- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,321,852

Trong tiếng thở dài của anh

17 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 18229)

thieunu-content

 Thiếu nữ - tranh Nguyên Khai


Chùm thơ Lữ Thị Mai

 

Son

I.
Nàng trở gót trong mùi hương điên loạn
buổi hè huyết dụ sặc hơi son
vài thiếu nữ đành nói lời trăn trối
nỗi ngây thơ chưa kịp giãi bày

 

nàng bỏ mặc môi khô
giã biệt những nụ cười tô vẽ
bỏ loài người buồn vui chật vật
nàng đi tìm ngôn từ mười lăm

 

thuở ấy tự đỉnh chiều áp thấp
mỏm vực mưa ai đó gieo mình
một màu sắc nhọn như đinh
trổ vào lênh loang nhớ

 

nàng trở gót giữa căn phòng nho nhỏ
con búp bê chưa kịp khóc bao giờ
vẫn nằm đó chờ tô vẽ
hóa kiếp vào hình bóng chủ nhân

 

nàng rót nỗi đời phân vân
son môi bỗng thịnh hành
màu lửa.

 

Quán Lá


Trong tiếng thở dài của anh
ai đó đã lơ ngơ tìm đến
le lói như đốm thuyền

Quán Lá xa mù cát hoa
ta ngụp giữa mùi hương rất lạ
quả phi lao khô trôi trên sóng bạc đầu

cạnh Bến Thốc có quá nhiều gió chướng
lớp lớp cá chuồn khỏa lấp đại dương
bờ cõi thầm thì nỗi đau bạc nước

anh chú bé vạn chài xưa khuất
em kiêu kì viên ngọc trai đen
quặn thắt bởi nghìn năm biển mặn

tự nhủ lòng đôi ta còn lại
một đời hao kiệt mắt xanh
một đời tròng trành u uất

nửa khuya trong quán bảo nhau
nơi này để tiễn đưa nỗi buồn
bằng những cơn say dài rộng...

(Đồ Sơn, tháng 6)


Cuối


Em vẫn nằm bên cửa sổ
chờ anh mang về vài quả cherry
bức tường loang có con mèo mũi trắng
nằm thở khan cạnh khóm hoa quỳnh

chắc em cũng quên rồi
nếu anh không nhắc lại
chiếc áo màu mây hay tro nguội cuối trời
em đã đẹp với mỏi mòn dang dở

người đàn bà ngày ngày đi chợ sớm
người đàn ông chăm từng nhánh cây buồn
tách café tàng hình vị đắng
góc phố mình bằng lặng nghĩa trang

một nỗi đau chưa thoát vùng áy náy
một lặng câm không thể giãi bày
một tiếng chim nửa vời tha thiết 
một dáng nằm êm êm 

những người hàng xóm hỏi anh
em đi đâu bỏ lại lời sau cuối
và đêm đêm thêm con mèo trắng mũi
lạ hơi người vờn bóng trăng suông.


Lữ Thị Mai

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 20191:46 SA(Xem: 1449)
Tôi không có tham vọng sẽ viết được hết về ba tôi, tôi chắc chắn không có đứa con nào có thể viết hết được về tình yêu của cha mẹ dành cho mình. Cái cách người đàn ông đó, lặng lẽ đi qua cuộc sống, vật lộn với nó, vắt kiệt mình cho công việc và để nuôi lớn một đàn con cháu, thật lạ lùng và kỳ diệu. Cái quá khứ âu yếm mà lặng lẽ của ba tôi, cuối cùng chỉ còn là những mảng ký ức.
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 1609)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.
05 Tháng Tư 20194:49 CH(Xem: 1310)
vấp ngọn gió bấc đầu đông / nên con chậm về với mẹ / để mẹ phải chờ đến thắt ruột gan / là lỗi của con / cơi trầu nằm im bên hiên nhà thiếu nắng / cây cau gầy đổ bóng xuống giậu thưa /
02 Tháng Tư 201911:03 CH(Xem: 1628)
Vân ra toà ly dị vợ. Thì chuyện đôi lứa nay hợp mai tan, thường mà. Ở thành phố bây giờ, ít ai quan tâm đến những cái phiên toà như vậy. Mà thực ra ly dị giờ êm lắm, mấy khi ồn ào toà tiếc lôi thôi đâu. Thuận tình ly hôn, đến toà hai anh chị đương kim vợ chồng, ký rẹt rẹt trước mặt thẩm phán là xong. Thành ra luôn cựu vợ cựu chồng.
02 Tháng Tư 201910:27 CH(Xem: 1478)
Cũng như hai bài thơ Tương Đàm điếu Tam Lư đại phu đã khảo sát ở phần I, trong các bài thơ còn lại về chủ đề này, Nguyễn Du vẫn say mê trò chuyện, luận bàn, thậm chí tranh cãi với Hồn oan nước Sở từ hơn hai ngàn năm, như hồn đang hiển hiện quanh quất bên mình, trên dòng sông lịch sử tựa một nấm mồ lớn đang vùi lấp thân xác của một con người tri âm tri kỷ đặc biệt đối với ông.
02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 1162)
Hôm qua em về bằng nước mắt / trong cơn mê của tôi / những giấc mơ đã rời rụng / trong một buổi sáng nắng ngời.
31 Tháng Ba 201911:38 SA(Xem: 2129)
Mảnh giấy không đề tên người nhận, cũng chẳng ký tên người viết, song tôi thuộc tuồng chữ của Thiện, cái tuồng chữ với những phụ âm d, đ, t, th, k, kh, vân vân... đâm thẳng lên trời và cao hơn bình thường như muốn nổi loạn, và những nguyên âm thấp, cam phận, tự nén. Bên dưới hai câu thơ là dòng chữ vỏn vẹn: "Nếu không đoán được ai là tác giả của hai câu thơ trên thì sẽ không về nữa."
28 Tháng Ba 201911:32 CH(Xem: 1822)
Phải như thế không? Tình yêu là gì mà ray rứt tâm hồn người ta như thế? Sao người ta không biết nâng niu quý trọng một người cả cuộc đời sống bên cạnh mình, bỏ cả năm tháng tuổi trẻ, thanh xuân, dành cho riêng mình, dâng cho mình đam mê tận tụy, âu yếm và chờ đợi không bao giờ mong đền đáp lại? Có phải con người chỉ mãi tiếc nuối những gì không có được trong tay, mà không nhận thấy một con tim đau đớn phập phồng thon thót nhịp đập vì mình ngày này qua tháng khác? Có phải tình yêu chỉ là thứ vô thường, đỏng đảnh, chua chát vậy không?
27 Tháng Ba 20193:06 CH(Xem: 1397)
Một lần thăm lại dòng sông cũ / Nhìn nắng đổ dài trên bến xưa / Ngỡ chừng mây cũng chùng xuống thấp / Cho lòng trĩu nặng ấu thơ mưa.
27 Tháng Ba 201912:35 SA(Xem: 1409)
Có thể anh chẳng còn nữa buồn đau / Giấu một góc ngăn tim hình giọt lệ / Sờ qua vai nghe tuổi mình sóng bể / Quay hướng nào lòng cũng hóa nương dâu. /