- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,563,296

Từ Hầu Như Không Có Chủ Đề, Đến Ngày Cuối Năm...

06 Tháng Hai 20152:57 SA(Xem: 20741)
MotMinhToiVe-PhamAnhDung
Một mình tôi về- ảnh Phạm Anh Dũng

1. Hầu như không có chủ đề

để bắt đầu một buổi sáng
như thông lệ
nhiều cánh cửa mở trên đôi chân tất tả và khép lại
không có chỗ cho sương mù thảnh thơi
trong những mũi giày khi mùa đông tới
những đôi cánh ẩn dưới những con số
để bay đi với tuyết
để bay đi biền biệt
và những thông điệp đứng y nguyên trong các dấu ngoặc kép
như trò xếp hình
giăng từ đông đại dương
mọi thứ hầu như không có chủ đề
cho sự hài hước

Hầu như không có chủ đề
để bắt đầu một buổi sáng
hạt sương lần tìm đầu mối cho sự yêu thương
rỏ hạt
những dòng chảy đã không đi qua nhau
chúng chui vào đất và nín câm
từ đấy

2.Một ngày bài thơ chạy đi tìm giáo viên

trước cái lắc đầu mệt mỏi
bài thơ chạy tìm bạn bè, các khóa học, hội thảo nhóm
nhưng không
bài thơ chạy vào một cuốn sách
gặm nhấm những thách thức:
hoặc ngu ngốc
hoặc vô tri
bài thơ chẳng biết đọc gì
di chuyển vào căn phòng có đầy gió và gió
bài thơ dừng lại ở đó
kết từng con chữ tròn vo
o...o...o...
và đập cánh
bay
như ngày hôm qua nó đánh thức sự tha thứ vào buổi sáng tinh mơ

Ngày hôm sau bài thơ

ký quyết định
dâng hiến thi hài
nó ngập ngừng nói:
" hãy cấy ghép tôi cho những linh hồn đang bị thương"

3.Những ngày đầu thế kỷ hai mươi

rất nhiều lời nói bị chấn thương
chúng đòi cả thế giới bồi thường
sự trơn truột trôi qua ý nghĩ
của chiếc lưỡi chưa nếm mùi vị
đắng

Và từng đôi mắt
tiếp cận gần hơn
sự phiền toái từ những hình nhơn đang giỡn
ngày như hóa vàng
mùa hóa vàng
vẫy vẫy màu tro bụi

Những chiếc bẫy
đặt màu ngây thơ
để vượt qua ranh giới
của sự sợ hãi đang lùng bắt ngày lưỡng lự đang chờ

 

4.Sự phiền muộn đang phản bội

bởi vì bạn nói dối:
vầng trăng mùa đông mang thật nhiều ân sủng
và bạn thu nhỏ nỗi đau
đặt vừa đủ trong bàn tay
để giấu đi

Những ngọn cây đang khiêu vũ
với nỗi sợ hãi
trên ánh trăng vừa vướng lại
nỗi đau mềm
tràn chảy
buộc tội bàn tay

 

5.Những ảo giác bị tách ra từ thực thể

đánh thức sự sợ hãi của đêm
khi bỏ quên
bản án về lũ quỷ sứ
ở nhà
và khi bạn nhìn thấy
bầu trời không là màu xanh

bạn tìm kiếm
tất cả
đôi chân, vớ, giày và bắt đầu mò mẫm
đêm
từng đường buộc trắng chỉ
cho đến khi
nó biến mất trong sự sợ hãi của bầy đom đóm
trôi

và bạn phết
từng nỗi sợ hãi tê liệt
cho đến khi đêm không còn một chớp sao
rồi đóng nghẹt những màu sắc tuyệt vời
trong căn phòng có ô cửa gió của bạn
bạn sẽ thấy khó khăn
như hồi bé bị mắc kẹt
trong những con số có hơn ba chữ số
đánh vòng

 

6.Từ ngày hụt sóng

 

như con mắt không giác mạc

tiêu hủy những viên kim cương
sự tiếc nuối lâm bệnh
và sự sợ hãi nằm trên chiếc giường thế kỷ
những rường cột đếm
từng năm tháng dài lên
yếu ớt
từng giây từng giây
và nhịp thở đôi khi
ngưng
thấy mình từ cõi chết
ngập ngừng
hồi sinh
viên kim cương không còn bóng bình minh
từ ngày hụt sóng

 

7.Phỏng vấn một bài thơ

bạn có thờ ơ
khi con sông bị phá vỡ
sự im lặng chìm sâu

bạn có so sánh
sự im lặng và
từng ngọn sóng chảy vào nhau

bạn có nhắc tôi
về nỗi buồn hôm qua để quên trên mộ gió
sương bạc đã mù tóc cỏ

bạn có chờ đợi
để tìm nơi trú ẩn tàn tro
trong đám rừng vừa bị đốt cháy

bạn có hủy bỏ ứng dụng
nghiệm thử trong từng hạt giống
của mùa xuân

bài thơ
trả lời với sự đủ đầy kiên nhẫn
cất tiếng an lành
mặc nhiên thu hoạch
nó không còn được thấy màu xanh

 

8.Tối nay, từng con đường uốn cong tình tự

không có lá me bay
không có lá phượng gầy
không có ánh đèn võ vàng bên sóng
sóng đã chảy mòn sông
và dòng xe lông nhông giễu cợt
nỗi buồn phía trước

Con đường bật cười hài hước:
ngoái lại phía sau
nhìn bóng mình đang rớt
dài
bổi hổi đôi tay
vớt
chút mình còn lại cuối ngày

9.Và nỗi buồn chống đỡ

trên chạc cây khô
kéo dài đến cơn bão cuối
tan
trên điệu luân vũ với gió của loài chim trên đường di trú
thời gian
đếm từng hơi thở
bay bay

Và thiên thần của tôi
ơi
khởi từng điệu gió không lời
mang hình hài băng tuyết
đặt lên chiếc bánh sinh nhật
cho hai lần tuổi đôi mươi

 

10.Ngày cuối năm, ngày ngựa nghe "hội thảo" độc đáo

ngày vui của đám cỏ
ngựa chạy
ngựa hí
vang
niềm vui quàng ngang quýnh quáng
bước đầu tiên là để xác định các lược đồ tâm thần phổ biến nhất
trầm cảm, thương tích
được nuôi dưỡng bởi nhạy cảm với mất mát
một loạt các tình huống
và hoàn thành cảm giác lo âu, tức giận, kích thích, từ chức...
ngựa nhớ bộ móng
phân cực suy nghĩ
"hoặc / hoặc"
như vừa nhìn qua lăng kính
màu xanh của cỏ
thi thoảng có hình móng ngựa

Và cuộc đua
bắt đầu
từ khóa là: "khủng khiếp, khủng khiếp, khủng khiếp, không thể tưởng tượng."
ngựa phi
ngựa bay
cắt cả đôi chân đến đích
để nhận cụm từ khóa:
"không thể đứng trên đó được nữa"

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Bảy 20215:41 CH(Xem: 637)
sau cuối cách li là làm việc online / 50 triệu một năm cho một teams / xăng và beton là tuyệt phẩm / cho hơi thở và nụ hôn / sau cuối anh cần ở bên bầy ong / cánh rừng đang bén lửa / chúng không có ô tô / chúng không thể chạy bộ
14 Tháng Bảy 20216:06 CH(Xem: 555)
mãn khai hoa nở giữa đồng / tàn thu đỏ muộn thấm lòng tình nhân / hái đi một nhánh phân vân / cài lên mái tóc mấy phần điểm sương
14 Tháng Bảy 20215:45 CH(Xem: 621)
Cái loa phường treo trên trụ điện đọc tin ra rả, ngày ba buổi. Sáng, trưa, chiều. Tin tức luôn sốt dẻo có từ trung ương tới địa phương, nhưng mấy ngày rày, thời lượng tin dành phần lớn nói về tình hình bệnh dịch cúm cô vi – Vũ Hán. Sau một năm, tình hình bệnh dịch tạm thời lắng xuống, theo lời từ cái loa phường phát ra trên trụ điện, đó là chiến công hiển hách của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương, chống dịch như chống giặc. Những thành quả gặt hái được năm qua như mặt trời luôn tỏa sáng ở xứ ta, như cái trụ điện ở Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng cố lết về. Câu ví von của cấp lãnh đạo làm nức lòng mọi người.
14 Tháng Bảy 20215:36 CH(Xem: 471)
Cứ mỗi lần được đi trên sông Hồng, tôi lại mê mải nhìn sang hai bên làng xóm trù phú, và cố tìm những luỹ tre làng đang bị mất dần đi… Thế mà, suốt bao đời nay, luỹ tre làng là một trong những biểu hiện quen thuộc nhất, sinh động nhất của châu thổ Bắc bộ. Nhà thơ dân dã Nguyễn Duy từng thốt lên: Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi!
13 Tháng Bảy 20214:16 CH(Xem: 834)
Saigon không chỉ của những người hàng giờ lên Facebook khoe đẹp, khoe thân, khoe của, khoe tình ái, khoe giàu… Saigon là của những người không có Facebook để khoe, chạy ăn từng bữa, sấp mặt kiếm cơm. Saigon là của công nhân nhập cư chen nhau trong dãy nhà trọ 10m vuông, là của người đẩy xe đi bán rau cải 2000 đồng 1 bó, bán kẹo kéo nhân đậu phộng, tàu hủ nước đường gừng, bán dừa xiêm 15,000 đồng 2 trái, bán bánh su kem, bán thạch dừa nhà làm…
02 Tháng Bảy 20217:34 CH(Xem: 845)
đêm trời tây, gió nhẹ thoảng chân trời / con nhớ mẹ / đưa bàn tay lên nắm / mẹ lại ở bên / ấm áp lạ thường...
02 Tháng Bảy 20217:20 CH(Xem: 856)
Ngày cũ trôi xa bờ cổ tích / chuyện chúng mình đâu giống tình mẹ cha / lời thánh ca mãi không trổ hoa / bút tình có bao giờ cạn mực / những đoản khúc dở dang trên trang giấy em phơi ải chuyện mình
02 Tháng Bảy 20216:56 CH(Xem: 700)
Những con đường thắp đỏ màu hoa phuợng vỹ / bỏ bùa lũ ve thổn thức rưng rưng / gió nghiêng chao cánh bằng lăng / ngõ phố em về / tinh khôi màu áo lụa
02 Tháng Bảy 20216:30 CH(Xem: 621)
Giữa những ngày nóng nực tháng 6 này, giữa cơn "địa chấn" của lòng người trước chủ quyền Đất Nước bị xâm phạm trắng trợn từ nhiều năm nay, tôi đã bỗng nhớ đến một bài thơ yêu nước Tây Ban Nha do chính nhà văn Lưu Trọng Lư đọc cho nghe, cách đây gần ba chục năm, trong căn buồng của nhà văn đối diện phía sau Văn Miếu - Quốc Tử Giám.
02 Tháng Bảy 20216:21 CH(Xem: 583)
Tuổi trẻ chúng tôi sinh ra và lớn lên giữa lúc cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Ngay từ tuổi thiếu niên – tuổi học sinh trung học, lẫn lộn giữa tiếng đạn bom, chúng tôi đã nghe những bài hát, hoà cùng cuộc chiến có, chống lại cuộc chiến có. Trong những bài hát phản đối chiến cuộc, có những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.