- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,521,551

THƠ PHƯƠNG, VỠ… VẾT CHÀM LƯNG GIÓ

14 Tháng Năm 201511:28 CH(Xem: 15962)

THO pHUONG 1
Hà Duy Phương - SG 2015

 

 

VỠ

 

trăng đang vỡ trên ngọn đồi ký ức

bóng tim tôi vướng nhánh giao mùa

tiếng hát ai vỡ tràn đêm đắng

tôi vỡ vô vàn trong ánh trăng xanh

 

cơn mưa bất ngờ ôm lòng đêm phủ dụ

trút sâu vào tôi muôn giọt kinh cầu

như đang bắt đầu không tin vào định mệnh

tôi ôm mưa trái phá băng xuyên vùng lặng im

lấn tìm đất chết

 

hồn ngựa non mấy mùa giông bão

hí lộng thơ ngây

đêm buồn nhớ vòm trời nắng trong màu sữa mẹ

tôi nghe tôi vỡ trên ngọn đồi ký ức

 

tiếng vó rụng rời theo mưa

 

 

HDP

 

VÔ CÙNG

 

 

là tình anh dịu dàng

khi đêm thả những lời nguyện cầu mơn man nếp tóc

nụ hôn xa

- chiếc nơ gió cài lên tuổi hồng

đêm Thánh vô cùng

vô cùng giấc em an miên

 

là bình yên ngún cháy

ký ức huyền băng

nụ hôn đẫm nước

em ướt tràn lửa lạnh long lanh

con đường dạ quang

- hồng ân bóng tối

người đàn ông dùng lửa thắp gió

đêm Thánh vô cùng

vô cùng bước anh

 

là trắng ấm mùa yêu

dòng sông bay

con thuyền ủ gió

Ngôi Lời chờ đợi

tròng trành cánh buồm vực sâu

điên mơ căng tình trên môi Chúa

đêm Thánh vô cùng

vô cùng ước vọng câm

 

là con đường huyền băng

Tình Yêu khởi xuyên tháng ngày vành đai giấc lặng

 

là ký ức trở gió lộn về

trên thân người

câu kinh chới chới

 

là muôn đêm Thánh vô cùng

vô cùng

vô cùng

vô cùng...

 

khi ta yêu nhau

 

HDP

 

 

 

DẤU LẶNG BAN MÊ

 

 

Ban Mê trong trong ngày gió nhẹ

sớm mai hồng lên mí lá

mắt em xanh màu mắt nắng xa

 

cơn mưa lạc đàn rắc sợi long lanh

Quán Văn dịu êm dệt mềm nhung nhớ

trải vào lặng yên một chỗ ngồi bỏ lỡ

ly cafe buồn nghe gió thở hồn nhiên

 

"luôn luôn, anh luôn luôn lùi vào chiều hôm

về phía hoàng hôn xóa mờ những pho tượng"(*)

có nẻo đường thơm hương

gọi bước chân em dưới trời chiều phẳng lắng

có tình ai vấn vương

âm mê đời - dấu lặng

 

nụ hôn ta nửa vời căng gió

đêm Ban Mê đất nồng dấy đỏ

hương tình sâu hay hương môi nhau ?

Ban Mê ơi anh gửi hồn cho gió

theo dấu em về buông vó lặng thiên thu

 

tình ta lặng dấu mê mù

 

HDP

 

(*):

"Always, always you recede through the evenings

towards where the twilight goes erasing statues"

(We Have Lost Even - Pablo Neruda)

 

 

BÀN TAY ẢO ẢNH

 

 

đêm nàng chặt đứt bàn tay

bờ tường rêu phún máu

có một linh hồn đã thắt cổ trên cao

 

nơi khoảng trời ấy

nhiều lần tôi đã thấy

những ngón tay đàn bà vờn trong rêu mướt máu

gạch đá lao xao đúc gợn muôn âm trào

trước mắt tôi

tường vôi dựng sóng

 

tôi không thể nhớ đêm đó đêm nào

và người đàn bà rồi đã bỏ đi đâu

bàn tay rêu run mãi ngón sầu

nhễu tràn tôi cơn mộng máu

những ngón tay xanh cứ đỏ chìm ảnh ảo

người đàn bà biền biệt ra đi

trong tôi còn gì?

 

tôi còn thấy gì

ngoài bức tường dựng sóng hư vô

kể từ đêm linh hồn tôi thắt cổ?

 

bàn tay nàng bỏ lại

rưới máu bờ rêu đau

những ngón tay lửa đùa

bùng tôi lên

ngọn

 

sống-còn-ảo-ảnh

 

HDP

 

TRONG MÊNH MÔNG, MÙA XUÂN GÃY KHÚC

 

ánh đèn ửng vàng má đêm

gió kẻ viền môi bóng tối

mắt tình buồn

trong chân dung bay...

 

bay lên

bay lên cánh cung

thịt da không kẽ hở

tôi thấy rồi

những lằn gân bỡ ngỡ

 

êm ru đường bay

máu chảy

tên người...

 

Xuân mơ hồ vén màn sương quá khứ

ký ức vãng lai qua những nách gai đời

hồn tôi mây trắng...

 

trong tôi đang là mùa Đông

rũ đâm nhánh cành trơ lá

có cánh chim vụt qua

rồi mất hút nơi lùm cây lạ

 

đánh rơi tiếng hót muôn trùng...

 

trong nổi trôi những phận người lận đận

tôi thấy tôi lách nhánh phao đời

tình giăng lưới trong mắt mùa ẩn nhẫn

mênh mông ân cần

 

sóng gió ôm tôi...

 

(SG 02/2015)

HDP

 

 

THÁNG 4

 

 

không có lời nguyện cầu nào trên gác chuông

- tôi đã trèo lên đó

chỉ có tiếng con người

thánh thót giọng chim muông

 

lò cò trong giấc mơ tôi

con chim sẻ què chân bên thềm nắng

cái nắng chói chang

cái nắng võ vàng

tháng 4

mặt trời mù

nhiều giấc mộng khập khiễng

lang thang

 

chẳng thể nói lên được điều gì

câu Thơ chống gậy lần từng bước tối

chẳng thể có riêng một điều gì

Gôn-gô-tha

đồi gió đỏ bầm

cơn mơ chống tội...

 

 

HDP

 

 

MẶT TRỜI HƯ ẢO

 

(cho Tuyết Chi)

 

 

mặt trời chẳng chịu lặn hướng Đông

và em,

cứ buồn như thế

đêm sút bản lề

Tây phương anh

 

tay em với tìm ảo ảnh

chạm chai vodka

thủy tinh gõ vào thịt da

vỡ âm buồn chếnh choáng

mông lung ngón tình dậy men

ngát ngời hương đau quấn quyện

bình minh trinh nguyên

chấp chới cõi bờ hư ảo

 

em

- mặt trời

mọc nắng phương Tây

 

 

HDP

 

NHỮNG CHUYẾN XE ĐỜI

 

(ghi trên chuyến xe đêm BM-SG, 02/2015)

 

 

nuốt cả con đường, bầu trời và những ngôi sao khuya

chuyến xe đời trĩu nặng

lòng đêm bội thực

lối gió đường mây

 

chẳng có gì ngoài những vòng quay

cho mặt đất gọi tên con đường

tôi nghe mùi hương của bụi

ngấm từ chiêm bao

 

chẳng có gì để gửi để trao

những chuyến xe từng hồi lên/xuống dốc

đời cứ vui như vầng trăng mới mọc

và con đường cứ nuốt bụi trăm năm

 

có những nẻo về xa ngái

chuyến xe tôi nuốt đêm tôi

 

âm thầm

 

 

HDP

 

VẾT CHÀM TRÊN LƯNG GIÓ

 

(với DL)

 

muốn nói gì đó với đêm

bất chợt vầng trăng lấp ló

tôi - bóng chàm

mờ câm trên lưng gió

lọt vào lặng im...

 

biết nói gì với đêm

trong muôn trùng sục sôi

nhớ thương tốc lòng cuộn sóng

trong xiết cuồng mênh mông

một đời tôi ngốn bão

 

bóng tôi nhìn tôi ngậm miệng

ú ớ gì đó với đêm

dưới ánh trăng thanh

tôi bỗng thấy vết mờ trên lưng gió

rõ nét hình thù

 

một lưỡi tên xanh!

 

HÀ DUY PHƯƠNG

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 2684)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 9805)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 86)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 109)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 87)
Đêm ba mươi / Tất bật lau vội bàn thờ / Chưng bình hoa ế / Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa / Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về /
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 101)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 197)
Anh bảo / Có những điều không thể nào hiểu được / Có những buổi chiều không biết buồn vui / Em trả lời / Ví dụ như em với anh có khác / Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi
22 Tháng Hai 20219:56 CH(Xem: 379)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ / Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1952 (Năm Nhâm Thìn)- Nguyên quán tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Tạ thế ngày 18 tháng 2 năm 2021 (Năm Tân Sửu) – Tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 69 tuổi.
21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 514)
em còn bóng nước sương mai / ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay / để cho em được tròn đầy / đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành
21 Tháng Hai 20211:19 SA(Xem: 514)
con chim đen sợ lạnh / lẳng lặng bay về / ngủ trên khuôn mặt trái soan / trời đông làm rối những sợi tóc / đan thành nỗi buồn / bay theo khói sương…