- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,564

THƠ NAM NGUYÊN

21 Tháng Mười Hai 20171:32 SA(Xem: 16430)

NamNguyen
Nam Nguyên - VN 2017

LTS: Lần dầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Nam Nguyên còn rất trẻ, sống và làm việc tại Khánh Hòa, thơ của anh nhẹ nhàng nhưng lạ như nắng gió Khánh Hòa, đậm và sâu. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của Nam Nguyên.

Tạp Chí Hợp Lưu



 

HAI GIỜ GIÓ THỔI

 

Mọi thứ thật nhàm chán
Chẳng hạn câu nói này
Tôi đã ngồi ì trong phòng suốt hai giờ
Chỉ để nhìn vào khung cửa sổ

 

Bên ngoài là chiếc lá
Nhưng không phải chiếc lá cuối cùng

 

Lá nằm trên gác mái
Nghe tiếng cây rung
Và bay đi
Sau hai giờ gió thổi

 

LÁ THƯ

 

Chẳng ai viết thư, chẳng ai đọc chúng nữa
Nhưng em vẫn viết cho anh

 

Đây là biển, trên biển có sóng
Và gió, những cơn gió thổi

 

Bay qua dòng sông, bay qua thế kỉ hai mốt
Trên con đường, như một thói quen

 

Em đã giam mình trong thành phố, mỗi tuần
Nhưng không phải đợi anh

 

Đợi người đưa thư làm việc

 

 

 

CHỊ

 

Chị đã đứng ở đây, trước ngôi nhà màu lục nhạt
Chị đã đứng đủ lâu để tôi nghĩ chị là thân cây
Chị đã khóc ở đây, trước ngôi nhà màu lục nhạt
Chị đã khóc đủ lâu để tôi nghĩ chị là giọt nước

 

Khi trước ngôi nhà là khu rừng 
Khi trước ngôi nhà là dòng sông

 

Anh vẫn chưa quay về

 

 

TIẾNG KÊU CHIẾC ĐỒNG HỒ

 

Trong giấc mơ tôi, đôi mắt em
Nó nhỏ bé, vừa bằng một lóng tay
Nó gào thét, trong thinh lặng
Chứa đựng bí mật và câu hỏi vì sao
Mở ra, muôn vàn tia sáng

 

Một tia trên cao, soi vào tấm ảnh trong ví
Tia đợi trước hiên nhà, ban công
Một tia dưới thấp, lảng vảng bên món quà
Hoa cho ngày valentine, vòng tay chiều chủ nhật

Một tia mắc kẹt đáy mắt, khi mái tóc em bay trong gió
Tia cho điều ảo tưởng, chạy nhanh về đích
Một tia tối nhất, bám vào váy em
Và chàng trai lạ, tia màu đen, sắc nhọn
Chọc vào tim, ngày cưới em, tôi giật mình

Tạ ơn tiếng kêu, chiếc đồng hồ báo thức

 

 

XIỀNG XÍCH CUỘC ĐỜI

 

Trong căn phòng đóng chặt cửa
Bóng tối
Tình yêu nở ra từ ngôn ngữ
Cái chạm tay
Và thăng hoa tưởng tượng

 

Trong bóng tối
Đừng im lặng 
Đừng lãng quên
Khi bàn tay khỏe hơn tay nắm cửa
Mở ra
Mở ra
Hoặc ương ngạnh, hoặc chết
Khi đôi mắt giật mình co lại
Có tia sét từ gương mặt em rơi vào tim tôi

 

NAM NGUYÊN

 

Ý kiến bạn đọc
22 Tháng Mười Hai 20174:37 CH
Khách
Thơ hay, ý sâu
Khó đọc và khó thuộc bởi vần điệu không được như thơ truyền thống.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 1589)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1078)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 1476)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 1679)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 1623)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.
11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 2300)
Đêm buông những tiếng thở dài / Mênh mang sương lạnh / Nửa hồn chông chênh / Rơi về đâu / Chiếc lá bay / Vườn khuya tiếng gió / Thổi xao xác buồn.
07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 1524)
Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe / Đạn réo sau lưng ngày bái biệt / Tìm đường sống chính trong cái chết / Biết giặc là ai lộ mặt người !
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 1575)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 1571)
Tháng Tư, mặt trời phương Đông / Những tượng đá im lìm níu giữ / Có mùa hoa kẹt lại bên song / Người cũng không về nữa
25 Tháng Năm 20227:11 CH(Xem: 1584)
Người về tím chiều cánh diều châu thổ / chập chờn mái lá / những chú bê nấn ná vạt cỏ non / vườn cây xanh trần ai khát khao cánh chim tìm tổ / vọng tiếng cười đợi chờ son sắt nhân duyên / Đất từ bi mộc mạc / Đất chân chất yêu thương / dường như cánh sen rơi nước mắt / và mùa hạ đang nở nốt hồn nhiên