- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,447,889

TIN NHẮN

13 Tháng Năm 20154:18 SA(Xem: 16746)
tinnhan1-BW

 

          Nga có ba bạn trai.

          Không phải Nga lăng nhăng như mọi người hay nghĩ. Nói không ai tin, nhưng đến giờ Nga vẫn là gái trinh. Một ca rất lạ ở cái thành phố mà bọn trẻ thành thạo dắt nhau vào nhà nghỉ từ khi mới nứt mắt.

         Mấy tay bạn trai của Nga nhiều lúc cũng âm mưu, đưa Nga vào những chỗ nhạy cảm, rồi đòi hỏi này nọ, nhưng Nga cương quyết từ chối. Không phải là Nga không thèm muốn. Thì thịt da ai chả là người. Nhiều lúc ở bên các chàng chuyện trò tâm sự. Rồi chân tay đụng chạm, ôm ấp hôn hít, cũng rực hết người lên. Những muốn mặc kệ cái sự đời… Nhưng mà những lúc như thế, Nga hay thấy hiện lên đôi mắt đanh thép của bố, một ông giáo nghiêm khắc, thủ cựu. Ông dạy Nga từ bé là chuyện nam nữ nay không còn như xưa, thụ thụ bất thân. Nhưng cũng không thể có cái lối, sáng ra phòng cưới, tối vào phòng đẻ được. Loại con gái như vậy vẫn phải như các cụ ngày xưa, đóng bè đem trôi sông.

        Nga rất sợ bố. Bình thường thì ông rất cưng chiều cô gái út. Nhưng hễ có vấn đề gì mảy may liên quan đến chuyện tình ái của Nga là ông soi xét kỹ. Nào là tư thế tác phong. Nào là trình độ học vấn. Nào là xuất thân gia đình…vân vân và vân vân. Nhiều tay trai định đến mon men, ngồi uống nước chè một buổi, nói chuyện với ông một thôi là một đi không trở lại. Bố bảo Nga, những cái thằng thanh niên ba lăng nhăng, đừng có mời về nhà làm gì cho tốn thời gian và mất giá trị của mình đi. Khổ, Nga đâu có mời. Mấy tay trai ấy là bạn học phổ thông, bạn đại học, bạn cao học, bạn đồng nghiệp, bạn xã hội…thấy Nga xinh thì cứ lao tới thôi. Cần gì ai mời. Xưa nay đi tán gái thì ai mà lại đợi mời mới tới bao giờ.

        Chuyện tình duyên của Nga đâm ra khá lan man.

Người mà Nga thích thì bố không đồng ý. Người mà bố chọn, thì Nga lại không ưng. Cứ nhùng nhằng mâý năm. Dịp gần đây, xuất hiện nhân vật nữa, có vẻ như là hội tụ được cả yêu cầu của cả nhà. Bố vừa lòng mà Nga cũng thấy xiêu xiêu. Chàng này cao to đẹp trai, học Thạc sĩ quản trị kinh doanh ở Pháp quốc về. Nhà trên Kim Mã. Hiện đang làm ở ngân hàng ngoại thương. Chàng theo đúng phong cách Tây, sau một tháng làm quen, tỏ tình với Nga bằng bó hồng to, một trăm linh một bông đỏ thắm.

       Thỉnh thoảng Nga vẫn đi uống nước, giao lưu chuyện gẫu với một chàng. Nga tự cho mình cái quyền như vậy. Vì chưa “chung kết” anh nào.

        Cũng may cho Nga ba chàng ấy ở ba quận khác nhau, nên cũng chưa có dịp va chạm. Hà Nội bây giờ quá đông, vẩn lên những người là người. Ra ngoài đường, chỉ mươi mét là ai nấy cứ như tàng hình vào dòng sông phố cuồn cuộn, lúc nhúc, gầm gào, rú rít của xe máy, ô tô vậy.

        Chàng mối tình đầu của Nga, nhà bên Long Biên quận. Hiện chàng là giảng viên Trường Dược. Chàng đang nghiên cứu một đề tài, về cái cây thuốc có rất nhiều tiềm năng, có thể trị bách bệnh như chàng nói. Chàng dong dỏng, hào hoa phong nhã, kiểu như Kim Lang (trong Kiều) nên Nga thích từ lâu. Nga là giáo viên văn ở trường phổ thông trong Bách Khoa. Ngặt một nỗi, ông bố Nga biết một chút tử vi tướng số lại bảo là thằng này tướng mạo thế, không làm nên tích sự gì. Đàn ông con trai gì mà ẻo lả xanh mướt. Đã thế lại còn nói giỏi. Nói như đài. Trên thông thiên văn dưới tường địa lý, thao thao bất tuyệt. Lấy nó thì chỉ có làm con ở không công, khổ suốt đời. Bố Nga nói chắc như thánh phán. Ông còn đem âm dương ngũ hành, kim mộc thuỷ hoả thổ, tương sinh tương khắc ra dẫn giải. Làm cho Nga hết sức rối trí, không quyết được.

         Chàng thứ ba thì do gia đình giới thiệu.

         Nhưng thành ngay fan của Nga. Có thể gọi là fan cuồng. Chàng làm ở công ty bên cạnh trường Nga dạy. Đồng hương với ông anh rể. Từ hôm quen cô giáo dạy văn trường TL, lập tức theo mê mải. Nhưng mà tay này không được xinh trai cho lắm, lại vụng ăn nói nên Nga không thích. Nhưng nể ông anh rể, đành tiếp nước vài buổi với thái độ rất ơ hờ. Nhưng mặc kệ, hàng ngày chàng lặng lẽ ngồi sẵn ở quán nước bên kia cổng trường, đợi Nga tan lớp, lẽo đẽo theo Nga về đến nhà ở khu Phương Mai, rồi mới về nhà mình đằng Định Công. Hôm nào tâm trạng không tốt, công việc giảng dạy ở trường có vấn đề. Hoặc lại bị ông bố lên lớp về cái vụ không dứt điểm với chàng giảng viên. Hoặc chàng ngân hàng đi công tác lâu lâu chưa về, không có người đưa lên Hồ Tây ngắm sen. Nga cho phép chàng crazy fan rẽ vào một quán cà phê nào đấy, ngồi uống nước, nói chuyện linh tinh,  xả bớt stress rồi về. Chàng này khá được lòng bố Nga, vì biết đánh cờ tướng hầu ông cụ. Gia đình cơ bản, bố đảng viên mẹ hiền nhất phố. Nhưng Nga thì vẫn chưa cảm nhận được điều gì.

        Nhưng mặc Nga có để ý đến hay không, chàng Định Công vẫn nhẫn nại theo nàng mỗi chiều tan trường. Ngay cả cái dịp mà Nga nhận một trăm linh một bông hồng nhung đỏ thắm của tay Kim Mã. Chàng vẫn hàng chiều yên lặng bám xe sau Nga, cách một khoảng xa hơn. Có lẽ vì chàng không muốn nghe tay thạc sĩ Pháp quốc về ấy, thao thao với người đẹp về vẻ lãng mạn của sông Seine.

        Năm nay tính ra thì Nga đã hai mươi chín tuổi ta.

        Nhưng Nga trắng, xinh. Nom trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Bố mẹ Nga phát sốt, phát rét. Năm nay mà nàng không chọn lấy một đám thì sang năm, ba mươi, có thể chính thức phân loại nàng sang hệ các bà cô già, ế chồng. Nhưng Nga thấy bình thường. Sự đời thì người dưới đất vẫn hay lo hơn người trên cây. Nga chả thấy lo. Vẫn ăn ngủ đều. Đến trường lên lớp giảng bài đều. Lâu lâu lại đi chơi loanh quanh thành phố. Cũng vui mà.

        Hôm đầu năm, bố mẹ Nga ra tối hậu thư: “Muốn lấy ai thì lấy, chọn một trong số những thằng đang theo đuổi, cuối năm nay phải cưới”

        Nhưng Nga vẫn phân vân. Chưa biết chọn ai.

        Chàng bên Long Biên quận, biết nhau lâu rồi. Thật ra là có thể gọi là yêu nhau rồi. Nói chuyện hợp. Lấy nhau có lẽ được. Nhưng bố Nga kiên quyết quá. Thậm chí ông còn bảo, lấy thằng ấy thì thà rằng cứ ở nhà bố nuôi cho gọn chuyện. Khỏi phải chồng con chi cho nặng đũng quần. Quá khó.

       Chàng Kim Mã thì mạnh mẽ, si mê. Cứ có cơ hội là chàng lại thể hiện cái chất nam tính đang rừng rực trong huyết quản của mình. Chàng muốn cưới ngay và luôn. Nhiều lúc ngồi ở quán cà phê ban ngày, mà chàng chỉ chực ăn tươi nuốt sống. Ai đời chàng ta ôm Nga chặt cứng, không cả cựa được. Rồi cứ thế hôn những cái thật mãnh liệt, sâu. Chàng bảo đấy là nụ hôn kiểu Pháp. Nhưng mà nhỡ bọn học sinh nó cũng dắt nhau vào quán ngồi, trông thấy thì ngượng chết.  Hơi khiếp.

       Còn chàng Định Công, lành quá. Thời buổi này, lành không phải là một cái đức được đề cao. Lành dễ đụt. Có lẽ Nga check out chàng này. Mặc dù, theo tiêu chí của bố Nga thì đây là một đám rất ổn. Nhà chỉ có một con. Kinh tế khá. Bố công tác trên bộ, hàm vụ trưởng. Mẹ đã về hưu, không thèm để ý đến sự gì. Suốt ngày đi sinh hoạt hội thơ và thể dục dưỡng sinh trên vườn hoa con cóc. Kể ra giải tán cũng hơi phí. Nhưng cũng đành.

       Bố mẹ Nga quyết chọn chàng ngân hàng. Dịp này mời cả bố mẹ chàng đến chơi. Nga cũng thấy lựa chọn này có vẻ hợp lý hơn cả. Thôi chốt hạ.

         Chàng giảng viên biết tin, hờn lắm.

         Chàng gọi điện cho Nga, đòi một cuộc gặp mặt, nói cho hết nhẽ. Gặp nhau, chàng bảo sẽ không lấy ai, sẽ ngồi chống mắt lên để thấy tình đời phụ bạc. Nhưng chia tay về, Nga lại thấy xao xuyến. Dù gì thì cũng tình cảm bao năm. Có lẽ nên từ từ rồi dứt cho chàng đỡ sốc. Không gặp nữa, thỉnh thoảng vài phút điện thoại, giữ lấy cái nghĩa bạn bè. Cũng chả thiệt hại gì.

       Cuối năm, chàng ngân hàng đi công tác mãi Sài Gòn. Điện thoại, tin nhắn suốt đêm. Đang tin nhắn với chàng, thì chàng giảng viên cũng nhắn đến thở than giận hờn, nhớ nhung trách móc. Chàng nói đang viết những dòng cuối cùng của luận văn Tiến sĩ Dược học, mà tim bỗng cồn lên nỗi đau đớn, không thể viết nốt được. Nga nằm lơ mơ trên giường, kiên cường nhẫn nại đáp trả những đợt xung kích tình cảm của cả hai gã trai qua sóng điện từ. Khuya. Mệt. Nàng muốn đi ngủ, mai có tiết một. Nhắn tin cuối: “Thôi anh yêu viết nốt luận án cho xong đi. Em đi ngủ đây. Kiss you. G9”. Gửi xong, định soạn một cái tin khác gửi cho chàng ngân hàng thì...Thôi rồi.! Trong danh bạ, chàng ngân hàng HƯỞNG và chàng giảng viên HƯỚNG, đều lưu không dấu: A.HUONG. Nhầm. Sóng điện từ Sài Gòn ra rớt cái rụp. Xong.!

        Một tháng sau, Nga lấy chồng.

       Chú rể nhà dưới Định Công. Hôm cưới, không thấy chàng Kim Mã, cũng không thấy chàng Long Biên quận đến. Mấy con bạn thân cùng trường với Nga, tủm tỉm cười với chú rể, rồi quay ra tán chuyện, cười rinh rích với nhau. Chỉ vì cái tin nhắn gửi nhầm, mà anh Hà (tên chồng Nga) đâm ra vớ bẫm...


TRẦN THANH CẢNH
05/2015

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Năm 20183:45 SA
Khách
Quá hay ấy chứ lị,phong cách của đám con gái thời đại mới nó rõ như này
27 Tháng Tư 20171:09 CH
Khách
Hay, nhưng mà không hiểu ý nghĩa của tác giả lắm ạ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 1360)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 1087)
dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy / với hoa đỏ muộn màng mùa đông / hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…/ ngày đầu năm gió thật lạnh / khoảng trống trước mặt thật lớn / tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim / mắt em bé long lanh như mặt trời / nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc / cứa vào ký ức / cứa xong rồi ra đi
22 Tháng Giêng 20208:57 CH(Xem: 1467)
Ta hỏi đá / đá cứ lặng thinh / Ta hỏi mây / mây bay mãi vô tình / Ta hỏi mưa / mưa ngập ngừng không nói / Ta hỏi gió / gió trối trăn tình đôi
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 1423)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
22 Tháng Giêng 20205:31 CH(Xem: 1223)
Tôi nghe mùi xuân chín / Thoảng trong gió chiều nay / Như mùi hương da thịt / Ẩn sau những khuy cài
22 Tháng Giêng 20205:19 CH(Xem: 1285)
Quẳng đôi giày cũ, cuối năm / Đụng thằng bạn nối khố nằm cầu may / Ngoài vườn lá rứt cành bay / Cứ về đâu đó từ rày biệt li
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 1601)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
14 Tháng Giêng 20208:23 CH(Xem: 1153)
Ngày hôm qua hay là ngày hôm nay / Ngày sinh đôi như giọt nước vơi đầy / Ta hóa thân bình yên làm cổ máy / Vô hồn đi, vô hồn ở lại đây
14 Tháng Giêng 20205:59 CH(Xem: 1610)
Bài viết này gửi tới 92 vị Đại biểu Quốc hội của 13 tỉnh Miền Tây, mà chúng tôi kỳ vọng quý vị như một toán đặc nhiệm – task force, trong quyền hạn có thể phản ứng nhanh, tạo bước đột phá, tránh được một sai lầm chiến lược trong lưu vực sông Mekong và cả cứu nguy ĐBSCL – vùng mà các vị đang đại diện.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 1362)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /