- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,076,725

XEM TRANH CON VẼ

06 Tháng Tư 20163:13 SA(Xem: 5065)

lu thi mai- BE KEO
Tranh Bé Kẹo

 

Mấy hôm này ẩm trời

đất dậy mùi châu thổ

phố vắng mùa lộc biếc di cư

đôi mắt ấy chồi non bật sẵn

lửa khổ đau hò hẹn đôi lần

chân lừng khừng quán quen cuối ngõ

ở đó tường rêu âm dương ngói đỏ

với nghìn dấu vết lành lạnh

nhạc rót lanh canh cơm áo

người ta vừa quên nhau xôn xao.

 

Sau tiếng động không ai vào đây cả

ta cũng quên ta sau chỗ ta ngồi

bức tranh con vẽ bắt đầu lay động

người đàn bà tóc tím nghiêng đầu

một thân cây gầy như không thể

một ngôi nhà hoang dưới mặt trời buồn

tất cả lẩn trốn mắt người

chỉ chơi cùng trẻ nhỏ

đó là lần đầu tiên

ta thấy mắt con mình không thuộc về đâu đó

trong cõi người co ro.

 

Thôi sắp cạn mùa lộc non châu thổ

rấm rứt bủa vây áo cũ mưa phùn

bước chân con bao lần toan vấp

ngõ hẹp cuộc đời chưa thể bao dung

nhưng con cười trước mắt người lầy lội

trước những ngã ba làm băng hoại con đường

 

Mùa xuân còn chút gì để thương

mưa mù đầy lên chộn rộn.

 

LỮ THỊ MAI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Tư 20182:22 CH(Xem: 2445)
Năm tôi lên 12 tuổi, học trường huyện xa, cha tôi cũng gửi về nhà một cái xe đạp màu hồng như đền bù cho tôi. Tôi lập tức lấy ngay sơn màu đen trét lên khắp xe vằn vện như con chó khoang. Tôi không thích ai thương hại, lại càng không thích màu hồng. Ai gán tình yêu với màu hồng. Tôi nghĩ tình yêu của cha tôi hẳn phải là màu đen, đen như trái tim tăm tối của ông, chỉ có nhân danh một tình yêu màu đen đặc sệt mù quáng như thế người ta mới có thể vứt bỏ một đứa con, một người vợ đã cũ chạy theo người đàn bà khác trẻ hơn tốt hơn như cha tôi thường hảnh điện nói.
05 Tháng Tư 201812:48 SA(Xem: 746)
Em cứ tưởng tượng nhiều thứ / Chuyện anh chát chít với ai / Chuyện đêm khuya ngồi viết cho ai / Chuyện yêu đương mù mịt và không chịu yêu nước lèo /
04 Tháng Tư 201811:37 CH(Xem: 528)
Ngang qua cổng giáo đường xưa / Hồn tôi bất tỉnh giữa mùa phục sinh / Tôi làm dấu thánh bất minh / Trên cao chúa đã tội tình thay tôi /
04 Tháng Tư 201811:11 CH(Xem: 677)
có những bước chân / cứ tưởng đi về phía bình minh / lại giật lùi về thời mông muội / màu tím sẫm cứ loang dần /
04 Tháng Tư 201810:52 CH(Xem: 479)
Anh sẽ cho em mượn đôi mắt anh / Em là đôi mắt anh / Để khi nằm xuống nền đất lạnh / Em vẫn thấy được bầu trời /
04 Tháng Tư 201810:38 CH(Xem: 468)
Không gian tạm bợ chúng ta từng trải qua / mỗi góc khuất tù mù bao kỷ niệm / từng nghe vật chất lên ngôi thơ thành con nợ / có bán anh đi không đủ để trang trải đời em /
01 Tháng Tư 20182:48 CH(Xem: 1089)
triệu người bóng nhòa lưng núi / váy xòe theo đuôi ngựa cuối thung xa / chúng mình cứ nhìn nhau mà khóc / tia mắt lịm hơn bát rượu dốc sau cùng /
25 Tháng Ba 20181:54 SA(Xem: 1115)
xin mời em một lần thôi / về nơi tôi ở và ngồi bên tôi / gió trăng đã sẵn đây rồi / đêm trời thắp vạn sao trời long lanh /
25 Tháng Ba 201812:47 SA(Xem: 1660)
Thời gian trôi nhanh, trên nửa thế kỷ qua đi, tôi vẫn không quên kỷ niệm cuộc “hành quân”đầu tiên trong đời binh nghiệp tại làng 13Bis. Hình ảnh những thi hài dù được thu lượm về hay còn nằm phơi mình dưới nắng mưa ngoài trận địa, hoặc được chôn vùi một cách đơn sơ trong rừng sâu khiến tôi tự hỏi tất cả những hy sinh của họ đã được đền bù xứng đáng chưa? Đem thể xác yếu như “cây sậy” của họ thách thức bom đạn, để phục vụ một lý tưởng nào quá xa xôi và mơ hồ, liệu có tàn nhẫn không? Những danh hiệu, những mỹ từ, những truy phong, truy tặng v.v có đủ để đánh đổi mạng sống của họ hay chăng? Dù gì đi nữa, một điều chắc chắn là thân xác những người đã hy sinh ấy nay đã thành “cát bụi”…Và không biết ba mươi năm chiến tranh Việt Nam 1945-1975 mà nhiều người gọi là cuộc chiến tranh “phúc đức”, có bao nhiêu triệu người dân Việt trở thành cát bụi ?
25 Tháng Ba 201812:31 SA(Xem: 797)
Đó là một ngày thần thoại / Mưa lên từ nhánh sông / Mùa đông chảy thành trăm con đường / Nơi ngõ hẻm /