- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,469,607

CHIỀU LOAN VỚI NẮNG THÁNG GIÊNG

19 Tháng Ba 20183:07 SA(Xem: 8482)



trai o tay em
trái - ảnh UL


Đắn đo

 

Lòng người đã nguội lạnh chưa
Để em đem lửa tình hơ nóng dần
Chân còn ngại bước tần ngần
Sợ e con sáo sang lầm bến yêu

 

Chiều rồi lại cứ sang chiều
Con tim rộn rã gọi chiều Không ngưng
Thương người em cũng muốn gần
Nhưng em còn ngại một lần qua sông

 

Nguyễn thị Bạch Vân.

23/5/2017

 

 

 

Viết cho người nơi xa


Như đóm lửa lóe lên từ bóng tối
Rồi tắt dần như đã định phần
Nửa đêm thấy đời mình là lá cỗi
Giấc mơ nào cũng đánh mất thanh xuân

 

Tôi muốn đi về phía người một chuyến
Ngồi cùng nhau kể chuyện lọc lừa
Những câu chuyện không bao giờ có thật
Như ta từng kể những đêm mưa

 

Tôi muốn mặn nồng với người lần nữa
Nghe nhịp tim bội nghĩa đập thương đau
Bàn tay ấy từng chặng đường hương lửa
Có đủ còn nồng ấm để yêu nhau

 

Phía trước tôi là một trời mây trắng
Trôi lang thang không biết nơi dừng
Tôi cứ mơ hoài một phương nào xa lắm
Con đường mưa tháng tám còn không?

 

Thôi còn chút nhớ thương tôi giữ lại
Những câu thơ dành sẵn cho người
Vạt nắng sớm bên thềm còn xao xuyến
Vòng tay nào còn ấm mãi trong tôi

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Chiều trên phố Tiền Giang

 

 

Phố xa lạ hoắc người đông
Đi quanh đi quẩn cũng trông ngày về
Chỉ e chiều rớt cơn mê
Người dưng kẻ lạ qua lề vấn vương

 

Phố xa lạ quá... mà thương
Mai về sao nở... để buồn cho em
.Lục bình trôi dạt vào tim
Sông Tiền Vĩnh Phú... một đêm nhớ hoài

 

Không say ta lại ngã nhoài
Xin mua một tiếng thở dài rồi im....
Mùa sau ta sẽ đến tìm........
Phố xa lạ phố,  con tim dẫn đường .

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 


Với nắng tháng giêng

 

Nắng có dỗi hờn mưa nào biết
Mây có buồn gió cứ lang thang
Ta đem tình lên thơ làm xiếc
Khóc cười theo những cuộc truy hoan

 

Con chim sẻ hót lời nông nổi
Từng đường bay vội vã ngang trời
Ta làm thơ như thét vào đêm tối
Bướm hoa nào đã trót lả lơi

 

Ta gom hết vào lòng trăm thứ tội
Chúa phạt ta tội đã yêu người
Chỉ yêu mà không quyền được nói
Đá sỏi còn biết khóc thương ơi

 

Nắng tháng giêng mà trời se lạnh
Cũng giống ta nửa khóc nửa cười
Còn đâu đó một niềm kiêu hãnh
Bật lên thành tiếng nói yêu người

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


Chiều loang

Những con thuyền giấy trên sông
Hình nhân thế mạng khóc ròng chiều nay
Còn tôi với một hình hài
Thân mắc cạn giữa tù đày vô minh

Đêm nằm nghe gió cựa mình
Nghe con chim cú hỏi tình ở đâu
Nghe ma trơi vọng đôi câu
Nài hồn yếu đuối bắt cầu đi qua

Nơi đây nắng quái chiều tà
Tôi soi bóng giữa sát na ngậm ngùi
Tôi vẽ lên bức tranh tôi
Một gam màu sáng giữa hơi thở chùng

Mà sao thấy nhớ vô cùng
Bàn tay sống sượng với ngần ấy môi
Đêm xưa có kẻ qua đời
Ra đi còn để lại lời trối trăn

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 1456)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 1395)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 1158)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 1213)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 1138)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 1331)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 1282)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1111)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 1397)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 1439)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên