- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,234,823

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

26 Tháng Giêng 201612:37 SA(Xem: 7796)

NgHoangAnhThu2015b
Nguyễn Hoàng Anh Thư -1-2016



Khi thế giới không phải bắt đầu từ con số 0

Em đã nhận ra rằng, tình yêu có thể bắt đầu từ vô cùng

không phải từ miếng táo mà nàng Eva cắn vội

Có thể có rất nhiều bí ẩn đã làm nên điều diệu kỳ của thế giới

Và chúng ta đã là điều kỳ diệu của nhau

khi anh ngờ nghệch hỏi: sao em không đếm thế giới bắt đầu từ 0..1..2..3...

Em bảo: tình yêu không phải là quả táo lăn mãi tìm nhau trên lối mòn cuộc sống

Chúng ta có thể dùng ký tự đánh dấu những dòng sông đi qua

Nơi linh hồn tình yêu có thể khởi sinh từ đó

 

Hôm nay,

khi ngày khởi đầu của em bắt đầu từ bóng của sương mù

Anh hãy nhìn bằng đôi mắt của em, như khi anh nhìn vào em lần đầu

Anh sẽ thấy lời thánh giá đặt trên mặt trăng

Lạnh, nhưng trăng sẽ ru anh ngủ

mang giấc mơ ngọt ngào như chiếc bánh mật ong

Và em nghe mưa rơi rất rõ

Qua nụ cười của anh trong từng nhịp thở

Anh đã hát em nghe

Giai điệu của yêu thương

Anh đừng sợ con đường không còn dấu vết

Khi nỗi nhớ của em đã nằm trọn trong giấc ngủ của anh

Và khi anh thức dậy

Xin đừng vẽ lên khung tranh những giấc mơ bằng ký hiệu

Bởi anh sẽ nhớ em hơn

Khi bức tranh sẽ nói cho anh biết về những điều rất thực

Là con đường đã xa muôn trùng

Anh không đi qua được cánh đồng cỏ xám

Em đã cố nhìn vào đôi mắt anh

Những nếp nhăn hằn lên một thế kỷ buồn, dù khi anh cố khỏa những gam màu của mùa xuân biếc xanh tươi tắn

Giá như những giọt nước mắt đóng băng, và rơi vào mây

Sẽ rơi như trận mưa sao băng hôm qua

Sẽ tan biến vào đêm, em, anh và mỗi đêm mình nhớ về nhau quay quắt

Chúng ta sẽ không ngừng đánh những ký tự lên những dòng sông

Và nơi bắt đầu của tình yêu mỗi ngày sẽ được khởi sinh từ đó

 

Có thể ngày mai khi anh thức dậy

Mùi vị của mật ngọt vẫn còn trên đầu môi

Như khi anh nhìn nụ cười của em, mỗi ngày

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 1327)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.
09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 1619)
Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình / Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia / Bao nhiêu người chết không / còn tìm được cốt / Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt / Dù ông khiến ta thao thiết / mỗi hạt vừng /
08 Tháng Giêng 20194:42 CH(Xem: 953)
Nguyễn Trọng Tạo sinh năm 1947 ở Nghệ An. Ông là nhà thơ, họa sĩ, nhà báo. Nguyễn Trọng Tạo từng là Trưởng ban biên tập báo Thơ thuộc báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2003 đến 2004. Ông là tác giả các ca khúc đậm chất dân gian như Làng quan họ quê tôi, Đôi mắt đò ngang, Tình ca bên một dòng sông, Non nước Cao Bằng, Mẹ tôi... Ông cũng viết nhiều tập thơ, trường ca như Đồng dao cho người lớn, Nương thân, Thế giới không còn trăng, Con đường của những vì sao (Trường ca Đồng Lộc).
07 Tháng Giêng 20194:58 CH(Xem: 1224)
Liệu cơn gió sẽ thổi lên phân chất / cát đá tung bay, canh bài gỡ gạc / rồi vết thương tự xé toang chỗ rách? / - Cho tôi xin mua lại Đất Nước mình. /
07 Tháng Giêng 20194:48 CH(Xem: 1226)
Tất cả lùi xa / những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc / chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn / may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt / lấy trái tim băng cuộc đời dập nát /
07 Tháng Giêng 20194:33 CH(Xem: 1061)
hãy tự sướng và huyễn tưởng trên chính quê hương mình / chém gió vi vu cường điệu nhân ái chiên lừa cụt lưỡi / ngu dân câm điếc gõ nhịp nô lệ ngàn năm cộng sinh con số / bình minh trang điểm máu đỏ ngực đời / xác sống ngu ngơ cười điên, khóc ngất /
07 Tháng Giêng 20194:17 CH(Xem: 1373)
Dịp gần đây tại nước Nam, có tay nhà văn trong một cơn hứng khởi rồ dại, bỗng nảy ra ý định viết lại những câu chuyện cổ tích bi thảm của nước hắn. Những câu chuyện hắn đã được nghe, kể, giảng giải từ bé. Nay lớn lên. Già đi. Hắn chợt thấy những câu chuyện kia không đâu vào đâu. Hơi ngớ ngẩn. Thậm chí là phi nhân. Truyện trò gì mà lại đi ca ngợi một con mụ ác như hổ, đem em gái mình- dù là cùng bố khác mẹ thì vẫn là ruột thịt, chặt từng khúc, ngâm thành mắm gửi cho mẹ nó ăn. Khiếp hãi. Thế mà thời nay có ông nhạc sĩ còn cho vào bài hát, cả nước véo von. Rồi nữa, chuyện một ông vua có mỗi cô con gái. Yêu thương nhất mực. Mất nước phải chạy trốn cũng mang theo. Thế mà chỉ nghe lời xúc xiểm của con rùa mà chém bay đầu con, để thành ra mối hận thiên thu không tan...
06 Tháng Giêng 20196:13 CH(Xem: 1301)
Em tìm anh suốt chín ngọn suối sâu / Mười đỉnh dốc mặt trời như cạn lửa / Con chim xanh lạc lời nguyền đôi lứa / Hót năm ròng tháng rãi để tìm nhau /
04 Tháng Giêng 20199:19 CH(Xem: 1183)
Bây giờ / sau tất cả mọi điều / anh đã không nhận ra em / được và mất xảy ra trong chớp mắt / chưa đi qua bão giông mà anh tự ngã / một mình em về lại cuối con đường /
03 Tháng Giêng 201911:15 CH(Xem: 914)
Chữ Nghiệp mang sắc thái đạo Phật đó được nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, văn học phân tích khá kỹ lưỡng, xoay quanh thuyết Thiên mệnh hay Định mệnh, thuyết Nghiệp báo - Nhân quả chủ yếu để nói về thân phận nhân vật nàng Kiều. Nhưng thiết nghĩ, hai câu thơ ấy, đầu tiên phải vận dụng ngay cho chính tác giả của nó. Cái Nghiệp đó, đối với Nguyễn Du, từ thời trai trẻ, đã được ông coi như “án phong lưu” mà ông phải tự nguyện mang tới suốt đời! (Phong vận kỳ oan ngã tự cư)(2). Nghiệp gì vậy? Có điều gì hệ trọng và thống thiết buộc Nguyễn Du phải bật lên lời tự vấn về giá trị sự tồn tại của ông trong cõi đời phù du này khiến nhiều thế hệ người Việt Nam phải xúc động và gắng tìm hiểu nguyên do: Trước khi chết còn lo mãi chuyện nghìn năm (Thiên tuế trường ưu vị tử tiền. Mộ xuân mạn hứng) - Không biết hơn ba trăm năm sau, Thiên hạ ai là người khóc Tố Như? (Bất tri tam bách dư niên hậu/Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như. Độc tiểu thanh ký).