- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ gửi Quỳnh A., SaiGon trước

12 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 107038)

 

thogoiquynh-content 

 

Mơ em chỉ một ngón tay

nhón nhẹ trên từng sợi dây đàn

ngày xưa hoàng thị.

 

 

 

Trở lại con đường bóng cây

(em đã bỏ đi từ lúc tôi còn nơi ấy, lầm lũi)

nắng đầy trên những bước lạ lùng phố cũ

lá rơi hoài câu hỏi bạc mệnh một mùa xuân ngắn ngủi trong tàng trữ trí nhớ

áo dài trắng

chiếc kẹp tóc bạc

âm thanh trọ trẹ

đôi mắt lém lỉnh mùa che mưa bàn tay đen đủi

 

nên vội đạp xe từ gò vấp ra chợ lớn cũng không xa xăm kín đáo như vài chữ thương tôi

mùa nắng phủ cây bàng chở con mèo xương răm đi học bằng tóc em nằm dưới ngực tôi

sợ dăm vạt nắng khét mùi cỏ cháy

 

vòng qua trường kiến trúc tôi vẫn còn nhớ

thân thể em tôi chưa từng hiểu được kết cấu huyền bí

chỉ một địa đạo duy nhất lên tâm thất

đi nghìn vạn bước tới bước chậm chạp già nua

vẫn chưa ngộ được lý lẽ trái tim em câm lặng mãi môi hình chiếc lá - hằn gân đỏ rù quyến yêu dấu nợ *

tự nhiên luân lưu trong tôi những sải tay bơi ngược

lại thượng nguồn

vắng ngắt.

 

 

 

Đêm bí ẩn nhân dáng em trở lại

nhắn nhủ điều gì hay thiên thu luôn một mật ngữ

mỗi lần diễn dịch là xa xăm một kiếp, đời

nhưng đêm lại là họa hoằn, thoảng hoặc, hồ như, thỏa thuận

 

như địa chỉ không bao giờ có cho một lá thư

chưa bao giờ viết, tịch mịch

một nốt nhạc

chưa ngân, thành tiếng vang vọng bao lâu trong mơ hồ tĩnh lặng nơi chốn

tôi đang là chiếc chuông đồng khản đặc

đợi nắm tay em gióng lên từng hồi hồ đồ hỗn xược

theo cái liếc xéo

trong phiên chợ nhớn nhác những con mắt tìm nhau

lạc lõng

cho đến bây giờ vẫn còn tị hiềm, những hạnh ngộ.

 

 

 

Mơ em chỉ một ngón tay

nhỏ nhẻ trên từng sợi dây đàn

ngày xưa hoàng thị

 

có lẽ, em đã nhiều lần mím tôi đôi môi thườn thượt ai ngu xuẩn.

 

 

 

NNguong

ngày 10.4.11

 

* Du Tử Lê

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 107405)
H ọ đã lặn ở một chiều sâu nhất mà họ có thể làm được. Họ không nói gì được với nhau. Người cha bao giờ cũng bám sát cạnh con, cái khoảng cách giữa hai người trước sau chỉ dài bằng đúng một chiều dài của người cha. Ông vừa lặn vừa nghĩ, một là cả hai cha con cùng thoát, hai là một mình nó thoát. Nhất định không phải chỉ một mình ta. Nó còn trẻ, nó cần sống hơn mình.
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 107928)
d ấu vết bàn chân trên lối đi không màu nhiều nỗi buồn trong anh đã nhập viện không có chỗ nằm sao nỗi buồn không chết ngay trên đường nhập viện mà đòi theo cái chết khốn nạn đời anh
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 111983)
B iển tràn vào thành phố dải Phù Tang mặn chát lệ mùa khô ... Họ đã chết nhưng những nhành hoa Anh Đào vẫn thăng hoa nỗi khốn khó trước ngọn Phú Sĩ
20 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 99684)
T ôi trở về ngôi nhà của gia đình sau hơn hai mươi năm xa cách. Ngôi nhà chừng như không thay đổi mấy ở mặt tiền. Vẫn ba gian tường quét vôi trắng, điểm một vài khung cửa khép hờ, một chái bếp ở hiên sau và mảnh sân con vuông vức nơi lối ra vào. Dấu tích của thời gian chỉ ẩn hiện lờ mờ từng đốm ố trên vách tường cũ, đã ngả màu cháo lòng và loang lổ đây đó như những vệt mụt nhọt thâm sâu...
19 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 89945)
. . Với tôi, thơ không rao truyền một ngôn ngữ nào to tát: thơ chỉ là tâm sự, là “một chút riêng tư”trao gởi người thân, bạn bè, những kẻ đồng hành biết, và sẽ quen.” . . .
17 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 72076)
C húng tôi tiếp đón những người khách đầu tiên của chương trình 500 lịch sử phỏng vấn, với niềm hân hoan xen lẫn xúc động. Tưởng rằng sẽ rất bỡ ngỡ và khó khăn khi phỏng vấn một người lạ về những gì rất riêng tư, thế nhưng mọi việc đã trôi qua thật êm đềm, nỗi thương đau cũng như niềm hạnh phúc của từng người đã được chia sớt trong ân cần và thương cảm.
15 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 71612)
.. . M ắt thuyền của Nguyễn Xuân Tường Vy là một minh chứng về kiếm tìm và kiến tạo bản sắc của một cây bút. Mười hai tác phẩm của chị đã cho tôi những trải nghiệm thú vị. Khi dấn bước vào con đường văn chương chữ nghĩa, có lẽ ai cũng mong cho mình sẽ có được bước khởi đầu thuận lợi. Song con đường đến thành công thường luôn chứa đựng nhiều thử thách. Một khi được tôi luyện qua thử thách, mỗi cây bút sẽ trưởng thành hơn, vững vàng hơn: “ Có thể vượt qua thế giới lớn lao của loài người, không phải bằng cách tự xóa bỏ mình đi mà bằng cách mở rộng bản sắc của chính mình ” (R. Tagor)
15 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 86200)
N hư nhiều người, khi đọc bài “Tìm Thăm Nguyễn Hữu Đang” của Phùng Quán, chúng tôi rất xúc động. Cụ là một người xuất sắc về đủ mọi lãnh vực: văn chương, khoa học, chính trị, thông thạo nhiều thứ tiếng, mà suốt hơn 50 năm qua đã bị đọa đầy đến cùng cực...
11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 113591)
Ơ i Hoài Khanh đang còn ở Biên Hoà tóc bạc phơ nhớ đêm giáng sinh nào lên Đà Lạt thăm Thiện Ơi Hoàng trúc Ly khuất mặt những câu thơ Thiện ngợi ca bởi Thiện là thi sĩ là hoạ sĩ lạ lùng kia đã đi qua rồi đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất (7) Thiện đã về Thiện đã tới.
11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 95478)
N hà văn, nhà thơ, nhà tư tưởng, dịch giả, giáo sư, cư sĩ Phật giáo Phạm Công Thiện vừa qua đời vào ngày 8 tháng 3 tức thứ ba vừa qua tại Houston Texas, hưởng thọ 71 tuổi, theo Cáo bạch của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ cũng như sự xác nhận của gia đình.