- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,447,498

THƠ PHƯƠNG, VỠ… VẾT CHÀM LƯNG GIÓ

14 Tháng Năm 201511:28 CH(Xem: 13848)

THO pHUONG 1
Hà Duy Phương - SG 2015

 

 

VỠ

 

trăng đang vỡ trên ngọn đồi ký ức

bóng tim tôi vướng nhánh giao mùa

tiếng hát ai vỡ tràn đêm đắng

tôi vỡ vô vàn trong ánh trăng xanh

 

cơn mưa bất ngờ ôm lòng đêm phủ dụ

trút sâu vào tôi muôn giọt kinh cầu

như đang bắt đầu không tin vào định mệnh

tôi ôm mưa trái phá băng xuyên vùng lặng im

lấn tìm đất chết

 

hồn ngựa non mấy mùa giông bão

hí lộng thơ ngây

đêm buồn nhớ vòm trời nắng trong màu sữa mẹ

tôi nghe tôi vỡ trên ngọn đồi ký ức

 

tiếng vó rụng rời theo mưa

 

 

HDP

 

VÔ CÙNG

 

 

là tình anh dịu dàng

khi đêm thả những lời nguyện cầu mơn man nếp tóc

nụ hôn xa

- chiếc nơ gió cài lên tuổi hồng

đêm Thánh vô cùng

vô cùng giấc em an miên

 

là bình yên ngún cháy

ký ức huyền băng

nụ hôn đẫm nước

em ướt tràn lửa lạnh long lanh

con đường dạ quang

- hồng ân bóng tối

người đàn ông dùng lửa thắp gió

đêm Thánh vô cùng

vô cùng bước anh

 

là trắng ấm mùa yêu

dòng sông bay

con thuyền ủ gió

Ngôi Lời chờ đợi

tròng trành cánh buồm vực sâu

điên mơ căng tình trên môi Chúa

đêm Thánh vô cùng

vô cùng ước vọng câm

 

là con đường huyền băng

Tình Yêu khởi xuyên tháng ngày vành đai giấc lặng

 

là ký ức trở gió lộn về

trên thân người

câu kinh chới chới

 

là muôn đêm Thánh vô cùng

vô cùng

vô cùng

vô cùng...

 

khi ta yêu nhau

 

HDP

 

 

 

DẤU LẶNG BAN MÊ

 

 

Ban Mê trong trong ngày gió nhẹ

sớm mai hồng lên mí lá

mắt em xanh màu mắt nắng xa

 

cơn mưa lạc đàn rắc sợi long lanh

Quán Văn dịu êm dệt mềm nhung nhớ

trải vào lặng yên một chỗ ngồi bỏ lỡ

ly cafe buồn nghe gió thở hồn nhiên

 

"luôn luôn, anh luôn luôn lùi vào chiều hôm

về phía hoàng hôn xóa mờ những pho tượng"(*)

có nẻo đường thơm hương

gọi bước chân em dưới trời chiều phẳng lắng

có tình ai vấn vương

âm mê đời - dấu lặng

 

nụ hôn ta nửa vời căng gió

đêm Ban Mê đất nồng dấy đỏ

hương tình sâu hay hương môi nhau ?

Ban Mê ơi anh gửi hồn cho gió

theo dấu em về buông vó lặng thiên thu

 

tình ta lặng dấu mê mù

 

HDP

 

(*):

"Always, always you recede through the evenings

towards where the twilight goes erasing statues"

(We Have Lost Even - Pablo Neruda)

 

 

BÀN TAY ẢO ẢNH

 

 

đêm nàng chặt đứt bàn tay

bờ tường rêu phún máu

có một linh hồn đã thắt cổ trên cao

 

nơi khoảng trời ấy

nhiều lần tôi đã thấy

những ngón tay đàn bà vờn trong rêu mướt máu

gạch đá lao xao đúc gợn muôn âm trào

trước mắt tôi

tường vôi dựng sóng

 

tôi không thể nhớ đêm đó đêm nào

và người đàn bà rồi đã bỏ đi đâu

bàn tay rêu run mãi ngón sầu

nhễu tràn tôi cơn mộng máu

những ngón tay xanh cứ đỏ chìm ảnh ảo

người đàn bà biền biệt ra đi

trong tôi còn gì?

 

tôi còn thấy gì

ngoài bức tường dựng sóng hư vô

kể từ đêm linh hồn tôi thắt cổ?

 

bàn tay nàng bỏ lại

rưới máu bờ rêu đau

những ngón tay lửa đùa

bùng tôi lên

ngọn

 

sống-còn-ảo-ảnh

 

HDP

 

TRONG MÊNH MÔNG, MÙA XUÂN GÃY KHÚC

 

ánh đèn ửng vàng má đêm

gió kẻ viền môi bóng tối

mắt tình buồn

trong chân dung bay...

 

bay lên

bay lên cánh cung

thịt da không kẽ hở

tôi thấy rồi

những lằn gân bỡ ngỡ

 

êm ru đường bay

máu chảy

tên người...

 

Xuân mơ hồ vén màn sương quá khứ

ký ức vãng lai qua những nách gai đời

hồn tôi mây trắng...

 

trong tôi đang là mùa Đông

rũ đâm nhánh cành trơ lá

có cánh chim vụt qua

rồi mất hút nơi lùm cây lạ

 

đánh rơi tiếng hót muôn trùng...

 

trong nổi trôi những phận người lận đận

tôi thấy tôi lách nhánh phao đời

tình giăng lưới trong mắt mùa ẩn nhẫn

mênh mông ân cần

 

sóng gió ôm tôi...

 

(SG 02/2015)

HDP

 

 

THÁNG 4

 

 

không có lời nguyện cầu nào trên gác chuông

- tôi đã trèo lên đó

chỉ có tiếng con người

thánh thót giọng chim muông

 

lò cò trong giấc mơ tôi

con chim sẻ què chân bên thềm nắng

cái nắng chói chang

cái nắng võ vàng

tháng 4

mặt trời mù

nhiều giấc mộng khập khiễng

lang thang

 

chẳng thể nói lên được điều gì

câu Thơ chống gậy lần từng bước tối

chẳng thể có riêng một điều gì

Gôn-gô-tha

đồi gió đỏ bầm

cơn mơ chống tội...

 

 

HDP

 

 

MẶT TRỜI HƯ ẢO

 

(cho Tuyết Chi)

 

 

mặt trời chẳng chịu lặn hướng Đông

và em,

cứ buồn như thế

đêm sút bản lề

Tây phương anh

 

tay em với tìm ảo ảnh

chạm chai vodka

thủy tinh gõ vào thịt da

vỡ âm buồn chếnh choáng

mông lung ngón tình dậy men

ngát ngời hương đau quấn quyện

bình minh trinh nguyên

chấp chới cõi bờ hư ảo

 

em

- mặt trời

mọc nắng phương Tây

 

 

HDP

 

NHỮNG CHUYẾN XE ĐỜI

 

(ghi trên chuyến xe đêm BM-SG, 02/2015)

 

 

nuốt cả con đường, bầu trời và những ngôi sao khuya

chuyến xe đời trĩu nặng

lòng đêm bội thực

lối gió đường mây

 

chẳng có gì ngoài những vòng quay

cho mặt đất gọi tên con đường

tôi nghe mùi hương của bụi

ngấm từ chiêm bao

 

chẳng có gì để gửi để trao

những chuyến xe từng hồi lên/xuống dốc

đời cứ vui như vầng trăng mới mọc

và con đường cứ nuốt bụi trăm năm

 

có những nẻo về xa ngái

chuyến xe tôi nuốt đêm tôi

 

âm thầm

 

 

HDP

 

VẾT CHÀM TRÊN LƯNG GIÓ

 

(với DL)

 

muốn nói gì đó với đêm

bất chợt vầng trăng lấp ló

tôi - bóng chàm

mờ câm trên lưng gió

lọt vào lặng im...

 

biết nói gì với đêm

trong muôn trùng sục sôi

nhớ thương tốc lòng cuộn sóng

trong xiết cuồng mênh mông

một đời tôi ngốn bão

 

bóng tôi nhìn tôi ngậm miệng

ú ớ gì đó với đêm

dưới ánh trăng thanh

tôi bỗng thấy vết mờ trên lưng gió

rõ nét hình thù

 

một lưỡi tên xanh!

 

HÀ DUY PHƯƠNG

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 20209:18 CH(Xem: 863)
bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất / giống như tìm an ủi trong tuyệt vọng / thôi thì hôm nay / hài lòng trong một phút dối lòng
25 Tháng Ba 20208:55 CH(Xem: 864)
từ bên kia nỗi nhớ em thả bùa hồn ta lú lẩn / già nua chưa mà lầm tưởng / con bù nhìn trú ngụ vào bão để bình tâm / mắc cạn trên cánh đồng lạnh gió đông
11 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1074)
em không mười sáu không mười tám / không cả đôi mươi... bởi lụy người / tuổi trôi lơ lửng theo mềm yếu / non cỗi nương nhờ anh mặn vơi!
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 1315)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…
02 Tháng Ba 202011:49 CH(Xem: 1395)
Tôi còn có mỗi bài thơ / Chiều qua có kẻ ỡm ờ ngó sang / Sân sau rụng cánh vàng lan / Để con bướm lạ bay ngang tìm hoài /
02 Tháng Ba 202011:41 CH(Xem: 1054)
Ai về gom gió đêm nay / Cho ta hong chuyện đắng cay cuộc trần / Nụ Quỳnh nở tiếng chuông ngân / Búp Ngâu hương đượm ái ân thuở nào /
02 Tháng Ba 202011:23 CH(Xem: 1024)
Máu đã cuồng lên màu tuyết trắng / Con sông dài là lệ của thiên lương / Là lệ nhỏ của muôn phương thầm lặng / Bồ tát qua sông cũng đoạn trường.
02 Tháng Ba 202011:18 CH(Xem: 1023)
Buổi sáng tháng mười năm đó, già Mức đi biển. Một ngày như mọi ngày, không khác biệt. Một buổi hừng đông dong thuyền ra khơi, biển yên lành, gió ngon trớn. Chiếc thuyền nhỏ gắn máy hiệu Yarmar vận hành đều đều, tiếng máy nổ ròn rả đẩy cái thuyền lướt trên con sóng, bánh lái điều khiển kêu xè xè dưới làn nước.
02 Tháng Ba 202010:07 CH(Xem: 1566)
- Nguyên Ngọc chủ “Văn đoàn độc lập” đã trao nhiều giải thưởng thơ quá tầm phào, vô nghĩa, thậm chí bậy bạ, nhảm nhí, phá hỏng thẩm mỹ tiếng việt phá hỏng thẩm mỹ thi ca chân chính - Hữu Thỉnh chủ tịch hội liên hiệp văn học nghệ thuật VN, chủ tịch hội nhà văn VN do chủ quan, trình độ văn hóa kém cỏi, trình độ thẩm mỹ thi ca bệnh hoạn và nhảm nhí cũng đã trao giải thưởng văn học cho hàng chục tập thơ dở, thơ vô nghĩa, thơ tầm phào…
22 Tháng Hai 20204:40 CH(Xem: 1459)
20 triệu cư dân ĐBSCL, phải sống chung với những dòng sông ô nhiễm, và nay họ đang nhận thêm được những tín hiệu báo nguy về hạn mặn sẽ trầm trọng hơn năm 2016 và tới sớm hơn ngay từ hai tháng đầu năm 2020. Do đó, cho dù có thấy “nước, nước, khắp mọi nơi, vậy mà không có giọt nào để uống”. Cho dù ĐBSCL vẫn là nơi nhận nguồn nước cao nhất Việt Nam tính theo dân số. Tuy nước vây bủa xung quanh nhưng là nước bẩn hay nước mặn. Thách đố lớn nhất là làm sao thanh lọc được nguồn nước tạp ấy để có nước sạch đưa vào sử dụng. Với tầm nhìn qua lăng kính vệ tinh và biến đổi khí hậu, vùng châu thổ Mekong là hình ảnh khúc phim quay chậm / slow motion của một con tàu đang đắm. Một cái chết rất chậm nhưng chắc chắn của một dòng sông Mekong dũng mãnh – lớn thứ 11 trên thế giới với hệ sinh thái phong phú chỉ đứng thứ hai sau con sông Amazon và cả một vùng châu thổ ĐBSCL đang từ từ bị nhấn chìm.