- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,884

THÁNH CA TRONG MƯA

03 Tháng Giêng 201910:50 CH(Xem: 8704)
tranh dinh Cuong 2
Tranh Đinh Cường



Đêm ấy, một đêm Giáng Sinh rất lạ, sau ngày giải phóng đất nước một năm.1976. Là đêm Giáng Sinh thứ ba, tính luôn cái năm tôi đi sư phạm xa nhà, tôi không còn cùng bát phố với lũ bạn ngoại đạo trong cái thành phố nhỏ nhoi yêu mến tôi đã sống; nhưng vẫn da diết nhớ Giáng Sinh với những chiếc xe hoa lấp lánh, diễn hành dưới màn mưa lạnh, quanh mấy con phố nhỏ; những cỗ xe luôn mang đến một không gian tượi mới và tràn trề hy vọng. Khi còn hy vọng, là người ta còn mơ ước. Khi còn mơ ước,là người ta còn tin yêu cuộc sống này.Và người ta luôn trông chờ điều đó.

 Tôi đang ở một nơi tưởng chừng như xa lắc xa lơ,nơi trời cúi hôn đất, nơi sóng quyện với mây làm một; nhưng thật ra nó chỉ xa trong không gian của sự cô đơn trí tưởng, chỉ vì việc đi lại vô cùng khó khăn cách trở. Tôi đang gõ đầu trẻ nơi một làng biển heo hút bên bờ đầm Cù Mông.

Buổi chiều ngày 24 tháng 12 xa xăm ấy, khi anh chị em giáo viên địa phương đã về nhà. Tôi rủ thằng bạn: “Tối nay đi Sông Cầu dự Noel thôi ! Nằm đây buồn thúi ruột !”.Nó nhìn mưa giăng thẫn thờ: “Mưa! Đi bằng cái gì ? Giờ này còn xe cộ đâu mà đi ?”.“ Đi bộ thôi !”. Nó lại ngại ngùng: “ Mày biết, đêm nay đến khu vực nhà thờ là mệt lắm đó ! “. Tôi thuyết sâu. Cuối cùng, hai đứa cũng gom mấy thứ lặt vặt kem,pót, khăn mặt, cùng hai lon gạo nhét vô túi dếch. Phòng khi lỡ đường, ghé bất cứ đâu đó nấu cơm nhờ như đã từng.

Sau gần hai tiếng băng mưa qua đèo Nại, rồi qua những ngôi làng quạnh hiu chìm trong mưa Trung Trinh, Lệ Uyên, Phước lý. Hai thằng tới thị trấn Sông Cầu trong tối mưa giăng hiu hắt lạnh. Chẳng thấy Chúa đâu. Nó ầu ơ trong mưa “ Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người “.

Trong khuôn viên nhà thờ, những bóng điện hắt ra thứ ánh sáng yếu ớt, những ánh sáng trang trí cũ kỹ cố nhấp nháy như sắp tàn hơi, cây thông đính những dải kim tuyến không còn đủ sức lấp lánh, để gieo sự tươi mới và hy vọng của Chúa. Trước sảnh và hai bên hành lang, con chiên các họ đạo quanh vùng đang rũ áo mưa chuẩn bị vào lễ. Thấy chúng tôi vào, mọi con mắt đều đổ dồn nghi ngại rồi chuyển sang xa lánh. Không chỉ riêng hai thằng tôi, mà còn nhiều chàng trai du Noel trong hành lang nhà thờ đêm ấy, cũng chịu chung số phận Giu-da !

Rồi Dàn Thánh Ca bắt đầu với bài Kinh Hòa Bình. Những ca từ …”đem yêu thương vào nơi oán thù, đem tối tăm vào nơi lăng nhục “…Thằng bạn huých cùi chỏ vào hông tôi “ Nghe đi! Và luôn mang mấy câu này trong đầu, để luôn giữ lửa yêu thương và thứ tha ! “. Tôi định nhận xét ca từ, nhưng nó lại huých cùi chỏ vào tôi. Rồi nhìn ra sau.

Rồi Ca Đoàn kết thúc với bài Giáo Đường Im Bóng của Nguyễn thiện Tơ. “ Tiếng A-men đều âm u, hòa theo gió buồn đêm thu…..Thánh giá xa vời lắm, với chuông chiều ngân, hồn thánh thoát mưa dầm, một tối âm thầm”. Người tôi run lên.Tôi sắp bật khóc. Tôi không thể tin, tôi lại rơi vào trạng thái hư ảo kỳ lạ !

Tôi cầm tay nó siết chặt.rồi nói nhỏ: “ Đi Thôi ! . Tôi nắm tay nó kéo đi !”. Nó gắt: “ Sao vậy? “.Rồi nó cũng trùm áo mưa theo tôi”. Tôi vuốt mặt nói: “ Đủ rồi ! Chỉ nghe nhạc lễ thôi ! Tao biết, đêm nay Chúa vẫn Giáng Sinh. Không có réveillon nào cả và Chúa không thể cứu rỗi ai cả”.

Tôi bước những bước vô hồn bên nó. Tôi nhớ ghê gớm Nhỏ của tôi. Nhỏ đã dắt tôi lên nhà thờ Tuy Hòa, để nghe Ca Đoàn tập dợt chuẩn bị cho đêm Thánh Lễ Giáng Sinh năm ấy. Rồi tôi thì thầm “ Thánh giá xa vời quá !”./.


NGUYỄN LẠC ĐẠO
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Sáu 20216:03 CH(Xem: 1128)
Tôi nhớ xa xôi có người đã từng ví von bên tai tôi " Dù cho sông cạn đá mòn tình cảm này không hề thay đổi". Ngày ấy, tôi cứ nghĩ sông khó mà cạn lắm chứ, nhưng không, dòng sông nơi tôi ở cứ cạn rồi đầy liên tục trong ngày. Lòng người cũng vậy không có gì là mãi mãi với thời gian. Cái mà dễ thay đổi nhất trên đời này nghiệm ra rằng đó chính là tình cảm; những lời yêu xưa chỉ là ví von trong lúc cảm xúc còn đong đầy nên chả trách gì nhau khi người dễ quên nhau...
10 Tháng Sáu 20215:47 CH(Xem: 869)
Khi ngó lại, trùng trùng thiên cổ / Điệu trầm ca nhỏ giọt vàng anh / Ngày đã chạm tận cùng mê lộ / Buổi tang điền giun dế cũng điêu linh.
10 Tháng Sáu 20215:28 CH(Xem: 1041)
xuống cầu thang / ngay khi áo chưa cài hết nút / vẫn vừa bước vừa vấp / ngoại trừ hôm nay gió ùa từ cửa chính không khép
07 Tháng Sáu 202111:27 CH(Xem: 1148)
hôm qua, một người bạn nói với tôi / chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra / đất nước này sẽ không bao giờ thoát khỏi / tất cả đã bị đóng đinh / tất cả là số phận / hôm khác, tôi đọc một lá thư hay một luận đề khoa học? bản sắc là gì / với một dân tộc 'tự thua'?
05 Tháng Sáu 20211:31 SA(Xem: 1265)
Buồn tôi trĩu đầy làm sao người biết / Mưa ướt môi mềm hay nước mắt tôi rơi / Tôi đi qua hay ngày đang qua miên miết / Dừng lại nơi nào nỗi nhớ cũng chơi vơi. /
05 Tháng Sáu 20211:25 SA(Xem: 1201)
Khi nào bí vận thơ vần / Tôi lại tìm thơ tân hình thức / Khi nào hiếm gặp đôi môi gần / Tôi nhớ đến mối tình xa
05 Tháng Sáu 202112:24 SA(Xem: 1548)
Có tiếng huyên náo, ầm ĩ ở ngoài sân, hai bệnh nhân nặng trong lúc nhân viên chăm sóc sơ hở đã lẻn ra ngoài sân choảng nhau. Kẻ ra đòn là một bệnh nhân gày nhom nhưng sức mạnh thì phi thường, gã giáng những cú đấm như trời giáng vào mặt bệnh nhân cao to, lực lưỡng, máu me be bét cả mặt nhưng bệnh nhân cao to lại không chống đỡ mà miệng còn cổ vũ cho đối thủ đánh nữa đi, đánh mạnh vào, cứ như thể càng được đánh thì càng lấy làm sung sướng lắm !
04 Tháng Sáu 202110:48 CH(Xem: 1138)
Bác sĩ Ngô Thế Vinh từ lâu đã quan tâm sâu xa tới các biện pháp bảo vệ hệ sinh thái sông Mekong và Đồng Bằng Sông Cửu Long. Ông đã thu thập một khối lượng dữ kiện quý giá liên quan tới con sông Mekong dài hơn 4.800 km bắt nguồn từ Cao nguyên Tây Tạng chảy ra tới Biển Đông. Rất nhiều bài viết tâm huyết của ông đã cung cấp cho bạn đọc trong nước Việt Nam cũng như ở hải ngoại những thông tin hữu ích về chuỗi các con đập thủy điện khổng lồ Vân Nam cùng với những ảnh hưởng tác hại ra sao trên đời sống của bao nhiêu triệu cư dân ven sông.
03 Tháng Sáu 202110:43 CH(Xem: 1189)
NGUYỄN THẾ TÀI | Biên khảo: Viết về Marie Curie là viết về một người đàn bà phi thường, một nữ khoa học gia lỗi lạc đầu thế kỷ 20. Cuộc đời bà là một chuỗi những thử thách và chịu đựng gian nan. Sinh ra và lớn lên trong những điều kiện khó khăn, trải qua tuổi niên thiếu với biết bao gian khổ nhưng với ý chí kiên cường, lòng quả cảm và trí thông minh, bà đã thực hiện hoài bão của mình.
03 Tháng Sáu 202110:29 CH(Xem: 1171)
Kịch bản tuồng "Liệu đố" (chữa bệnh ghen) có thể nói là một kịch bản văn học khá kỳ lạ. Khoác cái vỏ lụng thụng của những điển tích cổ, thơ Đường, Kinh thi..., nhưng kịch bản được viết ra từ trên một thế kỷ này tận cốt lõi lại là sự sống dân gian Việt, và điều đặc biệt nhất là chứa đựng nhiều yếu tố hiện đại trong nội dung tâm lý cũng như về hình thức biểu hiện. Tôi xin mạn phép được minh chứng điều này bằng chính văn bản vở tuồng "Liệu đố" mà tôi có được trong tay nhờ các nhà nghiên cứu dịch thuật Hán Nôm của Trời Văn Bình Định (“Quỳnh Phủ Nguyễn Diêu - ông đồ nghệ sĩ” - Nxb Sân khấu, 2011).