- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,842

THÁNG 9 VÀ THƠ ĐA MI

02 Tháng Chín 20163:59 SA(Xem: 14935)

DOI KHI LAM UBER-DAMI-BW
Đôi khi làm Uber - ảnh Đa Mi



H Ế T T H Á N G T Á M M Ư Ờ I B A

 

Không còn mùa xuân nữa phải không em?

anh đã chán đồng loại mình vô cớ

chiều không cho màu lá vàng lá đỏ

thiên đàng anh rụng xuống dưới thung sâu

 

kem cốm chi một nhiệm màu

người Chu Va về suối Chu Va mất

đêm đổ đốn trong cái buồn rất thật

cái hồn nhiên giết mất cái tự nhiên!

 

Không còn mùa xuân nữa

mình có đưa tay chào

hay nắm níu cái ngàn năm về trước

hiển nhiên xuân thì xanh

hiển nhiên em và anh

buồn đến khóc mùa Chu Va đã mất!

 

Những đồng loại vẫy nhau thành đồng lõa

nên hiển nhiên lời đồng thoại lên trời!

 

Không còn mùa xuân nữa phải không em

anh đi trốn

trong muôn trùng đồng loại!

 

 

 

NGAY TH. BỎ PHỐ


Không tiễn nhe
chuyến xe về
miền bán sơn địa
đón thêm một tiếng cười

Phố anh sẽ vắng
đi đi
cái bìm tóc ngúng nguẩy
bữa tựa vai anh
buồn ướt một vạt người

Anh đã muốn say
không bằng lời thách đố
tán đổ em đi bằng ngập ngụa men anh
chỉ muốn thôi buồn
Không tiễn nhe
nhắn một cái tin lên trời
mà hát bánh ngọt mình mời ăn nhớ chăng củ khoai ngon...
về thôi
đừng bệu hình hài đem bán

Anh sẽ tìm em
mỗi khi ôm cây đàn thổ tả
hát như điên
cho nhân loại lên đồng

Về đi nhe
không tiễn
sẽ không buồn

 



"thôi em đừng bối rối, trong ta chiều đã tàn" - (tcs)

V I Ế T L Ạ I T A N T H E O Y Ê U D Ấ U
(dĩ nhiên là của Tím)




à em, chiều tàn lâu rồi
chúng ta đi đứng nằm ngồi khác nhau

ồ em, trưa cũng lợt màu
không ai đói, vẫn thèm câu nhớ nhiều

ừ em, đất rỗng trời treo
chân đi hẫng. ngựa qua đèo cũng thương

ôi em, phố ống con đường
đất anh chật. hẹp. thôi. nhường hình nhân

đôi khi nhớ nụ thanh tân
vỡ ra lớp lớp tầng tầng chiếm bao

cười thanh xuân. khóc thanh cao
khóc cười đo được lòng nao hở người?

tóc em bay ngọn gió trời
da anh triệu vết khắc ngời ngời đau


 

B À I C Ủ A R I Ê N G
(cho Tím)


chiều ni trời anh không cơn mưa
sợi tóc nào cheo neo thiếu thừa
vuốt mặt. ngó mây trời đễnh đoãng
anh hỏi mình cần chi ơn mưa

cái bóng buồn thôi trên biển cũ
dấu chân trũng xuống một phiến sầu
khi bàn tay héo rồi hoa nụ
cuộc tình rồi đi đâu về đâu

cuộc tình rồi đi xa ta không
chiều ni nắng trũng nặng trong lòng
anh cũng cần cơn mưa giải hạn
dẫu biết mưa là buồn mênh mông

ngồi đây nhớ con đường trên núi
mình đi tìm thần tiên chốn người
mỗi bước chân là một lầm lỗi
chơi vơi. ừ. chơi vơi. chơi vơi

nhớ thương thì về. thì muôn thuở
như người yêu tìm kiếm người yêu
chiều ni lặng lẽ nghe nước mắt
thay mưa mà ướt trọn cơn chiều

(nghe nhé. bài kinh thương rất cũ
vẫn anh chuông mõ tụng cho người!)

 

BUỒN THƠM MÀU CHI


Thơm màu chi hở nỗi buồn ơi?
Màu lặng lặng
Chiều ngưng trên tấm gió?

Màu huyễn dụ trong bốn ngăn nho nhỏ?
Hay màu anh chết lặng buổi kinh trầm?

Thơm màu chi
Lòng còn đoái ngày Dâng
Thức cỏ dại đi hoang
lòng mộ cũ

Dáng ẩn lan? Dáng đồng bằng? Dáng núi?
Trăm câu hỏi khi không cũng chạy về

Trời lạnh lạnh
Lòng rưng cả u mê
Thơm rất lâu
Nỗi buồn Kinh cúng Ngọ

Hình như anh cũng phai màu từ đó
Thèm luồn tay
tóc cũ
một hương người!
_________________
11.08

ĐAMI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 974)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 1098)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 738)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 1029)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 1113)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 1014)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1673)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 1150)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 1130)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
30 Tháng Tám 202012:31 SA(Xem: 1035)
1/6/1802 [2/5 Nhâm Tuất]: Nguyễn Chủng lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Gia Long. (ĐNTLTB, I, 11-12, 1962:230-264, & ĐNTLCB, I, I, 2:1778-1802, 1963:27, & XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24) Ban chiếu: Kinh Xuân Thu trọng nghĩa nhất thống là để chính danh nghĩa khi mở đầu. Từ tiên thái vương ta dựng nền ở miền Nam, thần truyền, thánh nối đã 200 năm. Gần đây Tây Sơn nổi loạn, vận nhà Lê đã hết, hơn vài mươi năm trong nước không có chính thống. Năm Canh Tí [1780] ta mới ở thành Gia Định, được các tướng sĩ suy tôn, đã lên ngôi vương để giữ lòng người. Duy đô cũ còn chưa phục, nên còn theo niên hiệu cũ [nhà Lê] (ĐNTLCB, I, XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24)