- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,497

THƠ NGUYỄN THÁI DƯƠNG

05 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 20079)

photo_nhnam_1-content
 photo Nguyễn Hoàng Nam

MỘT THÂN MỘT MÌNH...
 (cho Dương Truyền ngày đi S)

Thời gian như ngắn đi dần
Chiếc kim giây tích tắc lần cuối chưa
Mà bao đôi mắt tiễn đưa
Cứ ngân ngấn… phút tay vừa vẫy tay

Như chim non chịu xa bầy
Con đi về phía chân mây dãi dầu
Con đường chẳng phẳng phiu đâu
Chân con tự liệu trước sau mọi bề

Con đường lắm thứ rủ rê
Biết chân con có đi về những khuya
Con đường gai góc lia chia
Bàn chân con cứng, đá kia mới mềm

Con đường dẫu có xa thêm
Biết nhìn hướng đích mà tìm cách xoay
Ao nhà, xin phép bắt tay...
Con ra biển lớn so vai nghìn trùng

Cất vài nhung nhớ vào trong
Chịu muôn dặm buốt dưới lòng đôi chân
Trở trời trái gió… Một thân
Con nương ý chí mà lần tương lai…

24.6.2013



ĐONG ĐẦY
 (cho em và con)

Đứa theo chồng. Đứa lấy vợ ra riêng
Còn đứa út vừa phương xa du học
Ba đứa con, đứa nào chẳng chót vót
Cả một trời tình của mẹ dành cho

Suối bây giờ róc rách với… hư vô
Chứ với ai khi bốn bề quạnh quẽ
Cũng đành vậy sông nào không ra bể
Nước trong nguồn quay quắt nhớ khơi xa

Nhớ như in từng đứa một ruột rà
Đứa ánh mắt, đứa nụ cười, giọng nói
Từng tính cách má thuộc làu đến nỗi…
Tiếng gõ cửa, tiếng ho, tiếng chân… của đứa nào

Mấy con đi rồi, má bước thấp bước cao
Thềm sân hẹp chiều chiều mòn theo đôi mắt ngóng
Tiếng chuông cổng, tiếng còi xe quen quen rồi… thất vọng
Lủi thủi má trở vào, tiếng nấc giấu nơi đâu?

Nước mắt ứa vào lòng, má biết cách nào lau
Biết lấy gì má đong đầy ba phía
Phía theo chồng. Phía ra riêng. Phía quê người xứ lạ
Nước mắt cất lên cho tiếng nấc loang thầm…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Bảy 20216:09 CH(Xem: 940)
Sài gòn cách ly. Tôi chẳng được ra khỏi nhà hơn hai tháng nay từ khi cháu ngoại nghỉ học chứ không phải tới cái " Giờ thứ 25" Sài gòn đã điểm như lúc này. Nếu tôi được rong ruổi ngoài đường mà tận mắt chứng kiến Sài gòn xôn xao, lo toan, thắt thỏm mỗi ngày cho đến lúc hốt hoảng mà chạy trốn dịch như thế nào tôi sẽ viết sống động hơn, nhưng tôi chỉ ở nhà và chỉ biết tình hình mỗi lúc một nghiêm trọng khi thấy các con tôi.
19 Tháng Bảy 202110:50 CH(Xem: 709)
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ (Nguyễn Thị Thụy Vũ)
19 Tháng Bảy 202110:38 CH(Xem: 1156)
có ai treo áo trên cành cây / bay mùi dầu xanh con ó / em bệnh / sao có tiếng ho / và cánh cửa chưa khép ngoài hư vô
15 Tháng Bảy 20215:41 CH(Xem: 985)
sau cuối cách li là làm việc online / 50 triệu một năm cho một teams / xăng và beton là tuyệt phẩm / cho hơi thở và nụ hôn / sau cuối anh cần ở bên bầy ong / cánh rừng đang bén lửa / chúng không có ô tô / chúng không thể chạy bộ
14 Tháng Bảy 20216:06 CH(Xem: 883)
mãn khai hoa nở giữa đồng / tàn thu đỏ muộn thấm lòng tình nhân / hái đi một nhánh phân vân / cài lên mái tóc mấy phần điểm sương
14 Tháng Bảy 20215:45 CH(Xem: 990)
Cái loa phường treo trên trụ điện đọc tin ra rả, ngày ba buổi. Sáng, trưa, chiều. Tin tức luôn sốt dẻo có từ trung ương tới địa phương, nhưng mấy ngày rày, thời lượng tin dành phần lớn nói về tình hình bệnh dịch cúm cô vi – Vũ Hán. Sau một năm, tình hình bệnh dịch tạm thời lắng xuống, theo lời từ cái loa phường phát ra trên trụ điện, đó là chiến công hiển hách của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương, chống dịch như chống giặc. Những thành quả gặt hái được năm qua như mặt trời luôn tỏa sáng ở xứ ta, như cái trụ điện ở Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng cố lết về. Câu ví von của cấp lãnh đạo làm nức lòng mọi người.
14 Tháng Bảy 20215:36 CH(Xem: 874)
Cứ mỗi lần được đi trên sông Hồng, tôi lại mê mải nhìn sang hai bên làng xóm trù phú, và cố tìm những luỹ tre làng đang bị mất dần đi… Thế mà, suốt bao đời nay, luỹ tre làng là một trong những biểu hiện quen thuộc nhất, sinh động nhất của châu thổ Bắc bộ. Nhà thơ dân dã Nguyễn Duy từng thốt lên: Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi!
13 Tháng Bảy 20214:16 CH(Xem: 1216)
Saigon không chỉ của những người hàng giờ lên Facebook khoe đẹp, khoe thân, khoe của, khoe tình ái, khoe giàu… Saigon là của những người không có Facebook để khoe, chạy ăn từng bữa, sấp mặt kiếm cơm. Saigon là của công nhân nhập cư chen nhau trong dãy nhà trọ 10m vuông, là của người đẩy xe đi bán rau cải 2000 đồng 1 bó, bán kẹo kéo nhân đậu phộng, tàu hủ nước đường gừng, bán dừa xiêm 15,000 đồng 2 trái, bán bánh su kem, bán thạch dừa nhà làm…
02 Tháng Bảy 20217:34 CH(Xem: 1208)
đêm trời tây, gió nhẹ thoảng chân trời / con nhớ mẹ / đưa bàn tay lên nắm / mẹ lại ở bên / ấm áp lạ thường...
02 Tháng Bảy 20217:20 CH(Xem: 1112)
Ngày cũ trôi xa bờ cổ tích / chuyện chúng mình đâu giống tình mẹ cha / lời thánh ca mãi không trổ hoa / bút tình có bao giờ cạn mực / những đoản khúc dở dang trên trang giấy em phơi ải chuyện mình