- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

hắn là tôi và ngược lại

01 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 37423)

dem_-_internet_0-content
  đêm - ảnh Internet


đã khuya lắm rồi hắn vẫn còn ngồi một mình trong bóng tối để cố nhai lại từng mảnh vỡ cuộc đời đã bị cắt vụn

hắn hy vọng có thể tìm lại chút hương vị ngọt ngào giả hiệu nhưng luôn được trân trọng gọi hai từ dĩ vãng

 

nhưng hắn không tài nào nhớ nỗi bởi vì từ lâu những giọt rượu đã thấm vào hàng tỉ tế bào và thịt da xương cốt sinh vật có tên: một thằng người

 

gõ chiếc muỗng vào chai rượu rỗng âm vang vừa đủ nghe tiếng lốc cốc nhịp nhàng để rồi hắn ấm ớ những lời gì không rõ đôi khi bị ngắt quãng tin chắc rằng không phải điệp khúc tình ca hay câu kinh kệ

 

cứ nghĩ đó là lề thói quen thuộc chiêm nghiệm nỗi hoang mang ngày càng truyền tải rộng âm điệu khải huyền bí nhiệm

 

hắn nhìn xuyên thủng màn đêm thế nào rồi cũng phải hiển lộ hình ảnh vừa nhục thể vừa tươi mát lạ lùng và dường như ngây ngô

 

khi đốm lửa lóe sáng trên đầu điếu thuốc chợt nghĩ về sự nhung nhúc loại vi trùng nguy hiểm nhất đã đầu độc nhân loại hồn nhiên vui đùa trong vũng bùn triết hệ khôi hài hắn bật tiếng cười khan khản giọng

 

vục mặt xuống hai đầu gối giấc mơ chực sẵn dìu hắn đi gặp những con chữ mù lòa cùng nắm tay nhau múa hát tung tăng dưới mặt trời chói lóa

 

ánh sáng dần lan tỏa hòa tan theo tiếng chim ríu rít trên tán lá xanh bên trong hàng rào một công sở trước nhà

 

hắn ngơ ngác… lại thêm một ngày để sống!



khaly chàm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 20156:51 SA(Xem: 29095)
Tết thường được nhắc đến với những món ăn đặc trưng “thịt mỡ dưa hành,” và những mùi hương gây nhớ “thoảng mùi khói pháo thoảng mùi nhang.” Nhưng mỗi đứa trẻ mang theo nó một món ăn một hình ảnh một mùi hương riêng, không hẳn giống như những gì chúng ta thường gợi nhắc.
18 Tháng Hai 20155:56 SA(Xem: 31291)
Nguyễn Hữu Sinh- hay người Lâm Di vẫn gọi là Má Giám Sinh. Má chứ không phải Mã như trong Kiều của cụ Tố Như. Là vì, khi đẻ ra má Sinh đã có một mảng chàm, chiếm đến hai phần ba má phải.
17 Tháng Hai 20153:10 SA(Xem: 29914)
Năm Mùi lại sắp đến và ta thường hỏi là tại sao tên gọi là Mùi, không là dê, dương hay vị ...? Phần này đưa ra vài cách nhìn hầu giải thích phần nào các lý do dẫn đến hiện tượng trên.
09 Tháng Hai 20152:59 SA(Xem: 32627)
Tôi gặp anh Nguyễn Trọng Hiền vào một dịp đi thăm một trại trồng cranberry ở New Jersey để xem người ta gặt cranberry ra sao, do một người bạn tổ chức vào một cuối tuần đầu tháng 10 nhân chuyến tôi đi thăm Miền Đông giữa thu vừa qua.
06 Tháng Hai 20152:57 SA(Xem: 35494)
để bắt đầu một buổi sáng như thông lệ nhiều cánh cửa mở trên đôi chân tất tả và khép lại không có chỗ cho sương mù thảnh thơi
05 Tháng Hai 20152:57 SA(Xem: 37906)
Quang Trung Nguyễn Huệ (1752-1792) và nhà Tây Sơn (1778-1802) là một thí dụ tiêu biều của lối viết sử một chiều trong khối sử văn cổ điển. Các tác giả thường chọn một phe để tái dựng giai đoạn lịch sử này, chẳng hạn, như “sử mệnh cách mạng của thợ thuyền đồng ruộng hay nông dân,” từng được Karl Marx thời trẻ gọi là”bị khoai của cách mạng vô sản [bag of potatoes].”
28 Tháng Giêng 20151:28 SA(Xem: 32397)
Anh G thân mến, Gửi bài cho anh về hội họa để cho vào Văn Học số sau, chẳng nhớ tôi có nói gì về hai cái truyện ngắn của Mai Kim Ngọc và Vũ Quỳnh Hương không? Hai truyện của Thế Giang quả là đặc biệt. Nhưng tôi nghĩ “khám phá” lớn kỳ này của Văn Học là MKN và VQH. Rất khó tin rằng đó là hai cây bút mới. “Mới” từ lúc nào?
28 Tháng Giêng 20151:21 SA(Xem: 32466)
Vòng vèo từng sợi mây trời Vẽ chi đậm nhạt ngôn lời đong đưa Em ngồi vẫy tóc nắng mưa Sầu hai giếng mắt dây dưa những gì Hay là mộng mị li ti Bồng bềnh biển gió trôi về ngàn phương.
27 Tháng Giêng 20159:03 CH(Xem: 33800)
Có người chỉ đọc vì mê cái bìa sách đẹp. Có người đọc vì thích sưu tập sách. Hảy tìm người đàn ông biết đọc mình, từ trang đầu tới trang cuối...
26 Tháng Giêng 20153:30 SA(Xem: 33575)
Nơi có những buổi sáng vàng nắng lung linh Em chạy đuổi tuổi mình Mãi miết Phía bên kia bờ phù du Có gì là bất diệt? Hay chỉ là nắng vàng ngập trong từng buổi mai lên?