- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,929

THƠ KHÁNH TRINH - NHỮNG BÀI THƠ TÌNH

16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 23500)


a_dinh_khanh_trinh-_gioi_thieu-content

 Khánh Trinh - 2014


LTS: Khánh Trinh là bút danh . Có lẽ Khánh Trinh là người viết trẻ nhất trong Tạp chí Hợp Lưu hiện nay. Khánh Trinh sinh ngày: 30/08/1991. Quê ở Quế Sơn, Quảng Nam. Hiện là phóng viên truyền hình tại Sài gòn. Thơ của Khánh Trinh lạ một cách tự nhiên và nồng nàn như tuổi trẻ…Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Khánh Trinh đến với quí độc giả và văn hữu khắp nơi.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

KHÁNH TRINH

GỬI NGƯỜI TÌNH THÁNG BA

 

Em còn nợ anh lời xin lỗi tháng Ba

Hèn chi bằng lăng không thèm tím biếc

Phượng điệp có vàng cũng không thèm ru khúc tình cũ

Nhuộm con đường, nhuộm nhớ thương em

 

Em còn nợ anh lời hẹn tháng Ba

Nên bài hát cũ trăm lần lạc nhịp

“Nếu xưa trời không khuya…”

Anh đừng hát hoài câu kế tiếp

Có phải em sai…?

 

Em nợ anh hết ngày, hết tháng, hết năm

Hay chỉ riêng tháng Ba thương nhớ?

Còn giận nhau sao yêu thương cứ nghiêng về bên em… thấp thỏm

Để con đường in bóng người dưng?

 

Thôi em trả anh thương nhớ tháng Ba

Trả luôn nụ hôn nồng, lời hẹn thề xa lắc

Khúc guitar anh gảy trăm lần, em không nghe nữa

Xin anh trả phố điệp vàng, cánh bằng lăng tím biếc của riêng em…

 

(Khánh Trinh - 14h00, 10/03/2014)

 

 

ĐÊM KỂ

 

Người đàn bà trang điểm giữa đêm

Ngắm nghía trái tim qua lớp mặt nạ

Tự cười

Gió cũng lạnh vai

 

Người đàn bà chưa quàng hai lớp áo

Bước theo trăng

Để mặc giọt đêm buồn

 

Người đàn bà nuông chiều bầu ngực đi rong

Khuyết tròn sau lớp mây thiếu trắng

Thương đôi mắt người đối diện

 

Người đàn bà trông trăng

Hỏi ngu “Bầu ngực cương tròn, trằn trọc giấc mơ ai?”

 

(Khánh Trinh 23h52, 03/07/2014)

 

 

VIẾT CHO CHIỀU CUỐI NĂM

 

Chiều cuối năm

Tôi nhặt những yêu thương

Bóp vụn

Khuấy trọn vị chát chua

Ly cà phê năm cũ

Đong đếm tuổi 23

Người ta theo chồng bỏ cuộc chơi từ mấy chặng

Tôi, với bài thơ dở

Hớp ngụm cuối mùa

Đắng chát

Thiếu anh…

 

Chiều cuối năm

Rêu phong mái ngói nhà bên

Khung cửa kính giam nỗi đau người con gái

Thanh xuân tan chảy

Ừ, tôi 23

 

Và chiều cuối năm

Giọt cà phê gõ đều lên đáy cốc

Tôi lại đếm từng ký ức về anh…

 

(Khánh Trinh – 26/01/2014)

 

 


KHÔNG YÊU

 

Em không yêu đâu

Chỉ là vành môi em run run đợi chờ cái quyện hòa thật chặt

Bàn tay em thèm một cái ôm gần

Không khoảng cách

 

Em không yêu đâu

Và mù sương quanh em cũng ủ mầm cho giấc mơ hạnh phúc

Em viết tên anh bằng những vi tế bào nhung nhớ

Em vẽ nụ hôn đầu bằng bọt nước anh gửi gắm nơi em

 

Em không yêu đâu

Và những ngày đông nồng trong em thao thức

Em ấp ủ từng giấc say bên anh

Lớn dần hạnh phúc trong em

 

Đừng đợi chờ người nhé

Em nhận ra mình chẳng là của nhau nữa

Mình vô tình

Vẫn lướt qua nhau.

 

(Khánh Trinh - SG, 12h11 05/ 03/ 2013)

 

 

 

KHÔNG EM

 

Đêm

Anh đứng trước biển nhìn sóng va vào đá

Vũ điệu rock mang tên lời biển hát

Không em

 

Đêm

Anh ngồi bên biển nghe sóng trườn lên cát

Bản tình ca say đắm

Không em

 

Đêm

Anh nằm lên biển nếm bọt biển

Lời tự tình của biển với biển

Không em

 

Đêm

Anh lăn vào lòng biển

Những tức tưởi sục trong lòng biển

Trào bọt trong tiếng gào khản đặc

Không em

 

Đêm

Anh lặn ngụp tận sâu lòng biển

Những cuồng nộ phá vỡ quy tắc diễn xuất

Xé toang cả những bọt biển nhỏ nhất để hình thành con sóng bạc đầu cuốn phăng cả dấu chân anh trên cát

Không em

 

Đêm

Anh bấu víu tận sâu đáy biển

Không bọt, không gào, không cuồng nộ những con sóng bạc đầu

Xanh biển bình yên

Vẫn không em

 

Biễn vẫn xanh

Và … anh vẫn không em

 

(Khánh Trinh -Sài Gòn 0h15, 26/ 09/ 2012)

 

 

EM KHÔNG ĐÒI LÁ DIÊU BÔNG…

 Gửi LT

 

Mai anh dắt em về xứ biển quê anh

Em không phải là con gái thị thành nhưng mê giày cao gót

Anh bảo: “Quê anh chỉ có bạt ngàn sa mạc

Con gió biển rào rào, vị mặn thấm đến tận kẽ răng”

Những bước chân em

Khập khiễng

 

Mai anh dắt em về, đuổi bắt em giữa chiều vàng và bãi cát mênh mang

Chú còng con nào ngủ quên, đợi sóng yêu thương vỗ về ôm ấp

Em lại thỏ thẻ vào tai anh: em là còng con, anh là sóng, nhé

“Trọn cuộc đời, anh là sóng của riêng em”

 

Mai anh dắt em về, anh kể em nghe về xóm Lù xóm Lỗ

Những câu chuyện trở thành cổ tích

Em ngơ ngác nhìn từng ngôi nhà ngói đỏ

“Có một thời như thế sao anh?”

 

Mai anh dắt em về

Vườn nho trĩu quả

Anh lại kể em nghe câu chuyện cậu bé giữ vườn nho

Con bò nào vô tội

Cứu rỗi đời anh…

 

Mai anh dắt em về

Từ xa rất xa

Em đã thấy bóng má anh đứng đợi

Những giọt thương lăn dài trên từng vết nhớ

Nụ cười hiền má gửi gắm một niềm tin

Chỉ có em

Vẫn chênh vênh

 

Mai anh dắt em về

Những món quà quê ngọt quá

Anh mang hết yêu thương trao gửi nơi em

Em gọi đó là vùng kỷ niệm

 

Mai anh dắt em về

Buổi chiều vàng yên nắng

Em ngủ quên trên đôi tay anh gió táp

Mặc cuộc đời đắng cay

 

Mai anh dắt em về

Ai đó bâng quơ

Chỉ sợ chim sáo xổ lồng, lá diêu bông xa lăng lắc

Em lại mơ màng câu chuyện tình yêu Hoàng Cầm giấu trong túi áo

Lá diêu bông năm nào

Có còn xanh…

 

Em không phải là con gái thị thành đâu anh

Em vẫn mang giày cao gót

Con kiến trên cành vẫn leo ngang dọc

Em không đòi lá diêu bông…

 

(Khánh Trinh -Sài Gòn 09h13, 26/ 04/ 2013)

 

 

NÓI VỚI ANH, NGƯỜI TÌNH TRONG GIẤC MƠ

 

Nơi ấy là đâu? Em không biết

Chỉ biết rằng em đã từng yêu anh

Em lục tung phố, tung đêm, tung hạnh phúc

Gào thét giữa hư vô khản đặc

 

Nơi ấy là đâu? Em không biết

Em cũng không đủ tự tin rằng có thể tìm thấy anh giữa 7 tỉ người

Hoặc là anh có thực, hoặc là tập hợp của vô cùng nét yêu em dành cho đàn ông

Anh làm em bối rối

 

Nơi ấy là đâu? Em không biết

Nếu như chỉ cần em nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ và sẽ được gặp anh

Em sẽ học đòi nàng công chúa xưa

Trăm năm, ngàn năm, em vẫn ngủ

Anh sẽ ở bên?

Đôi mình sẽ chẳng già đâu

Bởi tình yêu luôn là vĩnh cữu

Được không anh?

 

Đừng đánh đố em

Nơi ấy là đâu? Em không biết

 

KHÁNH TRINH

(23h30, 20/02/2014)

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Năm 20152:00 SA
Khách
Thật là thèm đọc thơ Khánh Trinh wa đi.KT với ngòi bút trẻ,phải chăg nhưg lời thơ ấy kha hợp với thê hệ trẻ cḥg tôi. ..hay lắm e.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 555)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 643)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 543)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!
09 Tháng Chín 20219:44 CH(Xem: 710)
Những ngày giãn cách này, tôi khám phá ra mình có một khả năng mới; đọc được tiếng ho! Giữa tháng 8, bẳng đi một tuần, đột nhiên tất cả âm thanh quanh tôi cùng một lúc biến mất! Không có tiếng hát karaoke, không có tiếng bước chân ngoài cửa, không có tiếng người cãi nhau lao xao dưới sân, không có cả tiếng con nít khóc cười rượt đuổi nhau ngoài hành lang… tôi như rơi vào khoảng không im lặng lạ lùng. Đó là lúc tiếng ho bắt đầu trỗi lên. Đầu tiên là tiếng ho của bác hàng xóm sát vách bên trái, âm thanh đùng đục quặn sâu từ trong phổi, rồi bục ra khỏi cuống họng từng chùm tắt nghẽn. Tiếng ho luồn từ cuối dãy hành lang, theo chiều gió lan dài, mới đầu chỉ là khúc khắc, càng về cuối càng dồn dập, khản đặc.
08 Tháng Chín 20219:26 CH(Xem: 741)
ở chỗ em ngồi hôm nay / tôi hôm qua đợi cổ dài như chim / trò ú tim chạy trốn tìm / em con nít nhỏ nỗi niềm mong manh
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 792)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 762)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 724)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 715)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 539)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.