- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,187,740

thơ Y K Đỗ

29 Tháng Tư 201812:26 SA(Xem: 2110)
em hon nhien - dohaiyen
nhà thơ YK Đỗ



thơ  Y K Đỗ

ANH Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRIỆU HÌNH HÀI

 

anh ở đâu?

trong những mặt người nhởn nhơ ngoài phố

buổi sáng

em đến văn phòng với mớ tóc chưa kịp khô

áo hoa, váy ngắn

chân thoa kem chống nắng, mặt ẩn dưới khẩu trang

vui hay buồn, cần chi ai biết...

em có một căn phòng vuông

chiếc ghế to chực chờ nuốt chửng

những cuộc họp nối đuôi nhau

mắt xanh, da đen, mũi lỏ, Việt Kiều

ngày của em

quay cuồng, chật chội

anh ở đâu?

 

em đọc một bài báo

cặp đồng giới vừa lén lút kết hôn (vậy mà ai cũng biết)

người ta đăng hình họ nhưng che mờ đôi mắt

điều bất thường trong xã hội bất thường

trở nên trò vui kệch cỡm

anh ở đâu?

 

em muốn kể anh nghe về buổi trưa

và hỏi

anh ăn gì?

em rất dễ ăn

chỉ không thích dầu mỡ, xương, da... và nhiều thứ khác

dưới tòa nhà, vài cô gái đứng đợi tình nhân

chiếc váy ôm, môi đỏ, nước hoa nặc nồng

cau mày che nắng

anh ở đâu?

 

ngày dài cỡ nào thì nó vẫn phải trôi

em của buổi chiều buồn hơn buổi sáng

mùi khói xe

mùi bụi

hương thơm từ cổ áo bay đi hơn nửa

con đường thẳng, quẹo trái, thẳng, phải rồi trái

không cần tập trung mà vẫn nhớ...

anh ở đâu?

 

chiếc tivi uể oải phát ra

thứ âm thanh của loài người, (thi thoảng) có khi nghe mà không hiểu

em lăn lộn với chiếc máy tính

nặn nhồi con chữ

vai áo gầy trơ

anh ở đâu?

em hỏi lại lần nữa

rằng

anh ở đâu?

 

hỡi người đàn ông, hỡi chàng hoàng tử

sẽ sánh vai em

trước biển chiều tà cùng những lời chúc tụng

em sẽ tag tên anh

"in relationship"

cả thế giới còn lâu mới bắt kịp

bạn bè sẽ “like”

và chắc chắn, có nhiều người tức giận

mặc xác

mình cứ cho thiên hạ biết: mình yêu!

không phải trăm năm, ngàn năm, hẹn thề vĩ đại

bởi thể nào tóm lại

em rồi cũng cần... anh

 

anh ở đâu?

trong thế giới ngồn ngộn màu da và âm sắc?

cao? gầy? trắng? đen?

anh nói thứ ngôn ngữ gì?

mình có hiểu nhau không?

làm ơn (đừng nói bằng ánh mắt)

em đàn bà nông cạn

nói ra chưa chắc hiểu

anh cứ nói tiếng loài người, tử tế với nhau

cuối cùng thì... anh ở đâu?

 

mau mau

ngày đã tàn, đêm đã tịnh

những bữa cơm, áo quần xúng xính

cần được khen, được khoe

ngày mai và những ngày mai khác

em sẽ lại tìm anh giữa muôn triệu hình hài

gạn đục, khơi trong

anh ở đâu rồi?

 

nhớ

đợi

chờ

em...

 

YK Đỗ

 

  

 

MỒ CÔI

 

Em chạy kiếm tuổi thơ

Những ngày nắng cháy trên đôi chân không giày dép

Những ngày mẹ bắt em mặc quần, tóc cắt ngang, cháy hoe biếng kẹp

Ngày không anh…

 

Em gặp tuổi thơ xao xác, chồng chành

Nơi chiếc cầu trơn, mẹ đi về dăm bảy quận

Sảy chân…

 

Em mồ côi cha

Mẹ mồ côi chồng

Tuổi thơ em….

Cũng từ đó… mồ côi

Và em gặp tuổi thơ trong nét nhớ những gương mặt đàn ông hay lui tới thăm nhà

Những người đàn ông luôn nhìn mẹ bằng ánh nhìn kỳ lạ

Em hóa chim sẻ xù lông, giật giành hơi mẹ

Ngày đó… chưa anh… em côi cút một mình

Thời gian và đứa trẻ trong em rượt nhau, trầy xướt linh tinh…

Mẹ mồ côi!

Em vẫn cứ mồ côi… như thế!

 

Cho đến một ngày em nhận ra… mình không mồ côi nữa

Đó là ngày mẹ thôi còn đủ trẻ… và những người đàn ông quay mặt

Chưa lần, trọn vẹn vá khâu!

Và em cũng có ngày quên đi mình đã mồ côi

Ngày được yêu anh… như đã từng khát khao tình thương người đàn ông là chồng của mẹ…

Em yêu anh bằng tình yêu đứa trẻ

Cứ sợ sẩy chân, lại côi cút một mình!

 

Cho đến ngày, anh hóa người đàn ông, em đã gọi bằng “cha” trong vô thức

Tê buốt là nỗi đau xé cào lồng ngực

Và đứa bé…

Gặp tuổi thơ mình qua ký ức của người mẹ…mồ côi…

 

 

YK Đỗ

 

 

TẬP QUÊN

 

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc

Vì anh...

Đã phai màu trong ngăn kéo,

Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng

Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...

Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..

Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.

Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...

Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....

Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...

Để biết rằng

Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!

 

Em bắt đầu có thêm những bạn bè

Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..

Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...

Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?

Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm

Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội

Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".

 

Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu

Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái

Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...

Nhớ làm sao?

Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày

Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm

Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,

Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!

 

Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,

Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…

Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!

Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????"

 

 

YK Đỗ

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Năm 20181:38 SA
Khách
Hay Yến à. đọc đc cả tuổi thơ và cảm xúc của bạn trong thơ, thật xúc động
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười 20189:13 SA(Xem: 1389)
Sinh ngày 6/10 Nhâm Ngọ, tức 13/11/1942, tại thôn “Me Vừng,” làng Phụng Viện thượng Hải Dương, Bình Giang, Hải Dương—nhưng trên khai sinh, đề ngày 6/0/1942—tôi có một lá tử vi khá kỳ lạ. Giáo sư Nguyễn Bỉnh Tuyên—một lãnh tụ Đại Việt Quốc Xã, thày dạy kèm chữ Pháp cho tôi trong hai năm Đệ Tam, Đệ Nhị (1957-1959)—nói tôi có số “ở tù;” nên “ở lính” có thể giải thích như ở tù. Mãi tới năm 1971, bác Phan Vọng Húc—bạn cha tôi ở Hải Dương, phụ thân nhà thơ Phan Lạc Giang Đông—mới đưa ra lời giải đoán khá chính xác: Tôi có số “Ngựa Trời,” sẽ xuất ngoại, đỗ đại khoa, và thọ tới hơn 70.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59560)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 187)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
12 Tháng Mười Một 20187:44 CH(Xem: 216)
Tôi chọn em và thơ để sống mỗi ngày được nhiều hơn 24 tiếng. / Em đừng treo anh vắt vẻo lên câu thơ, bắt anh giữ thăng bằng cùng thời cuộc. Anh yêu mến đám đông nhưng đám đông trì níu anh đến chết. / Em chỉ đau ngón chân đã làm anh đau cả bàn tay phải. Những bờ huyền thuần khiết đã nhường nhịn em, những hờ lan mệt mỏi đã nhường nhịn em. Anh cũng nhường nhịn em dù anh không phải là người đàn ông tốt nhịn. /
04 Tháng Mười Một 20188:37 CH(Xem: 547)
Những đứa trẻ mùa đông / Nô đùa cùng giá rét / Củ khoai lùi ấm áp khất thực tuổi thơ / Còng lưng chữ nghĩa đu đưa sợi dây vực thẳm trố mắt ngẩn ngơ /
04 Tháng Mười Một 20188:27 CH(Xem: 533)
không thề xác tín được / nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du / nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt / khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói /
31 Tháng Mười 20186:16 CH(Xem: 743)
Vài phút nữa em thức dậy / Vậy là tháng mười sắp hết / Tình rét co ro em con mèo nhỏ / Em khoác áo vàng mùa dã quỳ mưa /
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 699)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
26 Tháng Mười 20188:54 CH(Xem: 519)
Nhân dịp nhà văn Nguyên Ngọc giõng dạc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 26/10/2018, xin đăng lại cuộc chuyện trò đã đăng trên Hợp Lưu mới chớp mắt đây mà đã 15 năm truân chuyên vận nước (ND)
26 Tháng Mười 20185:31 CH(Xem: 635)
Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy. Tôi vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là ở lớp trẻ, vì không có lực lượng vô luân nào có thể ngăn trở dân tộc này quyết định vận mệnh của mình. Nguyên Ngọc Ngày 26-10-2018