- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
207,374

CỰU GIÁN ĐIỆP NAM HÀN HIỆN THỜI LÀ MỘT NGƯỜI LÀM VIỆC TỪ THIỆN

07 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 95320)


yoon_kyung-chul-content

 Yoon Kyung-chul


Tin Seoul- Đối với nhân vật James Bond, thì công việc làm gián điệp là cả một chuỗi ngày tháng của những phụ nữ tuyệt đẹp và rượu ngon, nhưng cho một tay gián điệp thực sự của Nam Hàn, người thi hành những nhiệm vụ bí mật tại khu vực tách rời của miền Bắc, thì đã là một cuộc sống khó khăn hơn nhiều.

Hiện thời ở tuổi 59 và là cha của 3 đứa con gái, Yoon Kyung-chul dành những ngày tháng của ông sửa những chiếc xe đạp cho từ thiện tại Seoul, thủ đô của Nam Hàn. Tình cảnh này xa hẳn từ một ngày vào năm 1973 khi chàng thanh niên Yoon 21 tuổi được triệu tập đột nhập vào Bắc Hàn, vốn cho tới hiện thời vẫn còn trong cuộc chiến với miền Nam. Sau khi bị bắt nhập ngũ, Yoon tìm thấy mình là một người vô danh trong một vùng núi non hẻo lánh. Yoon cho biết rất nhiều người trong đội ngũ của anh bị dụ dỗ bởi 30 triệu Won cung cấp sau khi tham gia vào nhóm. Kế đến anh đã được huấn luyện những kỹ năng của một người gián điệp trong tình trạng khắc nghiệt. Cường độ dữ dội của chương trình huấn luyện khiến cho rất nhiều người qua đời và bị thương tích trong thời gian này. Khoảng 13 ngàn người đàn ông đã được huấn luyện như Yoon qua tới đầu thập niên 1990 và hơn 7000 người đã bị liệt kê là mất tích hay đã chết, vài trăm người trong số này được tin là đang ở tại miền Bắc.

Khi rời khỏi lực lượng đặc biệt vào năm 1976, anh tìm thấy mình không có một công việc nào và thậm chí tồi tệ hơn chính quyền Nam Hàn lại kiểm soát tất cả những hoạt động của anh. Yoon đã không là một người dân thường hay là một người lính. Anh chuyển sang tham gia vào những cuộc biểu tình chống lại chính quyền đòi hỏi quyền lợi và sự nhìn nhận, vốn lên đến cao điểm khi xung đột với cảnh sát vào năm 2002. Ba năm trước, anh cùng những người đồng môn thành lập một hội đoàn từ thiện, sửa xe đạp và biếu tặng cho những tổ chức trong cộng đồng. Họ đặt tên cho nhóm là đội quân dành cho nhiệm vụ đặc biệt, nhưng lần này nhiệm vụ của họ không còn trong một vùng đất cay nghiệt hiểm nghèo.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 202310:19 CH(Xem: 1613)
Tôi yêu em. Thật là lố bịch khi một kẻ như tôi nói ra câu ấy, nhưng tôi yêu em. Cồn cào trong tôi nỗi nhớ được nhìn thấy em vào khoảnh khắc ngắn ngủi trống trải khi chiều tàn. Tình yêu của tôi đến muộn và mặn mòi. Nhỏ giọt như những tin nhắn tôi gửi cho em. “Hôm nay em muốn gặp ở đâu?” Tôi ẩn dấu tình yêu của mình trong những điều nhỏ nhặt, và cần mẫn góp nhặt từng hạt cát. Thứ tình yêu tội lỗi. Mẹ đã từng rì rầm hàng đêm vào tai tôi thứ bà gọi là tội lỗi này. Và giờ, tôi vướng vào nó như một lời nguyền không phép màu hoá giải. Độc dược làm tôi yếu đi mỗi ngày. Còn em, thứ thuốc giải duy nhất vẫn cứ thơm ngát đầy quyến rũ trước mắt mà không thể chạm vào.
26 Tháng Hai 20238:39 CH(Xem: 1405)
Mai An Nguyễn Anh Tuấn Ủng hộ lời kêu cứu cho Đồng Bằng Sông Cửu Long của nhà khoa học Ngô Thế Vinh trên vanviet.info và bauxitevn.net
26 Tháng Hai 20238:08 CH(Xem: 1342)
giữa mê lộ của quỷ dữ / sợi dây thòng lọng treo thân người / chạy tìm một giáo dân quỳ xuống đọc kinh / …không thấy…/ niềm tin không đủ đối đầu sự ác / cho nên cúi đầu lặng thinh /
17 Tháng Hai 202311:10 CH(Xem: 1469)
Hai mươi bốn giờ qua / Lại hai mươi bốn giờ tới / Qua một năm rồi một năm sẽ tới / Tiếng đại bác bên kia bờ đại dương vẫn liên tục dội về trong mỗi buổi sáng giấc mơ tôi
17 Tháng Hai 202310:17 CH(Xem: 1293)
Bài thơ viết ngoài công lộ / Bị tuần cảnh chặn gắn giấy phạt / Lý do những con chữ không thắt dây an toàn /
13 Tháng Hai 20232:28 SA(Xem: 1318)
Con đường phía trước còn dài, chúc ai vững bước, dùi mài chí kia, ngày mai rồi hết phân ly, quê hương, bốn bể, một bề lành an, nhắc ai dừng bước gian tham, nhất là quyền lực, bạo tàn, hại dân
13 Tháng Hai 20232:24 SA(Xem: 1374)
Nhớ lại những tháng năm xưa thời còn ở quê nhà. Đêm giao thừa sau khi đặt mâm cúng xong cả nhà mình đều xuất hành về hướng đông đi lễ chùa, má mặc áo dài màu nâu còn mình và bọn trẻ lại mặc đồ tây bình thường theo má. Má lạy Phật lạy hương linh ông bà chùa Long Khánh rồi sang chùa Tâm Ấn cũng như thế. Mình nhớ ngày ấy trời trong lắm lại mang hương xuân lành lạnh, đường phố sạch đẹp và đâu đó vẫn còn lác đác vài người phu quét lá bên đường còn sót lại. Mình hít hương xuân ngày đầu năm mới vào hồn với cả hân hoan.
13 Tháng Hai 20232:10 SA(Xem: 1593)
Dắt xe vào cổng, đập ngay vào mắt tôi là một bộ nâu sồng trong phòng khách. Không lẽ là vị Đại đức yêu văn chương - điện ảnh kết nối FB với tôi mấy tháng trước đã tìm đến, sau khi tôi cho địa chỉ nhà riêng? “Bố! Mẹ Thơm đã về!” Con gái lớn của tôi reo lên hồ hởi khi thấy tôi bước vào. “Mẹ đừng nói, xem bố có nhớ mẹ Thơm của con không?”. Tôi thoáng ngỡ ngàng trước vị ni cô vẻ tiều tụy, rồi nhận ra ngay cô hàng xóm của mình gần 10 năm trước…
13 Tháng Hai 202312:43 SA(Xem: 1695)
順天者存,逆天者亡 Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong Thuận với thiên nhiên thì còn. Nghịch với thiên nhiên thì mất. [Mạnh Tử] “Kế hoạch phát triển nào cũng phải tính tới cái giá môi sinh phải trả – environmental costs – đối với sức khoẻ của người dân và cả trên nguồn tài nguyên lâu dài của đất nước.” Ngô Thế Vinh
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 1679)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.