thi hào nước Việt dành cho một nhà thơ-nhà ái quốc vĩ đại của Trung Hoa cổ xưa, đồng thời thể hiện bút pháp siêu việt của Nguyễn Du trong khả năng khám phá chiều sâu tâm hồn bản thân lẫn đối tượng miêu tả, trong sự sáng tạo về nghệ thuật ngôn từ của một nhà văn-nghệ sĩ Việt Nam kiệt xuất thời Trung đại.