- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,693

Đánh rơi nỗi nhớ / Trăng, anh và em

01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 96852)

songninh_hl_114-content
 Photo by Marijuz Wikowski

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Song Ninh là bút hiệu của người thơ đang sống và làm việc tại Sài gòn. Chúng tôi hân hạnh gởi những dòng thơ lạ và lấp lánh như nắng mùa hè của Song Ninh đến với quí độc giả và văn hữu.
TCHL


Đánh rơi nỗi nhớ


Đêm như đứa trẻ mới sinh
Ngủ ngoan trong vòng tay mẹ
Có khi giật mình tỉnh giấc và bật tiếng khóc
Giữa thanh âm tù mù của bóng đêm đang lõa thể

Nỗi nhớ em mang cho anh ngày vội vã
Chẳng kịp nói dăm ba câu
Chuyến tàu lao nhanh như kẻ trộm gặp lệnh truy nã
Anh như tội phạm thuộc về riêng em…
Và lẩn khuất trong dòng người tấp nập

Giấc ngủ em mơ hình anh bé nhỏ
Đôi tay ngoan quơ trống rỗng riêng mình

Bình minh phố ngập tiếng rao khản đặc
Khói bụi xô bồ ngả rạp về phía thinh không
Những ngôi nhà mùa đông vẫn nằm im trong gió rét

Nỗi nhớ có hình chi
Mà dẳng dai đến thế?

Bức tranh em vẽ cho anh đã hoàn thành
Mắt thường không thể nhìn thấy
Chỉ có nước mắt của anh mới vực dậy
Hồn bức tranh em vẽ bởi đợi chờ…

Trăng, anh và em

Ánh trăng tròn
Lạc trong bài thơ anh viết
Dành tặng cho em

Mùa thu đã sang ngang
Con phố quen cũng trầm tư trong bước chân mùa cũ
Hoang dại say trong chén rượu nhỏ
Ủ ê mặt người
Cười nói…

Lũ mèo hoang khát tình
À uôm trên những mái nhà cũ đỏ
Ngoao ngoao
Những cột đèn giao thông về đêm cũng dường như chết lặng
Nhấp nháy ánh vàng lặp đi lặp lại

Bờ môi khát những bờ môi
Đôi tay em trống trải
Những ngón tay nằm ngoan mơ nụ hôn anh về…

Trăng soi ánh mắt
Sương giăng khuôn mặt
Bờ môi gượng gạo tìm nhau
Ngọt mùa trăng dỗi…

Song Ninh
(Sài gòn)




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 2279)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 1931)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 2038)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 2097)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1826)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 2359)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 2248)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 1793)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 1791)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /
14 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 1984)
Vẽ một đường mây trên vai áo / Ngó thấy bình minh giữa xế chiều / Bàn tay ai vẫy mùa dông bão / Đất ngữa nghiêng chìm theo gió reo.