- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,320,303

Lời của nước

16 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 101860)

Lời của nước

 

Lọn sóng xanh thẳm vùng mật ngôn thất tán

dấu thời gian trôi

rong rêu lơ đãng cuộc du hành

chưa định

đom đóm mắt trời của giấc mơ tự sáng

thái dương thấp thỏm đầu chóp núi

ánh sáng vay mượn thời u ám tham tàn

nước chao đão

âm thanh sầm sập như nuốt thuyền chơi vơi

gào thét

điệp khúc ta thán nơi không còn chổ dựa 

bờ cát cong mình hứng ngọn triều dâng muộn

mồ hôi muối ướp tương lai

mắt bọt trắng sôi sục từng cơn khát trút

có nghe chăng lời tự tình

nơi đất

núi tảng chắn tầm nhìn lời trăn trối

cụm mây quay đi hờ hững tia mắt bất tử

 

 

dấu chân cát cày xéo trên da nắng khởi nguồn

hàng triệu năm thiên định tạo vật

là hạt mịn mong manh loại bỏ vùng trầm tư

kiếp người ngắn ngủi

tiếng sóng vỏ ốc biển rống 

khô

vô cảm nhịp đập vào tử huyệt

vài chú còng gió nghênh ngang 

chiếc càng ngo ngoe chỉ thị thời gian

không gian hẹp hay trời chưa đủ lớn đột tử

giọt sương tức tưởi không chổ đứng dấu tích của thời khắc

im lặng sự nhịn nhục không cứu chửa

có một thứ thanh âm khàn đục ở ngoài cuống họng 

gió tràn về mang niềm tin mục rữa

không gian là tiếng rú nghiêng ngã

cột cờ đen tan tác

cành dương bật gốc

rùng mình

tiếng nấc

người nằm trong hố cát bấu

khung ảnh mắt rơi màu của ngày hoang

 

 

lời kinh bật thành tiếng chuông đổ

cái nhìn lửa âm ỷ cuồng nộ

gậm nhấm da thịt

cảm xúc đông đá trong đường gân cuộn máu

mặt người ngang dọc mang ký tự giải mã bí mật

hành trang để lại lời nước chảy

có chút thời gian chạy trốn ngoài biên độ

phân liệt

sóng đâu 

gió đâu

hãy nâng nó lên/ hãy kéo nó xuống 

cuộc hành quyết của nước bắt đầu

những mảnh vỡ

đào thoát

 

 

 

 Trần Hồ Thúy Hằng

 Ngày 27/03/ 2012

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 767)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 630)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 815)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 2092)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 824)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 2035)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 887)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 686)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.
09 Tháng Sáu 20199:49 CH(Xem: 896)
Không là mắt khóm mắt dân/ trong vắt trời xanh/ em ấy chị ấy hay cô ấy/
09 Tháng Sáu 20199:35 CH(Xem: 931)
Hai, em chịu hết nỗi rồi đó. Em đang ở Phan. Biết ngay là mẹ lại về đây ở mấy tuần liền. Bây giờ lại mắc thêm cái bệnh nói cười lẫn lộn với người chết nữa mới điên chứ. Sao già rồi không hưởng nhàn hạ, hạnh phúc như người ta mà hành hạ thân mình chi cho khổ quá vậy không biết nữa!