- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

VALENTINE VÀ ÔNG ADAM.

15 Tháng Hai 20187:27 CH(Xem: 24891)



is


Mới có gần một năm thôi mà lúc đó ông Adam đã chán bà Eva lắm rồi. 

Có lẽ vì bà nói nhiều quá, ông chịu không nổi. 

Hoặc có lẽ vì bà nói ít quá, ông cũng chịu không nổi. 

Thế mới biết cái người đàn ông đầu tiên trên trái đất này cũng lộn-xộn, khó tính không khác gì con cháu của ông ta sau này. 

 

Một hôm, ông Adam bỏ vào rừng đi chơi một mình, tìm trái cây lạ. 

Tìm trái cây thôi chứ không tìm phở. Ông Adam biết vào thời bấy giờ làm gì có phở mà tìm. Ông vẫn ấm-ức mãi là trước đây đã không tặng thêm cho Chúa mấy cái xương sườn của mình. 

 

Chiều tối ông vừa về đến nhà thì đã thấy vợ đứng đợi sẵn ở cửa hang. Bà Eva nhìn thấy một sợi tóc thật dài nằm vắt-vẻo trên vai chồng. 

Bà chồm đến, chụp sợi tóc dí vào mặt ông -- không vào mặt ông thì vào mặt ai,"Ông trốn vợ đi chơi với ai?"

Ông Adam cười khinh-bỉ, "Chỉ có hai người trên trái đất này thôi. Tóc của bà đấy."

Bà Eva nhận ra tóc của mình. Nhưng vẫn còn hơi nghi-nghi. Nghi-ngờ là quyền bất-khả xâm-phạm đầu tiên của loài người, được bảo-vệ bởi chính người đang nghi-ngờ, bắt đầu từ bà Eva.  Ôi! Women!

 

Ngày hôm sau, ông Adam lại vào rừng một mình tìm trái cây. 

Buổi chiều bà Eva ra tận cổng "làng" đón chồng. 
Bà chăm-chú soát thật cặn-kẽ trên người ông và lần này không tìm thấy được một sợi tóc nào trên người của chồng. 

Lập tức bà Eva xoắn lấy cổ ông Adam và rít lên, nghe rõ ra giọng Hà-đông, "Giời ơi là giời! Hôm nay ông đi chơi với con mẹ trọc đầu nào?!?"

Một sự im-lặng thật nặng nề bao phủ trái đất sau đó. Hai vợ chồng không nói với nhau một tiếng: Ông Adam không nói được vì đang giận đến nghẹn họng. Còn bà Eva không nói được vì ông Adam đang bóp cổ bà. 

 

Từ đó trong ngôn-ngữ của loài người có thêm một chữ mới: Vũ-phu. 

Sau này Liên-hiệp-quốc dùng từ cụ-thể hơn: Domestic Violence. 

 

Thế là "Valentine" là không có ông Adam!

"Violent-type" hợp với cá-tính của ông hơn. 

Cũng may là ông sống vào thời ấy. Chứ vào thời này, mà ở Mỹ nữa thì có mà tù mọt gông. 

 

Lê Xuân Cảnh
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 112533)
K hông còn gọi là vũ khí, một khẩu colt giữa điệp trùng AK chỉ còn để yên tâm biết trong tay có bạn giữa mịt mùng núi rừng không tìm ra lối đi
04 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 78315)
... D ạo ấy tôi là người yêu của lính. Ban đầu là thiếu úy thông dịch viên chiến trường, xong tụt xuống chuẩn úy Quân Trường Thủ Đức, rồi leo lên trung úy Quân Y, chặp sau đại úy Hải Quân, cuối cùng trở lại hàm thiếu úy binh chủng Thủy Quân Lục Chiến. [...] Mấy tay này, tiếc thay, chết như sung rụng. Tôi ôm nỗi buồn góa phụ cô đơn rên rỉ nhạc Trịnh anh nằm xuống sau một lần đã đến đây ...
02 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 111298)
l úc chúng mình cùng ưu tư chung một đoạn cuối tiếng ve rền nuối tiếc em lẩm cẩm hỏi về điều kỳ diệu của mùa xuân tôi vội nén lại một mùa xuân thất sủng...
01 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 78836)
T ừ ngày 7/3/1975, khi Văn Tiến Dũng bắt đầu cô lập Ban Mê Thuột, tới ngày 30/4/1975, khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, vừa chẵn 55 ngày. Thật khó ngờ chỉ trong vòng 55 ngày và 55 đêm mà đạo quân hơn một triệu người–có hơn phần tư thế kỷ kinh nghiệm tác chiến, với những vũ khí khá hiện đại như Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa [VNCH]– bị sụp đổ hoàn toàn [...] Những hình ảnh điên loạn mà ống kính các phóng viên quốc tế thu nhận được chẳng khác cảnh vỡ đê trước con nước lũ, hay sự sụp đổ của một tòa lâu đài dựng trên bãi cát, khi nước triều dâng lên.
31 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 91570)
C on gái lớn của chúng tôi lấy chồng đã nhiều năm, có hai con. Ông bà thông gia theo đạo Phật. Ông là cư sĩ của một đạo tràng và ăn chay trường từ mấy chục năm qua. Vốn là một dược sĩ, nhưng ông lại nghiên cứu về đạo Phật và có bằng cử nhân Phật Học của trường đại học Vạn Hạnh, Saigon. Kỳ nào có ông đến giảng pháp lý là được nhiều người đến đón nghe. Chúng tôi không phải Phật tử thuần thành, nhưng mỗi năm cũng đi chùa mươi lần và ít khi bỏ lễ Giao Thừa trong đêm trừ tịch.
31 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 97150)
T ôi sinh năm 1991 — năm Liên Xô tan rã, người bố quân nhân oai hùng của tôi phải rời quân ngũ vì có người thân vượt biên, hoen ố lí lịch trong sạch mấy đời bần nông của gia đình.
31 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 113557)
(tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang) đ à lạt của một thời mệt nhọc một thời chiến tranh đi qua tuổi trẻ việt nam những đêm thức trắng
31 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 89537)
L ời tác giả : Viết Ký ức Hà Nội, tôi xem như là một sự đối thoại với Hà Nội, ba mươi sáu phố phường của chị Ban Mai. Cái nhìn của tác giả Ban Mai là của một người phương Nam về Hà Nội với nhiều suy nghĩ và ưu tư. Còn tôi, là cái nhìn của một người trẻ đã từng sống và học tập ở đây...
28 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 98973)
T ôi và nhà thơ Trần Hữu Dũng hiện lưu giữ khoảng 200 số tạp chí Văn, nói không phải “khoe”, đó là một số lượng không phải nhỏ. Có người gạ mua với giá cao, nhưng tôi không bán, bạn tôi tiến sỹ khảo cổ Nguyễn Thị Hậu yêu đồ cổ nói bán làm gì; dĩ nhiên có thể copy lại để lưu giữ, tuy vậy đọc bản chính vẫn sướng hơn.
28 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 120133)
Đ ời sống có khoảng nào cho riêng em Cho chiều nắng dịu dàng như lụa Tất cả lấp lánh sáng Tranh vẽ cũng cần màu nóng màu lạnh Em chọn màu bí ẩn mộng mơ...