- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,688

SÀI GÒN THÁNG MƯA

23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 9077)


câu thơ mất tích - nguyen thi bach van
Câu thơ mất tích - ảnh NTBV


SÀI GÒN THÁNG MƯA

 

Sài gòn tháng này đã vào mưa
Góc đường xưa chẳng biết ai chờ
Chuyến xe chiều vắng người khách lạ
Ngã năm ngã bảy cũng thờ ơ

 

Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo
Đi quanh co lạc mất đường về
Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ
Nhân ngãi tròn một nửa phu thê

 

Tôi trở về không còn người ở đó
Trưa hè buồn chợ nhỏ quạnh hiu
Cây cầu già  gập ghềnh nhung nhớ
Hàng cau gầy theo gió liêu xiêu

 

Tôi quên tôi một ngày thất lạc
Buổi cơm chiều gợi chút vấn vương
Ta mời nhau một chung rượu tặng
Rượu cạn chung thấy đắng vị qua đường

 

Sài gòn tháng này mưa bất chợt
Đường thênh thang thiếu dấu chân người
Một cảm xúc dự phần trong cuộc
Bỗng bật cười ra tiếng người ơi........

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

CÂU THƠ MẤT TÍCH

Cớ sao anh chẳng sang em nhỉ
Để bên này chờ mãi suốt mùa trăng
Cớ chi mưa cứ mưa rơi mãi
Làm sao hơ nóng dạ tình nhân

Chỉ một đêm say tình vội chớm
Con trăng già làm chứng chuyện đôi ta
Sao chưa hết mùa trăng tình vội đã
Kéo thêm mây phủ kín ánh trăng ngà

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Mà người thì không bắt bóng được bao giờ (*)
Em trót đã đem lòng thương nhớ
Buồn bất ngờ đến giữa những câu thơ

Có điều gì uẩn khúc ở trong em
Khi mưa xuống chiều nay người lỗi hẹn
Hay mưa đã đem người bỏ trốn
Câu thơ buồn mất tích lại trồi lên

......

Nguyễn thị Bạch Vân
(*) NTN


TỰ THÚ


Người bảo ta thôi đừng lưu luyến nữa
Mười mấy năm tình ấy đã chưa từng
Ba bốn phen ta vẫn còn lần lựa
Người dăm bảy lần cũng trở dạ bâng khuâng

Người bảo ta thôi còn gia đình nữa
Đâu dễ gì một chốc lại buông xuôi
Làm sao người đo đếm được hai nơi
Dan díu mãi linh hồn thêm thổi rửa

Con chim lẽ kêu hoài lời căm giận
Ta mệt nhoài với phận tình nhân
Dẫu đêm sâu người nắm níu ân cần
Ta có lẽ suốt đời không danh phận

Vuốt lên đầu tóc đã thêm màu phấn.
Người có còn day dứt nữa hay không
Người có thương ta một thuở mặn nồng
Gom hết cả xuân hồng mà vun vén

Nếu một ngày người chạnh lòng xưng tội
Chúa sẽ cầm hoả ngục để ban ơn
Chúa sẽ phán ai là người có lỗi
Và dĩ nhiên kẻ đó chính là người.

.....

Còn riêng ta Phật đã nắm đuôi rồi.....

Nguyễn thị Bạch Vân

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 1082)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 1136)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1562)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1412)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1187)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1442)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 1945)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1165)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp
13 Tháng Tám 20203:03 CH(Xem: 1529)
Mãi tới năm 2010, hơn 45 năm sau, chúng tôi mới có dịp quay lại Phú Quốc. / Chuyến bay hôm đó, ngồi trong một máy bay cánh quạt của Nga, gần giống như máy bay DC3 thời xưa của Air Vietnam, nhưng xập xệ hơn nhiều. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn rực rỡ, những đám mây vẫn bạc trắng tinh. Phía dưới những thị trấn nhỏ mới mọc lên bên các nhánh Cửu Long Giang. Ruộng đồng xanh mát không còn những hố bom đạn loang lổ như ngày xưa.
13 Tháng Tám 20202:53 CH(Xem: 1343)
Vẫn liên tiếp xuất hiện những cuốn sách viết về Chiến Tranh Việt Nam, tuy nhiên có rất ít sách đề cập tới quan điểm từ miền Nam, từ góc cạnh của những người thất trận nhưng họ đã từng chiến đấu và tin tưởng ở một nền Cộng Hòa miền Nam mới khai sinh. Ngô Thế Vinh qua kinh nghiệm của một y sĩ trong một đơn vị Biệt Cách thiện chiến đã đem tới cho chúng ta những lý giải và soi sáng về những tình huống lưỡng nan ngoài trận địa.