- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,410

NƯỚC MẮT NỢ NẦN

27 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 106366)


sg_1975-content

 Evacuation_SG April 29-1975_ AP photo


Năm đầu tiên Sài Gòn sập, tôi không nhớ được TV, Radio, và báo chí, có những gì nói những gì. Cả ngày quần quật, hết cái loa phường thét vào tai lại đến học tập chính trị ở trường, hội họp ở tổ dân phố và đi mít tinh (là cái gì cũng chưa hiểu hết). Ngoài đường thì vù vù xe Honda với băng đỏ trên cánh tay của bọn cách mạng 30, và cờ đỏ bán tràn lan tứ phía. Đêm về, cả nhà nhìn nhau lặng lẽ.

 

Năm sau đã quen, cũng có lúc tôi xem TV. Tôi tình cờ ghé mắt vào một phim tài liệu cũ để phải khóc. Đó là cảnh bom đạn đổ xuống miền Bắc khiến nhà cửa nát tan, trẻ thơ lập tức mồ côi, và sau đó là sự đói kém. Tôi khóc trước những ánh mắt thơ dại. Tang thương của chiến tranh đâu phân kẻ thắng người thua. Trở lại trường học, tôi thấy đằng sau những nghi kỵ e dè của chúng tôi hình như cũng có mặc cảm bối rối của những bạn thanh niên đoàn viên của phe chiến thắng. Bạn Vũ thị Phát Minh mang cho tôi một phát minh mới. Đó là dù liệt kê đủ thứ, Cộng Sản, Vô Sản, Bần cố nông, vân vân, tiểu tư sản Hà nội vẫn là tiểu tư sản. Bạn mặc quần bộ đội áo sơ mi trắng tóc thắt bím và môi mím lại mỗi khi chúng tôi hỏi một điều gì về miền Bắc; không giống chúng tôi tí nào nhưng bạn vẫn rất đẹp và ý tứ gọn gàng. Da bạn trắng hồng, mắt trong sáng tinh anh, và bạn không thể không lễ phép, cái lễ phép của tiên học lễ hậu học văn thuở Tràng An. Như có cái gì conflict, bạn, người của vô giai cấp, luôn trả lời với thầy cô rằng “em thưa thầy/cô rằng…” mỗi khi được gọi, khác với bạn Hồng Vân thường nói lí nhí cái gì đó không rõ tiếng rõ lời bộc lộ cái gốc quê mùa mộc mạc. Tôi bắt đầu thương những mái đầu xanh cùng trang lứa với mình. Tôi lại phải khóc, khi một trong những bạn học bị trúng tuyển đi chiến trường miền Tây, như xưa tôi đã phải khóc lính tử trận trong gia đình.

 

Sang Mỹ, tôi càng ngậm ngùi khi đọc lá thư anh bộ đội gửi đến cô em, “em đi rồi để lại trong anh chỉ còn ảo vọng…” Nước mắt ai cũng mặn. Là người, chúng ta khóc cho nhau, với nhau.

 

Nhưng những giọt nước mắt của tôi cho người lính Cộng Hòa dường như thêm nhiều thêm đậm, theo với tuổi đời. Cuộc chiến đã xa, mất mát thôi đã thành sẹo, sao tôi phải khóc hằng năm? Radio lại đọc những bài tưởng niệm, phát thanh những lời chứng. Xướng ngôn viên ngày thường cười cợt lung tung vẫn nghẹn giọng. Và tôi cùng những bạn đồng nghiệp vẫn chảy nước mắt. Tôi khóc khi Phan Nhật Nam, đã từng lao vào lửa đạn chiến tranh không cầm được sống chết của mình, lại phải thấy guilty vì còn sống. Tôi khóc, vì biết có những người đàn bà thà chết hơn là bỏ đất bỏ quê bỏ công sự chiến đấu dang dở của người chồng vừa ngã xuống. Tôi khóc, vì lời nhẹ như gió thoảng, “phải mười lăm năm sau cô mới gặp lại chú.” Tôi khóc vì những cái chết vô danh. Họ không biết tôi là ai nhưng đã chết cho tôi. Họ không biết tôi có yêu quê hương của tôi hay không, nhưng họ chết để bảo vệ quê hương ấy, và khi chết họ thốt câu vĩnh quyết tôn vinh quê hương ấy. Tôi không những nợ họ một mạng sống một chuỗi đời, tôi còn nợ họ niềm hãnh diện dẫu là người bại trận, niềm hãnh diện là công dân nước Việt Nam Cộng Hòa mến yêu. Họ chỉ là những con người dung tục như tôi, nhưng họ nhắc tôi nhớ chén thuốc độc của Phan Thanh Giản, cái chết của Hoàng Diệu, của Bùi thị Xuân, của Nguyễn thái Học. Tôi đã khóc, chắc là vẫn khóc mãi dẫu khi qua kiếp khác. Mai mốt đầu thai, biết tôi có nhớ vì sao mình khóc.

 

Lưu Na

04/27/2012


 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Tư 20209:52 CH(Xem: 1961)
tháng tư ta nhớ mùa hoa trắng / trắng mãi cùng ta một nỗi niềm / bước chân lơ đãng, dòng sông trắng / cành lau trắng một giấc cô miên
24 Tháng Tư 202011:27 CH(Xem: 1845)
CÁO PHÓ / Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc và đau buồn báo tin cùng thân bằng quyến thuộc và bạn hữu xa gần Chồng, Cha, Ông , Anh của chúng tôi: Ông PHẠM ANH TUẤN / Pháp danh QUẢNG KIỆT / Cựu Đại Úy Phi Công Phi Đoàn 213 Quân Lực VNCH Sinh ngày 9 tháng 8 năm 1945 / Đã từ trần ngày 22 tháng 4 năm 2020 / Hưởng thọ 76 tuổi / Tang Gia Đồng Kính Báo / Cáo Phó Này Thay Thế Thiệp Tang.
23 Tháng Tư 20208:54 CH(Xem: 1848)
Khi đồng cỏ trải xanh mùa hứa hẹn / Ôm thu đông bằng những muộn phiền / Anh như loài dơi trốn lạnh / Mình cách nhau như hai phía đêm ngày
23 Tháng Tư 20208:24 CH(Xem: 1739)
nhìn sắc màu chuyển động trong tinh thể lỏng / nào hay biết hai chân máu ứ chậm hoàn hồi về tim / hiển nhiên sự tương đồng ấy không phụ thuộc vào ý nghĩ / thôi thì hãy quên đi tôi ơi! / khi thế giới luôn trình hiện quá nhiều tử thi đang ngủ vùi với giấc mơ vĩnh cửu
23 Tháng Tư 20208:19 CH(Xem: 2042)
Giờ này / Đâu còn quán cà phê nào mở cửa / Những con đường có lệnh giới nghiêm / Chợt nhớ đã nhiều lần thất hứa / Có cái gì bật dậy để ... rồi im /
23 Tháng Tư 20208:11 CH(Xem: 1798)
những hoài vọng rũ nhau ra đi / tháng tư trời mưa rỉ rả / những con đường đi xa thành phố / khung cửa đục, mắt hoen mờ / con chim đen trú lạnh / dẫm lên từng ô vuông ký ức /
23 Tháng Tư 20207:53 CH(Xem: 1978)
Con đường giảm bớt người đi / Dấu chân thưa giẫm sân si giật mình / Ngã tư đèn đỏ lặng thinh / Nghe hơi thở gấp chùng chình khẩu trang
23 Tháng Tư 20207:45 CH(Xem: 2390)
Cách đây ba tuần, khi con vi khuẩn độc ác xâm nhập, tấn công ồ ạt vào lãnh thổ Hoa kỳ, lúc ấy mọi người đã bắt đầu thức tỉnh lo sợ trước một cuộc chiến vô cùng gian nan, một mất một còn với kẻ thù vô hình có sức mạnh tấn công tiêu diệt hàng loạt sinh mạng con người mà loài người vẫn chưa có vũ khí chống lại chúng. Chúng không biết phân biệt già, trẻ, lớn bé hay người ấy là ai, nếu không may đến gần chúng, đụng phải chúng, coi như chúng đã chiếm đoạt cái số phận của người ấy, quyết định sống hay chết là do sự chống trả của một có thể cố gắng đánh bại chúng.
20 Tháng Tư 202012:02 SA(Xem: 3140)
Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin cùng thân bằng quyến thuộc xa gần / Bố, ông, anh, bác, chú của chúng tôi là:Ông PHẠM VĂN DĨNH / Pháp Danh MINH NGỘ / Sinh ngày 24 tháng 2 năm 1930 Hải Phòng Việt Nam / Từ trần lúc 2:37pm chiều ngày 17 tháng 4 năm 2020 / (Nhằm ngày 25 tháng 3 năm Canh Tý) / Tại tư gia, Santa Ana, California / Hưởng Thọ 90 tuổi / TANG GIA ĐỒNG KÍNH BÁO
13 Tháng Tư 202011:37 CH(Xem: 2240)
Đã phát hành trên toàn cầu / DẤU KHÓI TÀN TRO / tiểu thuyết của KhánhTrường / Tình yêu, tình dục và sự thủy chung, một tác phẩm đậm tính nhân văn, một văn phong lội cuốn, hấp dẫn