- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,071

Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

07 Tháng Mười 20145:30 SA(Xem: 26613)
NgHoangAnhThu-2014-ThoBW
Nguyễn Hoàng Anh Thư - 2014


Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư

 

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Nguyễn Hoàng Anh Thư hiện ở Huế, có nhiều tác phẩm đăng ở các báo trong và ngoài nước. Thơ của Thư có sự mềm mại thi ca và quyến rũ trí tuệ. Chúng tôi trân trọng gởi đến quí  bạn đọc và văn hữu của Hợp Lưu những thi phẩm của Nguyễn Hoàng Anh Thư.

Tạp Chí Hợp Lưu


Con Chữ thứ 17 của vần Quốc ngữ

Nó chính là phụ âm thứ 13
R

mà khi phát âm

lưỡi của bạn bị uốn về phía sau

cuống họng sẽ run

như khi bạn run rẩy

khi ra tay tế độ trầm luân

 

R

không phải ai cũng ra sức hết lòng cứu nước

nó phải run lên

khi phải kê khai lòng can đảm

trên bảng vàng

 

R

có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu

ra rả tiếng cuốc kêu

trong lùm cỏ

mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng

cong như chùm râu của đổng trác

 

R

lưỡi bạn cứ cong lên

ràng rịt khi trời ràng rạng sáng

rối mù trong tiếng cắt kính ré lên

như tiếng cười khan

 

 

Điểm dừng, có thể từ ngày hôm qua

 

Có thể bắt đầu lại suy nghĩ

không phải bạn hành hương trên cát

có thể là dòng sông

lời sóng cuộn dưới đôi bàn chân

 

Có thể bạn chạm đầu ngọn sóng,

nghe chúng nói với bạn rằng

là không thể

Chúng lách mình qua những vi mạch của sự đắn đo

làm bạn trượt ngã

suy nghĩ của ngày hôm qua

 

Những ngọn sóng tích hợp những lý do

thoái thác cho một điều không hiểu

và bạn tò mò

từ đáy sâu nghìn trùng của đại dương

 

Bạn hỏi bạn là ai, có thể như vậy

hãy nhìn vào khoảng cách

không nằm ở đôi bàn chân

 

Tìm kiếm bạn trong một đống đổ nát

có thể bạn là một mảnh

của lập trình thời gian

Để đi vào thế giới

 

 

Cái chết của một bài thơ

 

Tôi viết một bài thơ lên giữa ban ngày

khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình

những gương mặt dài thuỗn được ướp đủ thứ gia vị nhằng nhịt

nuốt những bình an trên những ngã tư đường

 

Tôi viết bài thơ giữa ban ngày

nỗi sợ hãi làm giấc mơ bị trói

và bài thơ nói

chúng đã cướp đi vẻ đẹp của hoa hồng

tôi đặt bài thơ trong quả bóng tròn

( và đoán rằng chúng bị nổ tung khi chưa kịp bay lên)

 

Và bài thơ chẳng kịp chèn

những dự cảm về ngọn triều cho mùa trăng mới

nó bèn ngụy biện cho sự sợ hãi

khi thấy Nick Vujicic đã khoác lên mình cả thế giới trong cái hình hài giấc mơ bị trói

tôi khoác hình hài trong bài thơ khuyết tật

bài thơ ép xác nỗi đau của loài thành mật

và liếm môi

 

Tôi đặt bài thơ giữa ngày

những con chữ kiêu hãnh bắt đầu hoại tử trong ổ bụng

theo tiếng thở dài

và trôi

 

Vắt xác trên những đám bụi cuối ngày

 

 

Văn xuôi về cuộc đời

 

Một ngày cuộc đời sao chép các thể loại

nhận xét về thành tích

viết đơn xin giải thưởng

để về hưu

 

Giải thưởng có mười hai loại

mười hai cuộc đời con giáp

khỉ phá phách, hổ khát máu và những con ngựa trở chứng đá bậy

cuộc đời nhìn con trâu tin cậy

kéo rồng cày rắn

đùa chó giỡn mèo

gặm nhấm trên hai chiếc răng của loài chuột chũi

và ngủ say như con lợn điếc trong chuồng

có con dê chợt nửa đêm thức giấc

lúc trâu đang nhai lại chuẩn bị đi cày

lúc khỉ thích hú đua nhau bắt chước

lúc những con chuột lúc nhúc trong những khoang dạ dày

cũng vừa lúc con gà cất tiếng gáy vắt vẻo đỉnh sương

 

Cuộc đời sao chép tất cả các ngày lành tháng tốt một cách tinh tường

sao chép giờ khắc của những ngày lên đường

sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen

họ cười và khóc qua từng trang

bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế

hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể

về những chiếc lá kim, lá bỏng, lá tròn, lá gai, lá dài như hình lưỡi kiếm

những chiếc lá sống trong tuyết và đi qua sa mạc

để lắng nghe và viết mẫu văn xuôi về cuộc đời đãi bạc

lắng chìm, nổi trôi

 

Mười hai con giáp đang lắng nghe câu chuyện văn xuôi

chúng dỏng tai mà buồn rười rượi

chúng nói với con người:

đừng gắn chúng cho những thể loại sao chép của con người.

 

Đưa tang nỗi buồn

 

Bước chậm hơn

để kịp nhìn ra phía sau lần cuối

rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn

cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn

 

Chiếc đồng hồ

những con số La Mã vừa gạch chéo cho một kết thúc

lũ khủng long

và quỹ đạo lìa xa mặt trăng

 

Đưa tang nỗi buồn

trong một sáng bình minh sương

( dĩ nhiên, cả bạn và tôi đều muốn)

chầm chậm thôi

nỗi buồn đắn đo thèm ngủ thêm chốc nữa

 

Đưa tang nỗi buồn

 

chiếc đồng hồ xói mòn cơ

chúng chỉ dừng lại và đếm

đánh rơi nỗi nghi ngờ mấy tiếng

 

Đưa tang nỗi buồn

dừng lại và nghe bên trong chiếc túi

nỗi buồn đang thở gấp

chúng muốn chứng thực trong quyển sách nói về ánh sáng hôm qua

lần cuối.

 

 

Cho một phóng tác

 

Những câu chữ cày xới hình vóc

cho một vụ mưa

những hạt giống kì quái

bài trí sự lạnh lùng trong những sáo ngôn bên trong khung chữ

nhúm nhó giấc mơ của sọ dừa

 

Những chữ nghĩa lang thang

những con người lang thang

du mục qua những cánh rừng

dễ dãi, chung chạ và trần truồng

khi cơn mưa ướt mèm chữ nghĩa

cho một phóng tác

 

Những câu chữ cày xới hình vóc

chuẩn bị âm mưu cướp ngôi của giấc mơ

nó lơ láo nhìn

sự bài trí của những sáo ngôn

rồi cười khì

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2761)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2647)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 3022)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2764)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2647)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2939)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3343)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2301)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3166)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3072)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?