- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,789,023

Note nhỏ tháng 3

03 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 58628)

can-thow-content

 photo Chiêu Anh Nguyễn


Chiếc lá cuối cùng bám vào song sắt bên cạnh mái hiên, rã mục

 trơ xương

Cái nóng âm ỉ tháng ba mang anh đi qua rặng núi nhỏ về phía u trầm

Em cặm cụi trồng hàng cây xanh chờ mùa mưa tới

phía ngoài ô kính mỏng

bó Salem đủ màu an phận bên chân vách nâu

có gì lặng lẽ như là….. chưa từng…..

rồi tháng ba cũng kết thúc

lặng lẽ như chúng ta

bây giờ

lúc này

cái lặng lẽ của Munch

..

Chiếc xương lá gợi em nhớ về dòng sông

Nơi có khúc quanh huyền thoại

Lạ lùng mùa này nơi anh đến

Làm gì còn bình an

….

Em ngồi sau khung kính mỗi ngày đếm gió

Đếm nụ cười mình

nhủ thầm với hàng cây xanh còi cọc

mọi thứ sẽ qua

Thoảng như giọng nói anh

Thoảng như cái chạm tay lần đầu

Thỏang như dòng thơ lãng mạn đến run người

….

ít khi em hào hứng với dòng nhạc Trịnh

Mà tháng ba đi kéo tháng tư về

Miền u trầm lại xoáy những ca từ sướt mướt

Biết khi nào

Hoa sứ trắng bên bờ thành phía tây

Rời khỏi cơn ám ảnh tháng ba

Nơi góc quán có hàng cây rũ thấp

Hun hút ca từ

“Trời còn làm mưa , mưa rơi mênh mang

Từng ngón tay buồn em quên, em quên….”

 

Chiêu Anh Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười Một 202112:40 SA(Xem: 1068)
Tôi nhắm mắt một bờ đông / rồi thấy tiếp cận phương hồng của em / những biên cương những êm đềm / những gần gũi những xa thêm nghìn trùng
23 Tháng Mười Một 20214:03 CH(Xem: 1125)
Chi bằng dành dụm tiền đi học luật, sau này sinh nhai bằng nghề thầy cải nhưng gã không màng, lại dốc hết tiền túi để xuất bản một tập thơ. Tập thơ là một tai họa, mỗi dòng chữ trong thơ là một nỗi cô đơn. Ngay đến xã hội gã đang sống nhưng gã luôn đắm chìm nỗi cô đơn trong đó. Gã đứng giữa đám đông nhưng luôn cảm thấy mình lạnh lẽo như đang đứng trong bốn vách tường lạnh lẽo này . Gã biến cái thuần túy cô đơn thành tâm hồn, như một thực tế bên ngoài thế giới, toàn bộ cuộc sống của gã như tan chảy vào trong. Đứng giữa đám đông nhưng tâm hồn gã luôn bất an, muốn đạp bằng tất cả mọi tầm thường, dung tục. Gã từ chối mọi thống trị của cái hời hợt, nông cạn của những thị hiếu tầm thường, chây lười , những đua đòi dục vọng thấp hèn của đám đông khiến gã chán ngán quá đổi.
23 Tháng Mười Một 20213:54 CH(Xem: 1876)
— Về Việt Nam để mua đất đầu tư... Đó là câu nói anh lặp đi lặp lại không biết chán trong những cuộc chuyện trò giữa hai vợ chồng. Bao nhiêu lần , chị nhẹ nhàng nhắc nhở cho anh nghe về chế độ mà cả anh và chị đều hiểu rất rõ ràng. Nhưng anh dường như quên tất cả . Anh tặc lưỡi , cố chấp : — Ngày trước khác. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi hết.
18 Tháng Mười Một 20215:12 CH(Xem: 1541)
em đi vào buổi giêng hai / sân sau ngõ trước hiên ngoài vắng tanh / con gà buổi sáng nắng hanh / gáy vang ở một góc tranh kiếm tìm
18 Tháng Mười Một 20214:58 CH(Xem: 1166)
Đi nhé em… / Ngọn khói đang chờ / Đêm rằm ngực cát đợi chờ héo hon / Quên thôi đất khách mỏi mòn / Niêm phong ngày tháng cuộn tròn mưu sinh / Đêm này đêm của sinh linh / Dập đầu tạ tội với hình hài xưa / Mưa bay… phố vẫn bay mưa / Mịt mùng mười phía người chưa thấy về?
18 Tháng Mười Một 20214:44 CH(Xem: 1144)
trở về căn phòng im lặng / các cửa đóng lại / trừ một ô nhỏ mở ra / sự êm đềm của ngày tàn hạ / không mưa gió
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 1177)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 1357)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
18 Tháng Mười Một 20213:43 CH(Xem: 2244)
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]
04 Tháng Mười Một 202111:26 CH(Xem: 1671)
Yêu em là hơi thở / Giam hồn nhau trong thơ / Loving you is like the breath for each second / While we are jailing each other’s soul in poems