- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,817

CHIỀU LOAN VỚI NẮNG THÁNG GIÊNG

19 Tháng Ba 20183:07 SA(Xem: 11877)



trai o tay em
trái - ảnh UL


Đắn đo

 

Lòng người đã nguội lạnh chưa
Để em đem lửa tình hơ nóng dần
Chân còn ngại bước tần ngần
Sợ e con sáo sang lầm bến yêu

 

Chiều rồi lại cứ sang chiều
Con tim rộn rã gọi chiều Không ngưng
Thương người em cũng muốn gần
Nhưng em còn ngại một lần qua sông

 

Nguyễn thị Bạch Vân.

23/5/2017

 

 

 

Viết cho người nơi xa


Như đóm lửa lóe lên từ bóng tối
Rồi tắt dần như đã định phần
Nửa đêm thấy đời mình là lá cỗi
Giấc mơ nào cũng đánh mất thanh xuân

 

Tôi muốn đi về phía người một chuyến
Ngồi cùng nhau kể chuyện lọc lừa
Những câu chuyện không bao giờ có thật
Như ta từng kể những đêm mưa

 

Tôi muốn mặn nồng với người lần nữa
Nghe nhịp tim bội nghĩa đập thương đau
Bàn tay ấy từng chặng đường hương lửa
Có đủ còn nồng ấm để yêu nhau

 

Phía trước tôi là một trời mây trắng
Trôi lang thang không biết nơi dừng
Tôi cứ mơ hoài một phương nào xa lắm
Con đường mưa tháng tám còn không?

 

Thôi còn chút nhớ thương tôi giữ lại
Những câu thơ dành sẵn cho người
Vạt nắng sớm bên thềm còn xao xuyến
Vòng tay nào còn ấm mãi trong tôi

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Chiều trên phố Tiền Giang

 

 

Phố xa lạ hoắc người đông
Đi quanh đi quẩn cũng trông ngày về
Chỉ e chiều rớt cơn mê
Người dưng kẻ lạ qua lề vấn vương

 

Phố xa lạ quá... mà thương
Mai về sao nở... để buồn cho em
.Lục bình trôi dạt vào tim
Sông Tiền Vĩnh Phú... một đêm nhớ hoài

 

Không say ta lại ngã nhoài
Xin mua một tiếng thở dài rồi im....
Mùa sau ta sẽ đến tìm........
Phố xa lạ phố,  con tim dẫn đường .

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 


Với nắng tháng giêng

 

Nắng có dỗi hờn mưa nào biết
Mây có buồn gió cứ lang thang
Ta đem tình lên thơ làm xiếc
Khóc cười theo những cuộc truy hoan

 

Con chim sẻ hót lời nông nổi
Từng đường bay vội vã ngang trời
Ta làm thơ như thét vào đêm tối
Bướm hoa nào đã trót lả lơi

 

Ta gom hết vào lòng trăm thứ tội
Chúa phạt ta tội đã yêu người
Chỉ yêu mà không quyền được nói
Đá sỏi còn biết khóc thương ơi

 

Nắng tháng giêng mà trời se lạnh
Cũng giống ta nửa khóc nửa cười
Còn đâu đó một niềm kiêu hãnh
Bật lên thành tiếng nói yêu người

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


Chiều loang

Những con thuyền giấy trên sông
Hình nhân thế mạng khóc ròng chiều nay
Còn tôi với một hình hài
Thân mắc cạn giữa tù đày vô minh

Đêm nằm nghe gió cựa mình
Nghe con chim cú hỏi tình ở đâu
Nghe ma trơi vọng đôi câu
Nài hồn yếu đuối bắt cầu đi qua

Nơi đây nắng quái chiều tà
Tôi soi bóng giữa sát na ngậm ngùi
Tôi vẽ lên bức tranh tôi
Một gam màu sáng giữa hơi thở chùng

Mà sao thấy nhớ vô cùng
Bàn tay sống sượng với ngần ấy môi
Đêm xưa có kẻ qua đời
Ra đi còn để lại lời trối trăn

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 714)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 685)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 651)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 643)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 491)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1187)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1232)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 681)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1057)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 584)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.