- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,509

ĐÁM TANG MỘT CON ONG

03 Tháng Mười Hai 201810:51 CH(Xem: 6804)


4 CHU DEN TREN CANH KHO
Bốn chú đen trên cành cây khô - ảnh UL

MẶT SAU

Sống lộ phơi mặt trước
rễ bật hát lời lá
độc khí

Ấp ôm
đẹp lu mờ lí trí
ánh mắt khác giới

Mây câm lặng ngàn đời
sấm
ánh chớp đẩy xuống huyệt mộ

Dòng tộc thủ lĩnh
nhiều sa đọa hơn xã hội đen
giờ chấn chỉnh

Bản giao hưởng
đám tang của loài giun dế
là bất tử...


ĐIỀN DÃ

Chỉ ngồi nhìn, lâu lắm rồi tầm mắt đóng khung chân trời vô định
tai lịm đắm lời khen học hằn mực thước
tự bức tử dẫy đầy mỗi tối
muỗi sinh sôi trước khói nhan vẽ chữ ngoằn ngoèo
nhất quyết chuyến này mang theo
nàng đau ruột thì ở nhà điều trị
giấc mê sẽ dắt cho đi

Sự đào bới ngổn ngang tiếp diễn đất trong người bằng phẳng
nghiêm túc bị chê bay bát nháo chẳng ra gì khen tặng
tiếng ê a của rau thủy canh
mai làm nhân viên siêu thị
máy điều hòa suốt kiếp suốt đời

tôi - cô gái mỏng manh lạc lõng trước chợ trời
ai chỉ cho tôi con đường trước mắt
nếu bị bắt rồi đem bán
thì tôi phải cầu cứu ai

Đi tìm kết luận trước hỗn mang giả thuyết
giả thuyết hỗn mang luận kết tìm đi…


CHỚP MẮT

Đinh đóng xong thành quả
dòng suối chảy sau lưng
bức tường bị thương từ tay búa
vật sắc nhọn nằm im đau

dường ngụp rất sâu vào đời nhau
dường biển tình cũng cạn
còn lại khung sạm màu loang lỗ
tranh cồn bãi ước mơ 

mép nước năm tám mươi không để dấu chân trần
ký ức mê man kiếp sau
tại sao
đời mọc rừng câu hỏi

lạc lối ư chẳng biết
cánh chim nào viết sẵn đường bay
giống diễn lưu ảnh
đóng vào đời.


DỬNG DƯNG

Viên thuốc ngủ đêm qua giúp người ấy dửng dưng
với trời đất người cả cõi âm cung
với sự sống như không hề quay lại
con kỳ đà gọt giũa vực ban mai

nhổ đi sự dông dài
gã thực dụng không cần văn vẻ 
bao va đập 
vỡ tan tim óc chảy tràn

họ chẳng mang lại gì cho nhau
chỉ dòm ngó để cuối năm góp vào độc tố
yêu người quá đổi phù vân
yêu con đường sụp ra ảo ảnh

người ấy nuôi vấp ngã triền miên
quơ tay hớt ánh nắng tràn
rồi uống nhớ
dửng dưng thành gió

chỉ vậy thôi
héo hắt một đời.

 

ĐÁM TANG MỘT CON ONG

Nó mắc trong gọng kềm lũ kiến
cánh chết dần dù đã bay hàng vạn chuyến khắp núi non rừng rú
bao nhiêu sức lực giờ lịm trong bất lực

không thể biết trước cái chết
nó bị bức tử khát vọng làm mật
đất còn thơm dày phấn hoa

con kiến xăm khắp mình
là thú cưng của con ong đầu sỏ

thôi đành chịu chết
là chúa ta không cần mật

chỉ có cái rót vào tài khoản mỗi ngày
bay không siêng năng thì đi vay
chết là hết nợ

tôi dự đám tang một con ong
ở góc đường thủ đô
chuyến đi thức tế sáng tác.
 
NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 1419)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1204)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1243)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1376)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1315)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1639)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1232)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2408)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2103)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 1966)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng