- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ PHƯƠNG UY- BÊN KIA THINH LẶNG

26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 36858)


phuong_uy-content

 Phương Uy- Bình Thuận 2014


Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Phương Uy là bút danh, hiện đang sống và làm việc tại Bình Thuận. Thơ của Phương Uy nhẹ nhàng , chừng mực, nhưng sâu lắng. Mời quí độc giả và văn hữu cùng đi vào thế giới thơ của Phương Uy.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

SAU Ô CỬA THÁNG BA

 

chiều cười cười với em qua ô cửa sổ hẹp

em muốn đưa tay ra để chạm tháng 3

hương điệp vàng lóng lánh

trang điểm một mùa xa

 

chiều thầm thì hát khúc ca không trở lại

nắng biếng lười rớt trên tán cây đã khô

chút diệp lục tàn không níu được dư âm xưa

rát gió cười lẫm liệt

 

vòng tay khát một cơn mưa

chiều ngân nga trên em nỗi nhớ cẩm thạch

màu son môi thường mau lem

khoảnh khắc nào khó níu giữ

 

ừ, em thèm chút êm đềm

anh đừng sáo mòn ngày tháng cũ

cồn mưa hư hoại vừa lên

đừng xếp cho thẳng thớm những câu từ đã đã lâu rồi héo rũ

 

để cho em một chiều xông xênh

 

câu ca mắc lưới ràng ở lại

cải ngồng chưa độ ra hoa

chiều rơi tự do như câu hát

ngàn năm đâu đã xoa nhòa

 

Phương Uy

 

 

NGÀY NGHE CƠN MỚ DI CĂN

 

tôi đã nuôi cơn nhớ của tôi bằng tất cả hồi ức

về em

ngày tháng ba em không một lần giữ lại

ngày chật chội

ngày lạnh tăm

ngày không ăn năn

bắt chi tiếng cười méo mó

cơn nhớ tội nghiệp khát đói

ăn dần

kí ức tội nghiệp đau nhói

trăm năm

ngày thổi tiếng tiêu chiều đứt đoạn

mê cung mộng mị âm trầm

ngày câu thơ loạn nhịp

ngày nghe cơn mớ di căn

 

Phương Uy

 

 

CÓ BỮA BẮT GẶP KHUÔN MẶT MÌNH

 

Có những bữa lê thê ngồi xếp chữ

ghép nỗi buồn lên vô tận rong rêu

em có bữa nhìn tôi cười ngạo nghễ

chữ nghĩa hoang trong vô tận tiêu điều

 

Có những bữa nhặt cô đơn giả tạo

ôm nỗi buồn vừa mượn ở trùng khơi

em có bữa nhìn tôi đầy nghi hoặc

đáy xanh xao có thật giữa cuộc đời?

 

Có những bữa lấy niềm vui kí gửi

vào niềm yêu đã vỡ giữa giấc mơ

em rẻ rúng một nụ cười khuyết tật

để niềm ngoan đổ vỡ giữa mơ hồ

 

Cũng có bữa giữa lơ ngơ chợt gặp

khuôn mặt mình từ rẻ mạt bài thơ

 

Phương Uy

 

KHÔNG VƯỢT THOÁT KHỎI NỖI NHỚ

 

ừ thì quên lãng như mây

cuối đường tháng Ba rát nắng

tổ mối khô sau hè

đống lá xào xạc vắng

buồn

bên cành vi ô lét héo rũ

bụi mù trên lá

căn phòng hanh mùi mồ hôi

nghe gió tháng Ba dẫm chân lên mặt trời

em không về nữa

như mưa xa

 

ngày trôi điệu lạc

bụi rêu hoang tưởng một chiếc hôn

thắp đèn ma trơi vớt phù du

nhành hoa vi ô lét vẫn không tươi

thôi xanh màu kí ức

em với mù xa

mượn một con trốt gió vẽ lãng quên

để đi qua hết nuối ức xuân màu rã mục

cũng không bôi lem được những ngày vừa khuất mặt

chỉ thấy những con buồn cứ chênh chao

chạy sấp ngữa cũng không vượt thoát khỏi nỗi nhớ

những ngọn gió kí ức thổi nóng buốt tôi tháng Ba

kỉ niệm run lẩy bẩy

chờ một cơn mưa về xõa tóc đêm qua

 

Phương Uy

 

BÊN KIA THINH LẶNG

 

 

cô gái đã biến mất vào nửa buổi chiều

nơi những tiếng ve nở rộ

hàng cây nhảy múa trong gió và bụi mù

tôi ngồi chuyện trò với những câu nói của mình

tảng đá dưới chân tôi gào lên câm lặng

trong nhà

chiếc ti vi độc thoại

về sự ngộ độc và những cuộc mất tích

.

.

.

người đã bỏ đi từ năm ngoái .

.

.

.

tôi lột chiếc bóng in trên vách tường ngày hôm qua

một luồng ánh sáng lóe qua lổ đinh

đó là tuổi trẻ không sợ hãi

tôi đã không thể viết những ngôn từ dịu dàng bay bổng kể từ ngày em đi

đã tẩm liệm những dòng sông xanh những tán cây xanh những đám mây xanh

vào

xa

kiệt

cùng

trí nhớ

em mất hút vào bầu trời không màu

 tôi ngồi bên các dấu câu bị hỏng

rủ rê ngọn gió cùng cất cao giọng hát

rủ rê hàng cây trở về với khu vườn

nơi bầy chim lạnh không hót khi trời không mưa

bầy chim mù lòa mà em đã bỏ rơi sau lễ phóng sinh mùa tết

một loạt những vết thương nhỏ đang thành hình

trong tôi

đừng

chảy

máu

nữa!

mệt rồi, tôi!

Đã bỏ lại nỗi nhớ ở nhà

và chạy mệt nhoài trên đường

chân bỏng rát

con đường nối dài về quá khứ

đá sắc lặng lẽ

cứa

nát

dấu chân nguyệt bạch

ngày chiêm bao về cuộc trăng mật

nơi những tảng đá trổ hoa

đám sao trời rơi dày trên lòng suối khô

ngày chói lòa suy niệm

tôi nói chuyện với người

trong thinh lặng

tột cùng

bên kia bóng tối

phải chăng

người đã lãng quên tôi?

 

Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 34489)
c ắm que nhang tưởng niệm cho ngày ra đi thấy niềm cô đơn một lần nữa trở lại đêm soi gương sâu hút ánh mắt thoai thoải đường cong li tâm ấm ức
12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 36812)
X uân Lộc là nút chặn đường tiến vào Sài gòn của quân Bắc Việt. 35 năm, thời gian tuy dài, nhưng có khi không thể xóa nhòa một vui buồn, huống chi những mất mát đớn đau trong đời người. Trong ký ức của người dân Long Khánh, và người dân miền Nam, trận chiến Xuân Lộc, không thể phôi pha.
12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 35085)
h ôm qua thấy bạn về cười cụng ly một cái hỏi đời ra răng? thì đời vẫn sống nhăn răng từ bạn đi mất nhì nhằng tới lui buồn. thì cứ nhe răng cười mà vui cũng đã lệ rơi trùng trùng
08 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 36956)
B à ngoại tôi kể, dòng họ tôi đời nào cũng có một người chết vì tình. Có thể dòng máu đa tình chảy ngấm ngầm trong huyết quản, truyền từ đời nàng Công nữ Nguyễn Phúc Hồng Miên đầu tiên đã gieo mầm mống yêu si cuồng thái quá cho các nàng Tôn nữ. Thường chỉ là các nàng Tôn nữ mới đủ can đảm chết vì tình. Những người đàn ông trong dòng họ tôi chỉ đủ can đảm để bỏ chạy.
05 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 39620)
t ôi ngồi tháo gỡ chiếc áo tầm gai đan kín cơn mơ gió thổi qua tiếng thở dài âm âm vực tràn bất hoại ngày trần truồng , thản nhiên đứng ngó trăm năm
05 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 38839)
M ai về sau, mai về sau Mối duyên xanh liệu nguyên màu ấy không? Mắt còn chết trong mắt trong? Lòng thanh tân cháy giữa lòng thanh tân?
05 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 37666)
T ấm thân mịn màng như dải lụa, như ánh trăng ngà của Mẹ trông nguyên vẹn như đã được đắp rất kín rất kỹ, như đã thiếu một bàn tay ấm áp mặn nồng từ xa xưa lắm, là dấu tích, là chứng cớ âm thầm Mẹ mang theo đến hết cuộc đời.
05 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 42492)
L ần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Luu, Uyên Lê là bút hiệu của Lê Huyền Mai Uyên, một người viết trẻ đang sống và việc tại Sài gòn. Với bút pháp tự nhiên và mềm mại như thơ, tác giả sẽ đưa chúng ta vào một không gian truyện huyền diệu như cổ tích. Mời quí văn hữu cùng bạn đọc cùng bước vào truyện “Đất, Lửa, Nước và Gió…”của Uyên Lê.
04 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 36548)
T ình đã nối dài những ngày mưa cùng nắng Đừng nhìn anh bằng buổi chiều ngang nghĩa trang Tiễn biệt nỗi buồn rưng rưng đôi dòng lệ Hãy cùng anh ra quán
03 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 35246)
A nh hùng gẫy súng biển Thuận An Tháng ba tháng tư cùng ứa lệ Cao Xuân Huy hề! con trăng xế Thông reo vi vút sầu bạt ngàn.