- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,496

thơ Y K Đỗ

29 Tháng Tư 201812:26 SA(Xem: 9444)
em hon nhien - dohaiyen
nhà thơ YK Đỗ



thơ  Y K Đỗ

ANH Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRIỆU HÌNH HÀI

 

anh ở đâu?

trong những mặt người nhởn nhơ ngoài phố

buổi sáng

em đến văn phòng với mớ tóc chưa kịp khô

áo hoa, váy ngắn

chân thoa kem chống nắng, mặt ẩn dưới khẩu trang

vui hay buồn, cần chi ai biết...

em có một căn phòng vuông

chiếc ghế to chực chờ nuốt chửng

những cuộc họp nối đuôi nhau

mắt xanh, da đen, mũi lỏ, Việt Kiều

ngày của em

quay cuồng, chật chội

anh ở đâu?

 

em đọc một bài báo

cặp đồng giới vừa lén lút kết hôn (vậy mà ai cũng biết)

người ta đăng hình họ nhưng che mờ đôi mắt

điều bất thường trong xã hội bất thường

trở nên trò vui kệch cỡm

anh ở đâu?

 

em muốn kể anh nghe về buổi trưa

và hỏi

anh ăn gì?

em rất dễ ăn

chỉ không thích dầu mỡ, xương, da... và nhiều thứ khác

dưới tòa nhà, vài cô gái đứng đợi tình nhân

chiếc váy ôm, môi đỏ, nước hoa nặc nồng

cau mày che nắng

anh ở đâu?

 

ngày dài cỡ nào thì nó vẫn phải trôi

em của buổi chiều buồn hơn buổi sáng

mùi khói xe

mùi bụi

hương thơm từ cổ áo bay đi hơn nửa

con đường thẳng, quẹo trái, thẳng, phải rồi trái

không cần tập trung mà vẫn nhớ...

anh ở đâu?

 

chiếc tivi uể oải phát ra

thứ âm thanh của loài người, (thi thoảng) có khi nghe mà không hiểu

em lăn lộn với chiếc máy tính

nặn nhồi con chữ

vai áo gầy trơ

anh ở đâu?

em hỏi lại lần nữa

rằng

anh ở đâu?

 

hỡi người đàn ông, hỡi chàng hoàng tử

sẽ sánh vai em

trước biển chiều tà cùng những lời chúc tụng

em sẽ tag tên anh

"in relationship"

cả thế giới còn lâu mới bắt kịp

bạn bè sẽ “like”

và chắc chắn, có nhiều người tức giận

mặc xác

mình cứ cho thiên hạ biết: mình yêu!

không phải trăm năm, ngàn năm, hẹn thề vĩ đại

bởi thể nào tóm lại

em rồi cũng cần... anh

 

anh ở đâu?

trong thế giới ngồn ngộn màu da và âm sắc?

cao? gầy? trắng? đen?

anh nói thứ ngôn ngữ gì?

mình có hiểu nhau không?

làm ơn (đừng nói bằng ánh mắt)

em đàn bà nông cạn

nói ra chưa chắc hiểu

anh cứ nói tiếng loài người, tử tế với nhau

cuối cùng thì... anh ở đâu?

 

mau mau

ngày đã tàn, đêm đã tịnh

những bữa cơm, áo quần xúng xính

cần được khen, được khoe

ngày mai và những ngày mai khác

em sẽ lại tìm anh giữa muôn triệu hình hài

gạn đục, khơi trong

anh ở đâu rồi?

 

nhớ

đợi

chờ

em...

 

YK Đỗ

 

  

 

MỒ CÔI

 

Em chạy kiếm tuổi thơ

Những ngày nắng cháy trên đôi chân không giày dép

Những ngày mẹ bắt em mặc quần, tóc cắt ngang, cháy hoe biếng kẹp

Ngày không anh…

 

Em gặp tuổi thơ xao xác, chồng chành

Nơi chiếc cầu trơn, mẹ đi về dăm bảy quận

Sảy chân…

 

Em mồ côi cha

Mẹ mồ côi chồng

Tuổi thơ em….

Cũng từ đó… mồ côi

Và em gặp tuổi thơ trong nét nhớ những gương mặt đàn ông hay lui tới thăm nhà

Những người đàn ông luôn nhìn mẹ bằng ánh nhìn kỳ lạ

Em hóa chim sẻ xù lông, giật giành hơi mẹ

Ngày đó… chưa anh… em côi cút một mình

Thời gian và đứa trẻ trong em rượt nhau, trầy xướt linh tinh…

Mẹ mồ côi!

Em vẫn cứ mồ côi… như thế!

 

Cho đến một ngày em nhận ra… mình không mồ côi nữa

Đó là ngày mẹ thôi còn đủ trẻ… và những người đàn ông quay mặt

Chưa lần, trọn vẹn vá khâu!

Và em cũng có ngày quên đi mình đã mồ côi

Ngày được yêu anh… như đã từng khát khao tình thương người đàn ông là chồng của mẹ…

Em yêu anh bằng tình yêu đứa trẻ

Cứ sợ sẩy chân, lại côi cút một mình!

 

Cho đến ngày, anh hóa người đàn ông, em đã gọi bằng “cha” trong vô thức

Tê buốt là nỗi đau xé cào lồng ngực

Và đứa bé…

Gặp tuổi thơ mình qua ký ức của người mẹ…mồ côi…

 

 

YK Đỗ

 

 

TẬP QUÊN

 

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc

Vì anh...

Đã phai màu trong ngăn kéo,

Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng

Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...

Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..

Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.

Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...

Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....

Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...

Để biết rằng

Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!

 

Em bắt đầu có thêm những bạn bè

Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..

Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...

Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?

Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm

Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội

Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".

 

Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu

Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái

Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...

Nhớ làm sao?

Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày

Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm

Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,

Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!

 

Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,

Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…

Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!

Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????"

 

 

YK Đỗ

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Năm 20181:38 SA
Khách
Hay Yến à. đọc đc cả tuổi thơ và cảm xúc của bạn trong thơ, thật xúc động
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 94660)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70973)
Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Ngô Thế Vinh còn là một sinh viên y khoa, đảm nhiệm chức vụ chủ bút cho tạp chí Tình Thương, tờ báo của những người sinh viên áo trắng. Trong thời gian này tôi là một sĩ quan rất trẻ của QLVNCH. Cả Ngô Thế Vinh và tôi bị cuốn vào một biến động làm rung chuyển rừng núi Tây Nguyên: vụ nổi loạn đòi tự trị của những sắc tộc thiểu số, mà báo chí thời đó gọi là FULRO.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70598)
...Chết tuy biết vì sao mình chết, do đâu mình chết mà không làm gì được. Chết một lần dưới làn đạn Tây dương. Chết thêm một lần về tinh thần bởi lòng trung bị khủng hoảng, bị phản bội, ấy là thời đại của những con người như Hoàng Diệu, ấy là những anh hùng cứu nước như Hoàng Diệu...
15 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 63724)
Hợp Lưu 112 Xuân Tân Mão 2011 , đến với bạn đọc và văn hữu khắp nơi trong tiết trời lạnh hơn mọi năm. Một năm đã trôi qua với bao biến động trên thế giới ngày nay, và cũng là một năm có nhiều đổi thay nơi quê nhà. Dù đang ở nơi nào, tâm hồn người Việt vẫn luôn hướng về; mong mỏi đổi mới, cải thiện cho một xã hội tốt đẹp hơn. Mùa Xuân là biểu hiệu của khởi đầu và hy vọng, cũng là dịp cho chúng ta suy gẫm và nhìn lại một năm đã qua.
15 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 86581)
...Tôi đến Trường Chu Văn An trên đường Thụy Khuê, vào phía sau sân trường tìm bãi cỏ nhìn qua Hồ Tây để nhớ đến nụ hôn đầu tiên Kiên bỡ ngỡ đặt lên môi Phương trong Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Bãi cỏ xanh mướt ngập đầu lưu giữ tình yêu đầu tiên của Kiên không còn nữa. Nếu giờ đây, Phương cũng đã đi nước ngoài và lấy chồng ngoại quốc, nụ hôn của Kiên trao cho Phương, chính tôi nhận và giữ hộ...
15 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 69411)
Larsson lìa đời trước khi đứa con tinh thần, bộ tiểu thuyết thuộc loại trinh thám, Millennium Trilogy, gồm ba cuốn, mà ông đã viết vào mỗi tối như một trò giải trí cho thần kinh bớt căng thẳng, ra đời sáu tháng sau khi ông ký giao kèo với một nhà xuất bản Thụy Điển, Norstedts Förlag, nhà xuất bản thứ hai Larsson liên lạc và ký giao kèo, sau khi gửi cho một nhà xuất bản thứ nhất tới hai lần mà gói sách không hề được mở ra.
15 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 78615)
Gần hai chục năm sau biến cố 30 tháng Tư 1975, chúng tôi có cái hân hạnh được Công đoàn bảo hiểm Pháp ( Fédération Française des Sociétés d’Assurance ), qua thỏa ước với Bộ Tài chánh CHXHCNVN, gởi về nước cùng với một số nhà giáo Pháp giảng dạy bộ môn Bảo hiểm còn mới này trong trường Đại học Tài chính và Kế toán Hà nội - nay trường đã lột xác trở thành Học viện Tài chính.
14 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 92069)
Về đi thôi nhật ký ngày chân đất Gốc đa già bà kể lá bùa yêu Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu 
04 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 65115)
Phụ Chú: 1. Thuật ngữ Việt Nam hoá [Vietnamization] được dùng để mô tả những diễn biến thu nhập và thực thi những biến đổi xã hội, kinh tế, văn hoá và chính trị do chế độ bảo hộ Pháp cưỡng bách áp đặt từ 1861 tới 1945, sau khi chế độ thực dân Pháp bị soi mòn dần từ năm 1940-1941 rồi cuối cùng bị xóa bỏ từ tháng 3/1945. Dù trong Anh ngữ, từ này còn một hàm ý khác — như chính sách Việt nam hóa cuộc chiến tranh Việt Nam của Liên bang Mỹ (1964-1973) — chúng tôi nghĩ thuật ngữ Việt Nam hoá chính xác hơn Việt hóa [Vietism hay Vietnamism].
04 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 64535)
III. ĐOẠN KẾT KHỦNG HOẢNG Trong tháng 8, Việt Nam trải qua một giai đoạn đầy biến động, trên bối cảnh chính trị quốc tế. Một mặt, phe Đồng Minh bắt đầu thực thi các kế hoạch hậu chiến đối với Việt Nam, từ giải giới quân Nhật tới chia chác vùng ảnh hưởng; mặt khác, ngay tại Đông Dương, người Nhật bị tê liệt không những chỉ vì lệnh đầu hàng đột ngột vô điều kiện mà còn vì viễn ảnh bị Đồng Minh trừng phạt. Với người Việt, các quan tướng Nhật bị phân chia theo yếu tố tâm lý và ý thức hệ.