- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
2,319,686,071,854,792,290

TỰA NHƯ GIẤC MỘNG TRONG ĐỜI

27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 5955)

GIAC MONG TRONG DOI- PHOTO ul
Sương sớm - ảnh UL


N
àng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy nhưng buồn cười là dẫu biết thế nhưng nàng vẫn sống như vậy cho mãi đến giờ mới chết chứ.

Đã đến tuổi chiều rồi, dù rất bận rộn nhưng ngày nào nàng cũng rong chơi trên fb và tự hỏi: mọi người có bao giờ phải " hối tiếc" như nàng không? Nàng thì quá trời cái vụ này, thấy người ta vẽ tranh đẹp tiếc sao hồi xưa mình không học thêm môn vẽ để bây giờ rãnh mình có thể vẽ được nhiều thứ theo ý thích của mình; tiếc hồi xưa sao phải chi mình đừng có mà học dốt dốt thì bây giờ mình làm được nhiều việc hơn, nhất là cái môn tiếng Anh mình sẽ được đọc và hiểu người ta nói gì... tiếc sao hồi trẻ mình không dám sống hết mình yêu hết cỡ cho trọn tuổi xuân mình. Ái chà! đã muộn quá rồi biết làm sao đây.


Nàng đem tâm sự nói cùng cây cỏ, đất trời và cuối cùng cầm lòng không đậu nàng kể thật bụng cho một anh chàng hàng xóm cùng nghe.

 

Chàng hàng xóm của nàng là người chân chính tu Phật và chưa một lần lỡ dại yêu ai nên chưa bước lên xe bông lần nào cả. Có một thời chàng đã xuống tóc rời bỏ gia đình và rời bỏ nàng, cô láng giềng mơ mộng để đi tu tại một ngôi chùa trong tận miền Nam nhưng rồi mẹ bị đau nặng nên chàng phải rời chùa về lại quê nhà chăm sóc mẹ. Và nàng lại sớm chia tay chồng nên ngẫu nhiên họ gặp lại nhau. Biết nàng ham đọc sách nên ngày nào chàng cũng mang đến cho nàng những quyển sách hay để đọc. Biết nàng rất mê thơ nên chàng chọn những bài thơ hay rồi nắn nót chép tay ra cho nàng đến mấy tập. Biết nhà nàng đơn chiếc nên chàng đến sửa từ cái bóng đèn cho đến ống nước, bịt lại cái lam hướng bắc bớt gió đông lạnh cho nàng, nấu cả xôi chè thật ngon cho nàng thưởng thức và làm nhiều việc nữa nhưng nàng thích nhất là những quyển sách chọn lọc của chàng.

 

Khi chăm chú nghe nàng thật dạ lòng mình xong chàng kết luận. Nguyên nhân chính để gây cho nàng có những điều hối tiếc này chính là do cái bản chất nàng giống Lão hà tiện Arpagong mà ra. Nàng giận dỗi vì sao chàng dám ví nàng giống cái lão già hà tiện của Moliere xấu xa như thế chứ nhưng nàng không nói ra mà xụ cái mặt xuống và đem sách trả lại chàng nói không thích đọc nữa và tránh gặp mặt nhau.

 

Thế nhưng có lẽ duyên tình đã hết. Mẹ chàng qua đời. Chàng bận bịu tang gia mẹ không đến thăm nàng. Sau 100 ngày mẹ mất chàng ra chợ chỗ nàng bán hàng và ghé thăm nàng:

-Em có thích sách của anh không, đến nhà anh em chọn đi, thích quyển nào anh tặng luôn cho em đó.

-Không, em đọc nhiều rồi, giờ mắt yếu không muốn đọc nữa (Nàng tự ái nên dối lòng mình chứ thật tâm nàng mê tủ sách nhà chàng phải biết).

-Anh xin lỗi vì vụng, nên nói em keo kiệt' giống Arpagong chứ thật ra cái hà tiện của em rất đáng quý, đó chính từ cái tính hy sinh... vì em luôn nghĩ đến người khác mà không nghĩ đến mình... Người như em khó kiếm lắm... Em hãy sống cho trọn vẹn ngày hôm nay, đừng khổ đau với quá khứ và lo lắng về ngày mai nữa em nhé.

-Dạ !!!

 

Tình cảm chỉ có thế, trong sáng như con đường đạo của Phật, chưa hề có một cái gì là vụng trộm giữa hai người dù rất đỗi thân quen. Những ngày sau đó không còn thấy chàng nữa. Tự dưng nàng nóng ruột. Nàng bồn chồn trong dạ nao nao nhưng không hiểu sao nàng không đến nhà chàng. Cho đến khi nghe em gái chàng bảo: "Anh về chùa rồi chị... anh nguyện khi xong phận làm con cùng mẹ, anh sẽ nương về cửa Phật tiếp tục tu hành. Anh không mang theo thứ gì cho mình cả, tất cả sách của anh, trước khi đi anh mang cúng dường hết trên tu viện Nguyên thiều rồi... Anh nói chị thích ăn đồ ngọt nên ở nhà em có gì ngon ngon đem cho chị ăn với, em đem hộp bánh này cho chị nè".

 

Nàng buồn ngơ ngẩn mấy ngày liền. Rồi công việc, rồi con cháu nàng nguôi quên dần. Một thời gian sau lại nghe em gái chàng bảo. Chàng tu ở một ngôi chùa hẻo lánh xa lắm và nay đã đắp y vàng tức là đã lên chức thầy rồi. Lúc này nàng đã được con gái tặng một cái điện thoại thông mình, nàng hòa vào thế giởi ảo fb theo nhịp sống mới. Ôi, cái ông thầy chùa miệt mài chân chính ấy, chắc cũng đã quên mất tiêu nàng rồi có lẽ...

 

Mấy năm trôi qua, nàng rời bỏ căn nhà xưa cũ có anh hàng xóm hiền như bụt để ra đi. Kỷ niệm xưa thoảng qua rồi mất hút.


Trong lần về thăm quê năm cũ, nàng ở nhà trọ, buông bỏ muôn duyên về chùa, đi từ thiện, đi lang thang cô độc một mình bên biển bên trời suốt 6 tháng trời như vậy, cho đến ngày từ giã Quy nhơn để vào lại Sài gòn. Ngày cuối tự dưng nàng lại quay về xóm cũ, đứng ngẩn ngơ nhìn căn nhà xưa của mình với bao đổi thay. Nàng đến nhà chàng, thắp cho bà bác một nén hương và thăm cô em gái của chàng. Ngồi trên bộ ghế sopha thấy mấy quyển sách trên bàn nàng lơ đễnh đọc. Chợt có tiếng xe đổ xịch trước nhà, một thầy tu mặc áo nâu sòng bước xuống.
Có tiếng nhỏ Diên (cô em gái)
- Thầy có ở lại nhà không?
-Không về chùa chứ không ở nhà, ghé đưa cho em cái này rồi đi liền.
Giọng nói quen thuộc. Nàng nghiêng đầu nhìn ra cửa vừa lúc cả hai cùng nhận ra nhau.
Thầy bước xuống xe và bảo xe đi đi. Thầy quay vào nhà.
-Chào... chào nghe, cô khỏe không? Ô sao gặp lại đúng lúc vậy chứ... Rõ là mình có duyên.
-Dạ... dạ chào... chào thầy... mà thôi không kêu thầy mà kêu bằng anh như cũ được không?
- Kêu sao cũng được mà!
-Sao đi tu mà không nói với em một tiếng nào vậy? Tại sao và tại sao... Nàng xem ông thầy như người trần tục, nàng nói huyên thuyên bao ẩn ức lòng mình...

Thầy vẫn điềm nhiên nghe hết chuyện này sang chuyện khác, trên môi nở nụ cười hiền hậu mà không nói gì cho đến lúc chia tay... Hai hướng đời khác nhau nhưng cả hai cùng chung một ý tưởng rằng sẽ chẳng ràng buộc nhau dù chỉ là một lời hẹn ước.

Mất biệt nhau từ đó đến giờ. Đôi lúc nàng nhớ lại với chút tiếc nuối những gì của ngày xưa vuột mất tầm tay. Nhưng bây giờ nàng bằng lòng với hiện tại mình đang sống. Có lẽ đó chỉ là mối duyên gặp gỡ trong đời và mọi sự đã đến lúc buông lại hết để tâm được nhẹ nhàng... Và nàng chẳng còn mơ về tương lai điều gì nữa cả.


Tất cả tựa như giấc mộng trong đời...

THÁI THANH

 

Ý kiến bạn đọc
19 Tháng Giêng 20211:01 SA
Khách
Lâu quá!,nay lại đọc truyện của cô bạn đh! Mọi sự tốt lành!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 20228:49 CH(Xem: 323)
Thứ Tư, 18/5/2022: Ngày 84 Thật khó ngỡ cuộc xâm lược Ukraina của tập đoàn thực dân mới Vladimir V Putin đã bước sang ngày thứ 84. Mười hai tuần chiến tranh trên truyền hình, báo chí online, cùng các video social media với đại đa số nhân loại, nhưng là 84 ngày, 84 đêm máu, nước mắt, đổ nát, chết chóc, đau khổ, đói ăn, thiếu nước, không đèn điện, không gas sưởi của hơn chục triệu dân Ukraina đã và đang bồng bế, giắt dìu nhau rời nhà cửa, xóm làng nổi trôi trốn trảnh tiếng tru rít của pháo, bom, hỏa tiễn, phi cơ đủ loại, đủ kiểu. Và, cho tới tối ngày thứ 84 này, viễn ảnh kết thúc chiến tranh vẫn xa vởi. 959 chiến binh Lữ đoàn 36 TQLC Ukraina tại Azovstal, Mariupol, đã buông súng đầu hàng, rời bỏ địa ngục trần gian sau 82 ngày kháng Nga. Nhưng chết chóc, đổ nát, khổ đau chỉ có dấu hiệu gia tăng.
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 3288)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 9054)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 16753)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34904)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 85629)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 23308)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
25 Tháng Năm 20227:11 CH(Xem: 210)
Người về tím chiều cánh diều châu thổ / chập chờn mái lá / những chú bê nấn ná vạt cỏ non / vườn cây xanh trần ai khát khao cánh chim tìm tổ / vọng tiếng cười đợi chờ son sắt nhân duyên / Đất từ bi mộc mạc / Đất chân chất yêu thương / dường như cánh sen rơi nước mắt / và mùa hạ đang nở nốt hồn nhiên
25 Tháng Năm 20226:43 CH(Xem: 211)
Tôi viết dăm ba chữ / rồi gán đó là thơ / nhướng con mắt mỏi đọc / trong cát gió mịt mờ
25 Tháng Năm 20226:30 CH(Xem: 159)
Cách đây mấy năm, trong khi làm phim tài liệu chân dung “Lê Đại Cang - nhân cách bậc quốc sĩ”, nhà báo - Tổng BT tạp chí Văn Hiến Nguyễn Thế Khoa đã đưa tôi tới sông đào Ngũ Huyện Khê để ghi hình ảnh bộ cho phim này.