- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,627,740

VĨNH BIỆT NHÀ VĂN DƯƠNG NGHIỄM MẬU

03 Tháng Tám 20164:43 SA(Xem: 19931)

DuongNMau_SG_2007-content

Nhà văn DƯƠNG NGHIỄM MẬU (1936-2016)


Vô cùng thương tiếc

Nhà văn DƯƠNG NGHIỄM MẬU

đã từ trần vào lúc 8:35 tối Thứ Ba, ngày 2/8/2016 tại Sài Gòn

hưởng thọ 81 tuổi.


Nhà văn Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 Tháng Mười Một, 1936 tại làng Mậu Hòa, huyện Đan Phượng, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội). Năm 1954, ông di cư vào Nam.

Từ 1957 ông viết nhiều tùy bút, đoản văn, truyện ngắn, truyện dài cho Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Văn, Văn Học, Bách Khoa, Giao Điểm, Chính Văn. Có một giai đoạn ngắn, nhà văn Dương Nghiễm Mậu sinh hoạt nơi Đàm Trường Viễn Kiến của Nguyễn Đức Quỳnh Ai Có Qua Cầu. Từ 1962, làm tạp chí Văn Nghệ với Lý Hoàng Phong, anh của nhà thơ Quách Thoại. Tập truyện ngắn đầu tay Cũng Đành, Văn Nghệ xuất bản năm 1963. Truyện dài Gia tài Người Mẹ, giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc 1966. Nhập ngũ 1966 với cấp bậc hạ sĩ đồng hoá, làm phóng viên chiến trường đến tháng 4/1975.

Sau 1975 bị bắt, ra tù 1977, sống bằng nghề sơn mài tại Sài Gòn.


Xin chân thành chia buồn cùng tang quyến.
Nguyện cầu Hương Linh nhà văn Dương Nghiễm Mậu được sớm tiêu diêu nơi miền Cựu Lạc.

 

Tạp Chí Hợp Lưu và  Vũ Ngự Chiêu, Hoàng Đỗ Vũ, Thụy Khuê, Khánh Trường,  Trùng Dương, Ngô Thế Vinh, Du Tử Lê, Trần Thiện Đạo, Luân Hoán, Triệu Vũ, Cung Tích Biền, Thái Tú Hạp, Song Thao, Thành Tôn, Phan Xuân Sinh, Xuyên Trà, Trần Vũ, Trầm Hương, Lê Quỳnh Mai,Trần Doãn Nho, Trần Mộng Tú,  Đỗ Phấn, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Đình Thuần, Nguyên Khai, Nguyễn Trọng Khôi, Chân Phương, Lê Thánh Thư, Kinh Dương Vương, Đinh Văn Tuấn, Trịnh Y Thư, Bùi Vĩnh Phúc, Đỗ Kh., Hoàng Ngọc Thư, Nguyễn Xuân Tường-Vy, Đa Mi, Hồ Đình Nghiêm, Hoàng Chính, Lưu Diệu Vân, Phạm Ngọc Lương, Đình Đình, Hoài Băng, Lữ Thị Mai, Khiêm Nhu, Lý Thừa Nghiệp, Hoàng Mai Đạt, Nguyễn Anh Thế, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Văn, Trần Đức Tĩnh, Nguyễn Đức Bạn, Nguyễn Hoàng Anh Thư, Thái Bảo, Thiên Di, Tru Sa, Lưu Na, Uyên Lê, Như Quỳnh de Prelle, Ngô Tịnh Yên, Trịnh Gia Mỹ, Nguyễn Thị Minh Ngọc, Nguyễn Minh Hải, Nguyên Yên, Trúc Hồ, Bùi Ngọc Khôi, Đặng Hiền...

Cùng  văn thi hữu bốn phương

Thành kính phân ưu.

 

Ý kiến bạn đọc
28 Tháng Tám 20165:35 CH
Khách
Thôi về nơi con sâu đục ruỗng lá
Độc có riêng mình
Anh có riêng anh ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202111:05 CH(Xem: 720)
Tôi xin tạm mượn nhận định của một nhà văn học sử Nga viết về văn hào F. Dostoyevsky để nghĩ về phim AIKA (sản xuất năm 2017) - bộ phim đã đoạt một số giải thưởng Quốc tế mà tôi vừa được xem, vì thấy rõ một điều: truyền thống hiện thực chói sáng của văn học Nga cổ điển - tiêu biểu là F. Dostoyevsky hóa ra vẫn được tiếp tục một cách xứng đáng trong văn học nghệ thuật Nga hiện đại (ở đây tôi chỉ xin nói tới một dòng của điện ảnh Nga tạm gọi là “Hiện thực tàn nhẫn không thương xót”) - có nghĩa là đã vượt qua vòng “Kim cô” Hiện thực xã hội chủ nghĩa từng thống trị tinh thần xã hội Xô Viết một thời gian dài dẫn đến những tác phẩm nghệ thuật nặng tuyên truyền phục vụ kịp thời và đã rơi vào lãng quên…
26 Tháng Mười 202112:17 SA(Xem: 926)
“… những cố gắng suy nghĩ của một người vẫn ước muốn tự đặt cho mình một kỷ luật đồng thời cũng là một lý tưởng là phải tìm kiếm không ngừng, bằng cách tự phủ nhận, bất mãn với quãng đường mình vừa qua và cứ như thế mãi mãi…” [Cùng bạn độc giả, Lược Khảo Văn Học I] [1] Nguyễn Văn Trung
25 Tháng Mười 20212:08 SA(Xem: 813)
Nhận được tin buồn / Thân phụ của nhà văn Hoàng Ngọc-Tuấn và Hoàng Ngọc Thư / Cụ ông HOÀNG NGỌC DI / Pháp danh Nguyên Cảnh /Đã thanh thản từ trần tại Sydney lúc 19 giờ 35 phút, ngày 19 tháng 10 năm 2021 (nhằm ngày 14 tháng Chín âm lịch, năm Tân Sửu)
19 Tháng Mười 20217:34 CH(Xem: 1116)
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi Mẹ tôi thương con không lấy chồng Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải Nuôi tôi đến ngày lớn khôn. "When I was two years old, my father ceased to be My mother has not remarried since, out of her love for me She since has grown mulberry, cared for silkworms, and weaved daily To bring me up until the day I have grown fully."
19 Tháng Mười 20217:06 CH(Xem: 1377)
Anh không mất công hay thì giờ gì mấy để làm quen với cô. Vài tuần trở lại đây, anh để ý thấy cô bắt đầu chạy trong công viên này và nhiều lần ngồi nghỉ ở cùng một chiếc ghế đá với anh. Cô không tỏ ra e dè gì khi phải chia chỗ ngồi với một người đàn ông xa lạ. Mỗi lần tình cờ cùng ngồi xuống băng ghế đá, cô đều nở một nụ cười khá thân thiện với anh. Nụ cười của cô đặc biệt ở chỗ là tuy rất dễ mến, nó không có vẻ gì mời gọi một cuộc nói chuyện nào cả. Nó không tắt ngúm ngay làm cho anh cụt hứng, nhưng nó cũng không kéo dài để anh có dịp bắt chuyện với cô. Tuy vậy, anh không muốn tỏ ra là một kẻ thiếu lịch thiệp, không phải đợi cơ hội mới cho thấy rằng mình cũng có khiếu ăn nói. – Chào mừng cô đến với công viên Griffith —Một hôm anh quyết định đi xa hơn những nụ cười xã giao.
19 Tháng Mười 20217:01 CH(Xem: 1034)
tôi như muối hết thời / lam nham củi khói / mắt cay sè thời khiếm thị / thân ốc lo mình chưa xong / luộc mãi / còn y nguyên / xác
19 Tháng Mười 20216:53 CH(Xem: 950)
Ở làng tôi. Người đàn ông sáu mươi ba tuổi, sau một đêm ngủ vùi và không bao giờ đứng dậy được nữa. Nhưng người thân cố cứu sống ông ta bằng mọi giá . Vị pháp sư người Tàu được thỉnh mời , ông ta khẳng định rằng nếu cái xác kia vừa kịp chìm sâu vào trong bóng tôi chưa quá ba canh giờ. Ông ta và các đồng sự, từ chỗ này hay nơi khác, đã cứu được nhiều người trong một thể trạng như vậy. Khi cái xác vùng đứng dậy, mọi người trong gia đình, người thăm viếng than bằng quyến thuộc bỏ chạy tán loạn và những câu chuyện chết chóc , tang thương bắt đầu từ đó.
19 Tháng Mười 20216:46 CH(Xem: 807)
Bài thơ tựa một khúc du ca trong trẻo, cất lên giữa chiều thu yên bình, giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của một miền quê Bắc Mỹ, xuyên qua một con đường quanh co rợp bóng cây mang tên “Con đường tình ta đi”- cái tên như một thứ “định mệnh” ngọt ngào đối với hai người…
19 Tháng Mười 20216:40 CH(Xem: 973)
Sài Gòn tháng Chín tiếng Thu tự tình / phiến lá vàng rưng rưng trên tóc / em giấu mình vào ngày dài với lớp khẩu trang / thèm dấu môi hôn…
10 Tháng Mười 202111:31 CH(Xem: 990)
Sau khi đưa một cảm ngôn về bức tranh của họa sĩ Lê Sa Long & ý kiến của nhà văn Trần Thùy Linh như một lời kêu gọi các nhà điêu khắc, họa sĩ, nhà văn, nhạc sĩ hôm nay: “DỰNG TƯỢNG ĐÀI NÀY ĐI: CUỘC “THIÊN DI” CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ VÀ BÀ MẸ CHƯA TỪNG CÓ TRONG LỊCH SỬ…”, nhằm góp phần miêu tả “nhân vật chính của Thời Đại, biểu tượng cho cả một dân tộc vượt lên cảnh ngộ bi kịch tìm lối thoát cho quyền sống của mình”, rất nhiều người đã ủng hộ. Nhưng cũng có không ít người lồng lên phản đối như bị “chạm nọc”, thậm chí chửi bới rất tục tĩu (xin lỗi không viết ra vì xấu hổ thay cho họ). Để trả lời họ, với tư cách là một người làm phim, tôi xin có vài suy ngẫm về NHÂN VẬT THỜI ĐẠI giúp họ tham khảo.