- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,189,653

Chùm Thơ Thảng Bảy, 2018

18 Tháng Bảy 20183:02 CH(Xem: 1291)


Mỹ Khê ĐN 7-2017 - ảnh UL
Mỹ Khê ĐN 7-2017_ảnh UL




SỐNG SÓT SAU TRẬN CÀN DANH VỌNG

 

Lớp sóng ảo chắt chiu mớ ngổn ngang cơm áo

bắt đầu buổi sáng mùa thu leo theo người đàn ông yên ngựa

quá khứ vút qua thảo nguyên tự do ngoặc kép

lỉnh khỉnh bằng khen kháng chiến

lổn nhổn tinh thần đấu tranh giai cấp

tiềm tàng mái gà tơ cống hiến xệ cánh

mổ giấc mơ làm người tha vào nguyên thủy lời thề phản bội

bầy heo nái tròng trành tháng tuổi nhai thời gian ướp xác cây chuối mục ruỗng

lát cắt niềm tin trắng hếu chồng lên mảnh ghép phiên bản ngũ cốc lời hứa cầu vồng

rồi mai

rồi mốt

thế này

thế khác

đến vô số huy chương lung linh bàn thờ cổ tích thứ một ngàn lẻ một loại

 

Chẳng thà những nghệ nhân đường phố tỉ mẫn từng nét vẽ trung thành bức tranh quyền lực

nghiêm chỉnh trước phiên tòa nhân phẩm góc trái nhùng nhằng bút lục phủ nhận lời khai phiếm loạn

vẽ vời

mộng mị

tầm phào

ngã lưng vô thường cuộc mặc cả thành tích chạy đua nhà trắng

nghe thật hoang tưởng

thần thánh hóa lý tưởng già nua kiếp nổ lương tri mở khóa an toàn

cái chết bật khuy áo kẻ sĩ

con chữ xuống đường phẩn nộ

nhân danh công lý tụ tập

chỉnh trang đạo đức đỏ chói

cuộc cách mạng du ca

 

Bữa ăn đãi ngộ sắp hàng dấu chấm hỏi lơ lửng mâm vàng thau lẫn lộn

người phụ nữ xuống dòng dân oan quay cuộn phim mất đất chiếu vào màn hình trách nhiệm nhấp nháy

có dấu hiệu nhạy cảm

kẻ giang đầu uẩn khúc

sự muộn mằn đánh tráo khái niệm nước mắt

âm thanh cầu thực vọng ngân sau phần hi sinh cỏ dại

bằng chứng nhào nặn

bằng lòng dựa cột

sự thỏa hiệp hô hoán

vòng cung dối trá liên tiếp cập nhật

đứa con tinh thần không biết khóc tiếng mẹ đẻ

chết yểu ngay trên bản thảo

trào phúng dòng chữ viết hoa tựa đề...

 

Sài gòn, 7.2018

Bình Địa Mộc

 

 

CÔ GÁI VÁC BOM NGÃ BA ĐỒNG LỘC

 

Em chạy qua cánh đồng

ngọn cỏ cúi đầu líu ríu

 

Em chạy qua ngôi làng

cánh cửa kẹp đôi mắt long lanh

 

Em chạy qua dòng sông

con nước rì rào dợn sóng

 

Em chạy qua bãi ngô

bầy cào cào đập cánh tung bay

 

Em chạy qua thông hào

chú bộ đội bật nắp hầm quẹt nước mắt

 

Em chạy qua buổi chiều

quả bom chưa nổ trĩu nặng

đôi vai gầy rỉ máu B52

 

Bình Địa Mộc

 

 

VỪA NGHE THÁNG BẢY

 

em còn có cái lớn hơn

cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông

gió dùi thủng tẹt mênh mông

lòi sau lưng một cánh đồng trắng phêu

 

thềm hiên nắng nhuộm ngàn rêu

chỗ cây đà cửa ngồi thêu hòa bình

con bồ câu trắng lặng thinh

nghe đoàn tàu phút chuyển mình tiên phong

 

liu tiu chiếc lá giữa dòng

trôi theo những cánh buồm dong bồng bềnh

sỏi đôi hòn khắc họ tên

cát đôi bờ lỡ bước bên kia bồi

 

que diêm bếp lửa mồ côi

hai đầu củi chụm đầu bôi mặt cười

hạt cơm cõng củ khoai bươi

nắp vung bật nỗi buồn rười rượi xưa

 

ngoài đồng bạ luống cày trưa

nằm phơi bụng đợi cơn mưa ngắn ngày

nhổ dăm cộng cỏ bàn tay

vắt keo kiệt tháng năm bày mưu sinh

 

em còn cái lớn hơn tình

yêu anh se chỉ luồn nghìn mũi kim

đêm về thổn thức trái tim

vừa nghe tháng bảy nổi chìm phong ba

 

Bình Địa Mộc

 

 

NỖI BUỒN THƯƠNG HIỆU

 

Hôm qua

chính xác là hôm kia

vì thời gian âm dương được phép cộng trừ 1

em dừng lại chỗ hai đứa mình ngày xưa nghỉ chân

chiếc xe đạp thồ lương thực trơ khung xẹp lớp

giấu ở bụi dúi ven đường

chúng mình lội bộ qua cánh đồng trũng nước

chính xác là cánh đồng B52

vì hiện tượng làm thay đổi bản chất

cánh đồng lựu đạn

cánh đồng M79...

em ngắt một bông trang cài lên ngực áo buổi chiều

con chó đá sắp hóa kiếp người ngồi im lặng

con mèo tam thể đội lốt ông 30 phủ phục

bông trang chau mày nghĩ ngợi

ứa giọt sương đêm kia tụ lại thành màu đỏ

tựa giọt máu đào

nhỏ xuống bờ ruộng chênh vênh

 

Hôm nay

chính xác là mồng 5 tháng 7

bắt đầu ngày lao động đầu tiên của giọt máu cuối cùng

dòng nữ Thanh niên Xung phong

vì đoàn quân tóc dài này giải thể

em chuẩn bị cạp - lồng đựng cơm

hộp thức ăn kho khô

chai nước lọc tinh khiết

bỗng có tiếng chân

chính xác là âm thanh của một bàn chân cộng một cây nạng gỗ gõ cửa

người thương binh hàng xóm ghé thăm

vì ông ta không còn ai khác để thăm

chúc mừng con em có việc làm

một việc làm hết sức vinh dự

công nhân vệ sinh đường phố

ông ấy cho cháu chiếc khăn dù rằn ri chống nắng

bình đông USA đựng nước

bịch lương khô ăn dặm

nhưng nó không có nguồn gốc xuất xứ

em trả lại

ông buồn

nỗi buồn thương hiệu Cá Tra

 

Bình Địa Mộc

 

 

KHỚP NỐI KHÁI NIỆM TRÒN

 

Chật vật chuyến xe lục tỉnh khứ hồi

Em hoài nghi tin nhắn trúng thưởng điện thoại

Người bạn đồng hành hồn nhiên lướt web

Mặc kệ ngày sủi tăm

Hoan hô chiến dịch giải cứu đội bóng Lợn Hoang thành công

Hình ảnh thuyền nhân chập chờn ký ức

Bàn tay níu sợi tóc chập chùng giữa mây trời hư ảo

Lắng nghe khúc khải hoàn bi tráng

Rời rạc sau khuôn hình tự do

Giây phút giao thoa bắt đầu hồi họp

Giữa sự sống và cái chết

Tội nghiệp gốc si già hấp hối

Chạm ngõ thiên thần

 

Thương hiệu Điện máy Nguyễn Kim nhạt nhòa tờ rơi cận thị

Bên kia con dốc thăng trầm

Người đàn ông canh bạc phủi tay

Ngoái nhìn mặt trời hãnh tiến

Chết lặng sau một thập kỷ nhồi máu lãi xuất

Bội thu niềm vinh quang quá khứ

Dầu Nhị thiên đường

Kem đánh răng Hynos

Xe Lam ba bánh

Đàn Tỳ bà

Vùng vẫy trên đồng xu nhân cách

 

Hoàng gia nhạc trữ tình cung nghiêm áo mão cân đai

Chia tay phúc âm ngọt ngào tháng bảy

Khói thuốc cuốn quanh phiên chợ cuối tuần

Nhẩn nha bên kia chiếc cầu dây văng đồng nát

Chập chờn vốn hóa lần lượt khoát áo

Đếm phiên thần tài bội ước

Chiếu cũ

Đèn cầy

Đầm cơ nhắm mắt

 

Hi vọng quan chiếu

Cán cân định mệnh ngược kim đồng hồ

Tỷ số bất bại tròng trành cơn mê world cup

Quanh quẩn lá số tử vi và xúc xắc bảy mầu

Sự trổi dậy của bản năng

Chênh vênh bờ khắc khoải

Mỏi mòn chờ đợi cuộc hội ngộ mùa thu nhân tâm

Đêm ướt mi mặc khải

Định hướng lâu đài tĩnh tâm

Bóng râm hoa hậu chìm khuất sau vương miện hối tiếc

Bộc lộ ý nguyện tụng ca ngày xanh bất tận

Nỗi ám ảnh mù màu

Cất vó đêm nâu

 

Bình Địa Mộc

 

 

ĐÃNG TRÍ

 

dường như dấu ngã

nhầm lẫn dấu huyền

nghi hoặc dấu sắc

quên viết hoa tên người cầm cân nẩy mực

chưa kịp chấm xuống dòng bước ngoặc lịch sử hôn nhân

nhởn nhơ sữa mẹ nước dừa

mặc cả canxi

áo dài váy ngắn củn cỡn

đánh đu sân trường râm ran khúc ve mười tám

lõm bõm đồng sâu

nông dân tự kỷ bữa ăn nhạc thếch lý thuyết

giống cây trồng cơ cấu phù hợp

bón phân mặt trời

tích nước mặt trăng

công nhân nứt gót chân phèn

miễn trừ kỷ thuật

dây chuyền sản xuất khoanh tròn chấm bi sân khấu

bản hợp ca tổng phổ

tăng thu nhập inh oang

vốn đồng tháng sau cao hơn nợ đồng tháng trước

tiền ứng tháng trước gối đầu tiền lương tháng sau

chủ nhựt hẹn em xé rào

kết hoa đăng

khung trời sinh nhựt

kéo lu lô khăn giấy quanh hồ gươm tưởng tượng

dùi cui cắm vào trang nhật ký ngày xanh

tịch liêu phản hồi trúc trắc

tà dương tiếp nhận điêu toa

khán giã hòa tấu miếng võ bi hài

ngấm vào tháng bảy

mẽ nụ cười khiếm nhã

hô hô…

 

Bình Địa Mộc

 

 

NHẸ TƠN KIẾP NGƯỜI

 

Con gà cục tác sau hè

bỗng yên lặng để chú ve thì thầm

phía hàng cau nắng hoa râm

vá đôi lỗ thủng ngõ câm lặng chiều

 

Con trâu gặm nốt liêu xiêu

ngày đau đáu ngọn cỏ dìu dặt xanh

cánh diều no gió chòng chành

đồng xa con nít chạy quanh bóng mình

 

Cuối đường thôn bước gập ghình

hai con chó đốm đứng nghinh mắt chờ

đằng tây một ánh mặt trời

đang từ từ trở lại thời sơ khai

 

Bếp nhà ai khói mỏng mai

quyện mơ mòng mái tranh vài chỗ thưa

bàn tay em vịn song sưa

nhớ hôm qua tiễn người vừa đi xa

 

Sợi dây gàu nối thêm ra

giọt trong veo nước giếng lòa xòa trăng

lòng sâu đất lạnh băn khoăn

đã ngàn năm trước nhọc nhằn áo cơm

 

Tiếng ve như khúc dỗi hờn

hè về vỗ giấc nhẹ tơn kiếp người

 

 

Bình Địa Mộc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười 20189:13 SA(Xem: 1468)
Sinh ngày 6/10 Nhâm Ngọ, tức 13/11/1942, tại thôn “Me Vừng,” làng Phụng Viện thượng Hải Dương, Bình Giang, Hải Dương—nhưng trên khai sinh, đề ngày 6/0/1942—tôi có một lá tử vi khá kỳ lạ. Giáo sư Nguyễn Bỉnh Tuyên—một lãnh tụ Đại Việt Quốc Xã, thày dạy kèm chữ Pháp cho tôi trong hai năm Đệ Tam, Đệ Nhị (1957-1959)—nói tôi có số “ở tù;” nên “ở lính” có thể giải thích như ở tù. Mãi tới năm 1971, bác Phan Vọng Húc—bạn cha tôi ở Hải Dương, phụ thân nhà thơ Phan Lạc Giang Đông—mới đưa ra lời giải đoán khá chính xác: Tôi có số “Ngựa Trời,” sẽ xuất ngoại, đỗ đại khoa, và thọ tới hơn 70.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59620)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
16 Tháng Mười Một 20187:55 CH(Xem: 324)
Tôi không nghĩ rằng giới nhạc sĩ VN lại coi thường giới làm thơ, đến độ dùng thơ của người ta để tạo thành ca khúc, xong vất tên của người ta ra và không thèm ghi tên tác giả thơ vào tác phẩm. Vì hành động đó là hành động đốn mạt của kẻ vô sỉ, hành động ăn cắp tim óc của người khác.
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 476)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
12 Tháng Mười Một 20187:44 CH(Xem: 464)
Tôi chọn em và thơ để sống mỗi ngày được nhiều hơn 24 tiếng. / Em đừng treo anh vắt vẻo lên câu thơ, bắt anh giữ thăng bằng cùng thời cuộc. Anh yêu mến đám đông nhưng đám đông trì níu anh đến chết. / Em chỉ đau ngón chân đã làm anh đau cả bàn tay phải. Những bờ huyền thuần khiết đã nhường nhịn em, những hờ lan mệt mỏi đã nhường nhịn em. Anh cũng nhường nhịn em dù anh không phải là người đàn ông tốt nhịn. /
04 Tháng Mười Một 20188:37 CH(Xem: 606)
Những đứa trẻ mùa đông / Nô đùa cùng giá rét / Củ khoai lùi ấm áp khất thực tuổi thơ / Còng lưng chữ nghĩa đu đưa sợi dây vực thẳm trố mắt ngẩn ngơ /
04 Tháng Mười Một 20188:27 CH(Xem: 576)
không thề xác tín được / nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du / nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt / khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói /
31 Tháng Mười 20186:16 CH(Xem: 799)
Vài phút nữa em thức dậy / Vậy là tháng mười sắp hết / Tình rét co ro em con mèo nhỏ / Em khoác áo vàng mùa dã quỳ mưa /
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 738)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
26 Tháng Mười 20188:54 CH(Xem: 564)
Nhân dịp nhà văn Nguyên Ngọc giõng dạc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 26/10/2018, xin đăng lại cuộc chuyện trò đã đăng trên Hợp Lưu mới chớp mắt đây mà đã 15 năm truân chuyên vận nước (ND)