- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,621,704

thơ Y K Đỗ

29 Tháng Tư 201812:26 SA(Xem: 12951)
em hon nhien - dohaiyen
nhà thơ YK Đỗ



thơ  Y K Đỗ

ANH Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRIỆU HÌNH HÀI

 

anh ở đâu?

trong những mặt người nhởn nhơ ngoài phố

buổi sáng

em đến văn phòng với mớ tóc chưa kịp khô

áo hoa, váy ngắn

chân thoa kem chống nắng, mặt ẩn dưới khẩu trang

vui hay buồn, cần chi ai biết...

em có một căn phòng vuông

chiếc ghế to chực chờ nuốt chửng

những cuộc họp nối đuôi nhau

mắt xanh, da đen, mũi lỏ, Việt Kiều

ngày của em

quay cuồng, chật chội

anh ở đâu?

 

em đọc một bài báo

cặp đồng giới vừa lén lút kết hôn (vậy mà ai cũng biết)

người ta đăng hình họ nhưng che mờ đôi mắt

điều bất thường trong xã hội bất thường

trở nên trò vui kệch cỡm

anh ở đâu?

 

em muốn kể anh nghe về buổi trưa

và hỏi

anh ăn gì?

em rất dễ ăn

chỉ không thích dầu mỡ, xương, da... và nhiều thứ khác

dưới tòa nhà, vài cô gái đứng đợi tình nhân

chiếc váy ôm, môi đỏ, nước hoa nặc nồng

cau mày che nắng

anh ở đâu?

 

ngày dài cỡ nào thì nó vẫn phải trôi

em của buổi chiều buồn hơn buổi sáng

mùi khói xe

mùi bụi

hương thơm từ cổ áo bay đi hơn nửa

con đường thẳng, quẹo trái, thẳng, phải rồi trái

không cần tập trung mà vẫn nhớ...

anh ở đâu?

 

chiếc tivi uể oải phát ra

thứ âm thanh của loài người, (thi thoảng) có khi nghe mà không hiểu

em lăn lộn với chiếc máy tính

nặn nhồi con chữ

vai áo gầy trơ

anh ở đâu?

em hỏi lại lần nữa

rằng

anh ở đâu?

 

hỡi người đàn ông, hỡi chàng hoàng tử

sẽ sánh vai em

trước biển chiều tà cùng những lời chúc tụng

em sẽ tag tên anh

"in relationship"

cả thế giới còn lâu mới bắt kịp

bạn bè sẽ “like”

và chắc chắn, có nhiều người tức giận

mặc xác

mình cứ cho thiên hạ biết: mình yêu!

không phải trăm năm, ngàn năm, hẹn thề vĩ đại

bởi thể nào tóm lại

em rồi cũng cần... anh

 

anh ở đâu?

trong thế giới ngồn ngộn màu da và âm sắc?

cao? gầy? trắng? đen?

anh nói thứ ngôn ngữ gì?

mình có hiểu nhau không?

làm ơn (đừng nói bằng ánh mắt)

em đàn bà nông cạn

nói ra chưa chắc hiểu

anh cứ nói tiếng loài người, tử tế với nhau

cuối cùng thì... anh ở đâu?

 

mau mau

ngày đã tàn, đêm đã tịnh

những bữa cơm, áo quần xúng xính

cần được khen, được khoe

ngày mai và những ngày mai khác

em sẽ lại tìm anh giữa muôn triệu hình hài

gạn đục, khơi trong

anh ở đâu rồi?

 

nhớ

đợi

chờ

em...

 

YK Đỗ

 

  

 

MỒ CÔI

 

Em chạy kiếm tuổi thơ

Những ngày nắng cháy trên đôi chân không giày dép

Những ngày mẹ bắt em mặc quần, tóc cắt ngang, cháy hoe biếng kẹp

Ngày không anh…

 

Em gặp tuổi thơ xao xác, chồng chành

Nơi chiếc cầu trơn, mẹ đi về dăm bảy quận

Sảy chân…

 

Em mồ côi cha

Mẹ mồ côi chồng

Tuổi thơ em….

Cũng từ đó… mồ côi

Và em gặp tuổi thơ trong nét nhớ những gương mặt đàn ông hay lui tới thăm nhà

Những người đàn ông luôn nhìn mẹ bằng ánh nhìn kỳ lạ

Em hóa chim sẻ xù lông, giật giành hơi mẹ

Ngày đó… chưa anh… em côi cút một mình

Thời gian và đứa trẻ trong em rượt nhau, trầy xướt linh tinh…

Mẹ mồ côi!

Em vẫn cứ mồ côi… như thế!

 

Cho đến một ngày em nhận ra… mình không mồ côi nữa

Đó là ngày mẹ thôi còn đủ trẻ… và những người đàn ông quay mặt

Chưa lần, trọn vẹn vá khâu!

Và em cũng có ngày quên đi mình đã mồ côi

Ngày được yêu anh… như đã từng khát khao tình thương người đàn ông là chồng của mẹ…

Em yêu anh bằng tình yêu đứa trẻ

Cứ sợ sẩy chân, lại côi cút một mình!

 

Cho đến ngày, anh hóa người đàn ông, em đã gọi bằng “cha” trong vô thức

Tê buốt là nỗi đau xé cào lồng ngực

Và đứa bé…

Gặp tuổi thơ mình qua ký ức của người mẹ…mồ côi…

 

 

YK Đỗ

 

 

TẬP QUÊN

 

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc

Vì anh...

Đã phai màu trong ngăn kéo,

Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng

Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...

Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..

Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.

Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...

Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....

Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...

Để biết rằng

Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!

 

Em bắt đầu có thêm những bạn bè

Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..

Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...

Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?

Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm

Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội

Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".

 

Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu

Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái

Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...

Nhớ làm sao?

Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày

Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm

Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,

Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!

 

Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,

Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…

Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!

Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????"

 

 

YK Đỗ

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Năm 20181:38 SA
Khách
Hay Yến à. đọc đc cả tuổi thơ và cảm xúc của bạn trong thơ, thật xúc động
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 1090)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7001)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14277)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31761)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 82516)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21156)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
28 Tháng Mười Một 20219:39 CH(Xem: 150)
Xem xong phim “LEVIATHAN”, tôi nhớ tới bộ phim màu Liên-xô “ILIA MUROMET” từ hơn nửa thế kỷ trước và chợt nghĩ: nhiều người có tuổi thơ đã từng say mê dán mắt trên màn ảnh bộ phim quay về một câu chuyện cổ tích Nga nọ, nếu hôm nay được xem bộ phim Nga hiện đại “LEVIATHAN” dựa theo câu chuyện về một quái vật thần thoại trong Kinh Thánh, chắc sẽ bàng hoàng, ngỡ ngàng đến đau đớn… Cái vẻ đẹp phi thường của dũng sĩ huyền thoại Nga chiến thắng rồng lửa nhiều đầu để bảo vệ hạnh phúc dân lành giờ đã biến mất tăm, chỉ còn lại trên đất nước hùng vĩ ấy sự thống trị & lộng hành của cái ác, sự giả dối đáng kinh tởm, trở thành lãnh địa của những kẻ ngang nhiên chà đạp lên quyền sống người lương thiện, bên đống xương mục của Cá Ông voi,Vua Biển cả - vết tích sót lại của một thời cổ tích tựa ánh tàn của mơ ước Con người từ ngàn xưa đang hấp hối…
28 Tháng Mười Một 20219:29 CH(Xem: 181)
Nắng cạn, đồng vờn ngực đê hôi hổi / chiều nghiêng cánh chim, sóng rờn lòng xanh mãi / em về với tin yêu, với đồng quê chưa từng nói dối / chưa biết phố khỏa thân khê mùi dở, khóc cười / chưa kết hôn với tấn trò nham nhở tơi bời / …nơi em về có con phố còn tân.
28 Tháng Mười Một 20219:19 CH(Xem: 132)
nguyên thủy là tiếng nói êm đềm / của hoa mùa xuân hé nụ / đầu ngày chưa ai hái / lời của trái tim buổi sáng thức dậy / thèm nghe một dịu dàng bên tai
28 Tháng Mười Một 20218:07 CH(Xem: 151)
Bạn có bao giờ đứng trên đỉnh núi lộng gió, xung quanh sương mù bao phủ, cùng bạn bè nắm tay nhau hát vang giữa bạt ngàn rừng núi? Tôi may mắn đã nhiều lần trãi nghiệm như vậy suốt con đường cái quan từ Nam ra Bắc, từ miền xuôi lên đến miền ngược.