- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,735

"I TURN TO TELL HIM THINGS..."

16 Tháng Năm 201810:24 CH(Xem: 8701)
Illustrator78
ảnh  ILLustrator78



Nàng đứng tựa vào cánh cửa sát ban công, mắt nhìn theo những ánh đèn đang đuổi nhau ngoài xa. Từng cơn gió mát rượi hiếm hoi của mùa hè oi bức thổi ngược những sợi tóc con lòa xòa trước trán nàng bật tung ra sau. Nàng hít hà mùi hương nhè nhẹ của khóm tường vi rồi giữ chặt hơi thở trong lồng ngực. Bên trong phòng khách tiếng nhạc đang vang lên, giọng Katie Melua dìu dặt. Nàng khẽ đung đưa theo điệu nhạc, mắt vẫn dõi theo những ánh đèn. Ngoài kia những con người đang hối hả tìm về với nhau sau một ngày dài để cùng chìm vào giấc ngủ… Nàng không có gì để chờ đợi, ngay lúc này, nàng hoàn toàn tự do trong tầm nhìn này, hơi thở này. Nàng khẽ nhắm mắt lại...

 

“I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean…”

[Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta
giữ căn bếp thật sạch...]

 

 

Mắt nàng nặng trịch, ánh đèn phía trước mặt nhòe dần...

 

“The way he'd want me to

Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone…”

[ Như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh đã xa xôi! ]

 

 

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Nàng giật thót người nhón từng bước chân, nheo mắt lại he hé nhìn xuyên qua cánh cửa màu trắng. Đôi mắt to với hàng mi dài đang nhìn thẳng vào nàng khiêu khích.

 

Anh đứng đó, sừng sững như ngọn núi, chìa chai rượu nàng yêu thích trước mặt “Xin lỗi, quí cô có yêu cầu một chai Merlot? Rất hân hạnh được phục vụ!”. Liền sau động tác chuyên nghiệp của một người làm quản lý khách sạn 5 sao hơn 10 năm đó là nụ cười tươi, chuyển động cơ mặt cùng ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc áo ngủ mỏng manh nàng khoác trên người. Nàng mỉm cười ngước lên nhìn anh, tầm mắt nàng chỉ tới được chiếc cằm vừa vặn trên gương mặt thanh tú. Sau màn trình diễn mời rượu điêu luyện là màn rót rượu vào ly cho nàng thẩm định. Nàng ngồi trên sopha, hai chân duỗi thẳng thư thái. Anh ngồi kế bên, chân bắt chéo, giữ khoảng cách đủ cho cánh tay dài khỏe của anh có thể khẽ mân mê cánh tay nàng. Và họ bắt đầu nói…

 

Nàng ngắm chuyển động trên gương mặt anh, từng cái nheo mắt, bậm môi, nhã chữ, anh kết hợp chúng nhẹ nhàng, lão luyện như một diễn viên chuyên nghiệp. Nàng nghiêng đầu góc 30 độ gật gù theo từng câu chuyện anh kể. Giữa những khoảng nghỉ là tiếng hai chiếc ly thủy tinh chạm nhẹ vào nhau và tiếng cười trong trẻo của nàng.

 

Rồi anh đứng dậy, xoay người lách qua chiếc bàn của bộ sopha, bước ra khoảng không gian của phòng khách, cúi người xuống, xòe tay ra trước mặt nàng. Nàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai chân anh đã di chuyển, hông anh lắc nhẹ theo điệu nhạc, cánh tay chắc khỏe xòe trước mặt nàng. Nàng đứng dậy, chóp tóc chỉ chạm đến ngực anh. Anh nắm tay phải nàng, tay trái nàng choàng qua vai anh và anh dắt nàng theo điệu nhạc. Sân khấu phòng khách này là của hai người. Cách đây ba mươi phút, nàng còn đứng ngoài ban công một mình. Nàng thấy mình cô độc, cô độc với những ánh đèn đường và xe nhấp nháy hối hả. Giờ thì nàng trong tay anh, ấm áp, vững chải, an toàn. Nàng bất ngờ tách khỏi tay anh, lùi lại vài bước chân để được ngắm anh ở một khoảng cách nàng cho là hợp lý nhất. Anh thoáng bất ngờ nhưng vẫn ko ngừng chuyển động cơ thể và hai mắt ko rời nàng. Ánh mắt anh sắc lẹm mà trìu mến. Rồi anh bước một bước chân dài chắc chắn tiến thẳng đến trước mặt nàng. Ngực anh chạm vào má nàng. Nàng không thể ngước lên nhìn anh từ khoảng cách này. Nàng chỉ ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ ngực áo anh rồi chỉ trong một giây, anh siết nàng vào lòng. Nàng nhón chân lên, hít hà mùi hương trên cơ thể anh. Nhịp tim anh đập nhanh hơn bình thường. Anh sốc nàng lên nhẹ bẫng như nhấc đứa trẻ rồi như vẫn đang trong nhịp điệu nhạc, anh nhẹ nhàng dìu nàng đến sopha. Anh đặt nàng nằm xuống, hôn lên mắt nàng. Nàng nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm choàng lấy bờ vai to khỏe của anh. Đôi môi nàng hé mở. Anh thì thầm câu gì đó không rõ lời rồi hai chiếc môi quấn vào nhau... mải miết...

 

Ngoài ban công gió thổi tóc nàng thốc vào mặt và tóc anh. Tóc anh cứng, đen và xoăn. Nàng lùa bốn ngón tay của mình vào bên trong những sợi tóc đang lấm tấm mồ hôi. Anh bế nàng lên như người ta vẫn hay bế cô dâu trong đêm tân hôn rồi từ từ lách người qua cánh cửa phòng. Mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng. Anh đặt nàng xuống, hôn lên vòm ngực chắc khỏe của nàng rồi trong bóng tối chỉ có chút đèn đường hắt xuyên qua tấm kính, nàng thấy cơ thể rắn chắc của anh hiện lên rõ mồn một. Từng thớ thịt săn chắc, bờ vai rộng của anh đổ ập lên người nàng. Anh rướn lên, hai tay vòng ra sau ôm trọn tấm lưng bé nhỏ của nàng. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác hơi ấm của anh phủ lên người mình. Trong bóng tối, nàng thấy mắt anh đắm chìm trong những cái rướn dài và sâu...

 

Tiếng chuông báo thức reo lên inh ỏi. Nàng với tay chụp chiếc điện thoại trên giá sách theo quán tính. Đồng hồ chỉ 7:30. Nàng đưa tay sờ chiếc gối bên cạnh. Chiếc gối trống trơn. Nàng tung chăn mở cửa bước ra ngoài. Mọi thứ vẫn trật tự ngăn nắp như chưa từng có hai người đã ghì lấy nhau trên sopha tối qua. Bàn ăn tuyệt nhiên không có chai rượu nào đang uống dở. Cánh cửa ban công vẫn đóng chặt. Nàng khụy xuống...

 

Và kìa, anh đang di chuyển cách nàng chỉ vài bước chân. Dáng anh cao sừng sững, chiếc hông lắc nhẹ và đôi chân di chuyển nhịp nhàng điêu luyện. Nàng nhìn anh nhoẻn miệng cười hạnh phúc. Anh nhìn nàng bằng đôi mắt ướt rồi nhẹ nhàng khụy gối xuống, xòe đôi bàn tay chắc khỏe ra trước mặt, trên bày tay anh là chiếc nhẫn màu trắng đang kiêu hãnh nhìn nàng. Anh đặt lên môi nàng nụ hôn sâu rồi từ từ đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Nàng đứng bật dậy, trên thân thể nàng chiếc áo cô dâu trắng muốt đang trải dài trên sàn nhà. Nàng bước theo anh, uyển chuyển từng bước theo tiếng nhạc cho đến khi hai chân nàng tê cứng, không còn chút sức lực. Nàng bám chặt thành ghế. Nàng ngã xuống... Không có chiếc nhẫn màu trắng nào, cũng không có chiếc áo cô dâu tha thướt trên sàn nhà hay điệu nhảy của đôi tình nhân. Nàng khóc...

 

“I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows…”

--

[ Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em  mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết... ]



Có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta chỉ muốn được nhắm mắt lại và mơ cho đến suốt đời ... dù kết cục trong giấc mơ cũng bẽ bàng ko thua gì ngoài đời thực.

 

 

YK Đỗ

Ghi chú:
Ca khúc "TURN TO TELL" của Katie Melua:

-nguyên bản:

I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean

The way he'd want me to



Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone



I miss the mess he made

Of my head when we fought

Over such silly things

I wish we could have talked

A little more, spoke instead of screamed

'Cos when I turn to tell him, I love him

He's just a dream



I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows

- phỏng dịch:

Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta

giữ căn bếp thật sạch
như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh  đã xa xôi!

 

Em  nhớ những thứ hỗn độn và ngu xuẩn khi  ta cãi nhau.

Em  ước gì mình có thể được trò chuyện thay vì la hét.

Khi em nói em  yêu anh , anh chỉ còn là một giấc mơ thôi!

 

Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết...


(Y K Đỗ chuyển ngữ)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 1082)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 1136)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1563)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1412)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1187)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1444)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 1946)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1166)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp
13 Tháng Tám 20203:03 CH(Xem: 1532)
Mãi tới năm 2010, hơn 45 năm sau, chúng tôi mới có dịp quay lại Phú Quốc. / Chuyến bay hôm đó, ngồi trong một máy bay cánh quạt của Nga, gần giống như máy bay DC3 thời xưa của Air Vietnam, nhưng xập xệ hơn nhiều. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn rực rỡ, những đám mây vẫn bạc trắng tinh. Phía dưới những thị trấn nhỏ mới mọc lên bên các nhánh Cửu Long Giang. Ruộng đồng xanh mát không còn những hố bom đạn loang lổ như ngày xưa.
13 Tháng Tám 20202:53 CH(Xem: 1346)
Vẫn liên tiếp xuất hiện những cuốn sách viết về Chiến Tranh Việt Nam, tuy nhiên có rất ít sách đề cập tới quan điểm từ miền Nam, từ góc cạnh của những người thất trận nhưng họ đã từng chiến đấu và tin tưởng ở một nền Cộng Hòa miền Nam mới khai sinh. Ngô Thế Vinh qua kinh nghiệm của một y sĩ trong một đơn vị Biệt Cách thiện chiến đã đem tới cho chúng ta những lý giải và soi sáng về những tình huống lưỡng nan ngoài trận địa.