- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,533,539

THƠ NGUYỄN THỊ THANH LƯU

10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 3370)


NGUYEN THI THANH LUU-photo DangTuanSon
Nguyễn Thi Thanh Lưu - ảnh Đặng Tuấn Sơn

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu.

Tên và cũng là bút danh: Nguyễn Thị Thanh Lưu

Sinh năm 1983

Quê quán: Vinh, Nghệ An
Tốt nghiệp tiến sĩ ngữ văn năm 2012

Đã có thời gian công tác tại Viện Văn học (Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam)

Tác phẫm đã xuất bản: Làm dâu nước Mỹ - Tự truyện (2015), Nhật kí Cà Kiu- Tập truyện thiếu nhi (2016), Anh chỉ là sực nghĩ của em thôi – Tập thơ (2019)

Hiện đang sống tại Sài Gòn.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ long lanh như nắng hè nhưng buồn và sâu lắng như mùa đông của nhà thơ Nguyễn Thi Thanh Lưu.

TCHL

 



BIỆT GIAM NỖI BUỒN

 

Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn
Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói
Ăn ăn ăn
thân xác tôi tê mỏi 
Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê

 

Những giờ khắc lê thê
Mạch máu nản sầu buông trôi lũ hồng cầu tái ngắt 
Giá mà máu tôi hoá được thành nước mắt
Tôi sẽ khóc 
cho đến khi xác thân cạn kiệt
Phóng thích sự sống
ròng ròng 

 

Khi gồng mình xoay xở với cô đơn
Tôi quên mất tôi còn ngôn ngữ
Tôi loay hoay giữa những ý nghĩ loã lồ
Chực chờ giải thoát 

 

Người dấu yêu ơi
Xin người tha thứ
Về nỗi im lặng dài mệt mỏi giữa hai ta
Tình yêu chẳng nên là
Một sợi dây cứu chuộc

 

Người yêu dấu của tôi
Người không nên và chẳng cần phải là liều thuốc
Cho một sinh linh ốm yếu buồn sầu 
Ta đã tan vào nhau
Ta đã hứa bạc đầu
Tôi có thể cởi bỏ áo quần trước người không nghi ngại
Tôi có thể nhắm mắt dắt tay người đi ngàn vạn dặm đường xa ngái

Nhưng nỗi buồn này
Cứ để tôi giữ lại
Biệt giam 

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 13/11/2018)

 

 

 

BÀI CA TUYỆT VỌNG 1

  

Khi những câu thơ cũng quá tải nỗi buồn
Tôi rót tôi vào đáy chén
Khi những bức tranh treo toàn mạng nhện
Tôi gặm nhấm tôi 
Qua ngày

 

Tự uống mình
Quái lạ 
Chẳng say
Tỉnh như sáo nhìn ra xung quanh
Toàn những điều xám xịt

Dưới những ý nghĩ rong rêu câm nín
Tôi thấy tôi rung vai đứng khóc
Khánh kiệt linh hồn

 

Trách chi tôi
Đã chẳng mở lòng
Chẳng phải đời đã quá nhiều ủ dột
Cứ mặc tôi
tù đọng vũng buồn
Cứ mặc tôi
Ngao ngán cô đơn
Cứ mặc tôi 
Cứ mặc tôi
Mai một

 

Rồi rốt cùng
Chỉ trời xanh tê buốt
Rồi rốt cùng
Chỉ gió cuồng ruổi theo mây mải mốt
Chỉ nắng trút sương buông
Tiếng chim chiều xót ruột

Âm thầm 
bầu bạn
Tan rữa
Cùng tôi

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 11/2018)

 

 

BÀI CA TUYỆT VỌNG 2

 

Trong những giấc mơ tiêu mục

trơ lại mình tôi

Không có chồi hi vọng nào

Mọc lên từ vũng lầy đen đặc của đổ vỡ

Trái tim nghẹt thở

Giãy giụa buồn

Trong hố tối kí ức muộn phiền

Tôi rã rời hơi thở cuối

Đám bụi suy tư thuở hồng hoang hấp hối

Sự sống mê man trong những xác hồng cầu

Này tôi

Tôi ở đâu?

 

Dưới những đám mây tan rữa

Những ý nghĩ về hạnh phúc rời bỏ tôi đi

Dưới bầu trời tan vỡ

Đôi tay tôi chẳng còn gì

Tôi tuyệt vọng nghĩ về những đóa hoa đã từng nở

một vài khi

Trong lòng tôi những ngày u tối

Những đóa hoa dịu dàng quá đỗi

Sao chỉ khiến lòng buồn thêm?

 

Xin em

Nếu tôi có quên

Hãy nhắc nhớ tôi rằng

Chúng ta rốt cùng cũng chỉ là đám cỏ

Những mảy bụi nhỏ nhoi

Thảng hoặc sáng lên dưới ánh mặt trời

 

Em

Xin em

Hãy ôm lấy tôi

Lần nữa trong đời

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(Sài Gòn, sau những cơn mưa đầu mùa, 5/2019)

 

 

DỨT TÌNH

 

Con bướm trắng nôn nao

Đậu bên song cửa mộng

Hoa biết đang tàn ruỗng

Cúi đầu rữa nhuỵ xanh

 

 

Người đàn bà

Quay lưng không đành

Xõa tóc phân vân

Bóc nhớ thương xưa

cắn dần mộng cũ

Đuôi mắt đốt

Tháng năm thăm thẳm

Gạn gùng ngọt cay

 

Thoang thoáng cô đơn

Buông trĩu vai gầy

Người đàn bà gánh gồng kí ức

Tùng tiệm tiếng thở dài

Buốt ngực

Lại mùa chim thiên di

 

Con bướm trắng bay đi

Khung cửa trống màu li biệt

Người đàn bà tự gỡ mình khỏi đám mây mù hối tiếc

Tự vẫn tóc thề

Niệm chú đại bi

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 27/5/2018 - 19/01/2019)

 

 

NGUYEN THI THANH LUU-photo Duy Nguyen
Nguyễn Thị Thanh Lưu - photo Duy Nguyễn

NỢ CHỮ

 

Tôi viết

Cho những thứ không thể cất lời

Cho cơn gió ngược xuôi

Cho những mắt người

Ngạo cười chữ nghĩa

 

Tôi viết

Cho những nấm mồ im lìm ngoài nghĩa địa

Cho ngọn cỏ tàn chiều đông

 

Tha thứ cho tôi

Tôi lỡ viết ra rồi

Cả những nỗi hổ thẹn anh chỉ hòng giấu diếm

Những sự thật bạn lo âu đậy điệm

Những ngây ngô dối loè

Tiếng tu hú kêu đêm

 

Tha thứ cho tôi

Cây kim đã lộ rồi

Dưới ngăn ngắt chữ tôi ảo não

Sự thực là

đời choàng vào ta quá nhiều tấm áo

Rách tươm

 

Tôi ước bắt đầu được viết về cánh buồm

Khi chẳng còn cây kim nào

Nhẫn nhịn chờ ngày le lói sáng

Khi tôi với bạn lại có thể ngồi với nhau cười con cáo

Rướn hoài chẳng tới chùm nho

 

Mà thôi,

Ước làm gì

Chữ nghĩa vô lo

Buồm sẽ tự căng vào một ngày lộng gió

Đời ba động nhiêu khê nhưng đời vui

Vì đôi điều còn bỏ ngỏ

Những chuyện im im không hối giục phải thành lời

 

Tôi đã bắt đầu viết như một cuộc chơi

Nhưng không biết cách nào kết thúc

Mỗi câu thơ niệm một điều day dứt

Một nghiêm trang im lặng

Trắng giấy

Chẳng nên lời

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(Đà Lạt, 15/01/2019 – Sài Gòn 30/1/2019)

 

 

 

VÔ ĐỀ

 

Xao xót

Ngọt cay

Đọa đày

Tim óc

Vào một hôm mặt trời không mọc

Ngày là một đóa lụi tàn

 

Thiên địa mang mang

Nhân gian úa rũ

Tình yêu không còn là câu phù chú

Hi vọng hấp hối trong cơn ác mộng

Tiếng cười chỉ còn là vọng động của thời gian

 

Loài người bắt đầu biết ăn năn

Nhưng cỏ chẳng còn xanh nữa

Lũ gió thờ ơ lướt qua khung cửa

Chẳng buồn rung động cánh rèm

 

Đừng buồn nữa, em

Cuộc đời vốn là cõi quên

Mong chi nơi tượng đá

Một khắc quay lưng ta sẽ thành kẻ lạ

Trông ngóng làm chi mà bước hụt ngược chiều

 

Em cứ trút vào đây

Tất thảy rong rêu

Thời gian sẽ lấp đầy miệng hố

Nỗi buồn rồi hoá thân rực rỡ

Trời sẽ lại xanh

Màu xanh nức nở

 

Trong mắt em.

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 10/12/2018)

 

CON BÒ

 

Người ta tưởng

Tôi thãi thừa hạnh phúc

Bơi lội trong tự do

Tôi đâu phải một con bò

Đủ cỏ là hạnh phúc

 

Tôi bắt đầu hoang mang nghĩ

nếu mình là một con bò đích thực

Liệu tôi có tìm cách cày xới luống rau thành một bài thơ?

Liệu tôi có xoay xở sục mõm vào chậu màu

Vẽ những nỗi đau

Tôi tưởng tượng thấy trong trí não bò vốn bị cho là ngu muội

 

Liệu tôi sẽ là một con bò yếu đuối

Chỉ nằm im trong chuồng hoặc ra đồng vẫy đuôi

Đợi cỏ mùa xuân tốt tươi

Tắm nắng hồng

Rồi yên chí rằng mình là con bò hạnh phúc

 

Cuộc đời tôi sẽ đóng khung trong những bó cỏ non thơm phức?

Và những bãi phân hôi?

Khổ đau hay vui hạnh chỉ bấy nhiêu thôi?

Liệu tôi có phải là con bò biết cười

Và ưa nhảy múa?

 

Liệu tôi có phải một con bò tình nghĩa?

Biết nghĩ tới đồng loại bò

Ở một đồng cỏ xa

 

Một buổi sáng

Tỉnh ra

Giữa những bài thơ còn phân vân viết dở

Những bức tranh nghi ngại lem màu

Và cần cổ ran nhức

Vì những cú quay đầu

trong điệu múa còn chưa vào hồi kết

Tôi biết mình

Sẽ đi tìm tự do cho đến chết

Bằng những xoay xoả ngờ nghệch vụng về tự thân

 

Kể cả nếu tôi có là một con bò

Tôi vẫn đi tìm tự do

Ngoài những đống phân và bó cỏ

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 21/4/2019)

 

 

MỘT CHUYỆN TÌNH

  

Ôi những khoảng trời xanh thiếu thốn

Ngực rỗng

thông thống gió lùa

Ngày đi nhịp nhặt thưa

Như nhịp tim đã lỗi từ độ mùa tàn lá

Biết ta chẳng là gì của nhau

Mà khi trời gió cả

Lòng tay se khô vẫn bịn rịn nhớ những đường vân

 

Ngấn nắng trên tay

Theo chiều xuống nhạt dần

Nếp nhăn trên môi nàng khô hoảnh

Ngày tàn tắt

đôi vai xuôi giá lạnh

Gió mang mang câu chuyện cũ không lời

 

Nàng quay đi

Se thắt bóng mặt trời

Không ai biết chuyện gì xảy ra

Khiến đôi môi nàng cười

Mà buồn thương ướt trên bờ mi lụa

 

Vào những ngày trời rỗng xanh

Tôi chẳng còn thấy nữa

Bóng nàng trong gương

tôi

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(Sài Gòn, khởi viết 11/11/2018, kết thúc 4/3/2019)

 

 

 

TIẾNG CHIM ĐÊM

 

Có con chim nào hót trong đêm thâu
Đêm sâu tối ngoạm lời chim buốt ruột
Giọng hót mảnh như tơ
Đanh như thép
Đẹp như ánh sáng
Bóng tối nuốt không trôi há miệng ọe khan

 

Tôi áp mặt vào ngực nàng
Ánh sáng rưng rưng trên đôi bầu vú nhỏ
Ánh sáng rịn rơi 
Đợi chờ

 

Nàng lặng im cúi đầu
tìm môi tôi bỡ ngỡ
Giọng chim lanh lảnh vỡ
Lồng ngực nàng bỏng rẫy những thanh âm

 

Tôi không định nói gì về mối tình câm
Nhưng con chim trong rừng cứ hót lời buốt ruột
Có lẽ nào vào một đêm không tài nào ngủ được
Nàng đã mở tung lồng ngực 
Nơi trái tim nàng như pha lê trong suốt 
phóng thích chú chim 

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(Berkshire, 2018)

 

NGUYEN THI THANH LUU 2
Nguyễn Thị Thanh Lưu- photo Châu Vũ

 

NGHĨA RẰNG KHÔNG

 

Anh không nói yêu em
Lời thường tình hẳn rồi anh chẳng nói
Trí nghĩ anh ngựa ruổi
Em hụt hơi cũng không theo nổi vết vó cuồng

Em hụt hơi từ bữa trăng suông
Anh nắm tay em thật chặt
Im lặng dâng đầy trong mắt 
Im lặng mĩ miều đến mức
Em đã tin 
Mọi âm động là thừa

 

Nếu trời không chợt đổ mưa
Hẳn lòng em đã không xao xác
Hẳn em sẽ để yên tay mình trong tay anh
Hạnh phúc. Hụt hơi. Câm lặng

Mỉa mai thay, chính giữa khu vườn mộng
Em phải lòng cơn mưa 

 

Mưa rót vào tai em thứ thanh âm em đã ngỡ là thừa 
Mưa lấp kín nỗi trống không mênh mông của một nghìn câu anh quên hoặc chưa từng muốn nói 
Mưa rửa sạch mọi nín câm tội lỗi
Mưa quệt vào mắt em những giọt lệ vui trào không cần chờ đợi

 

Hoá ra em nhầm
Im lặng 
nghĩa rằng không

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(Berkshire - Sài Gòn, 7,8/2018)

 

MỘT ĐÁM MÂY ÊM

 

Em có thấy không

Những đám mây thong dong

Lướt qua ta chiều nay như một kẻ vô tâm

Thực ra là

Triệu triệu giọt cồn cào nhớ bể

 

Em có thấy không

Ánh nắng xiên khoai vô tình bóc mẽ

Những chiếc lá sắp cạn nhựa rồi còn gượng vẻ

mơn xanh

 

Em có thấy không

Em đã không đành

Mặc kệ trái tim anh lạc nhịp

Em đã hôn anh bằng đôi môi cả nể

Em đã ôm anh bằng cánh tay ước lệ

Nhột nhạt ưu sầu

 

Em đã không hiểu vì đâu

Anh cứ ám ảnh hoài bởi loài mây chẳng liên quan gì đến đời em, đời anh và mối tình ta mắc kẹt

Em không thể hiểu vì sao anh lại u uất buồn

Chỉ bởi màu chiều tím chết

Em cũng không hiểu vì đâu mắt môi anh tê liệt

Khi ta chạm vào nhau

 

Anh không muốn em đau

Anh không để em đau

Bởi những thẳm sâu quay cuồng từng nốt nghĩ

Nhưng anh biết nói sao

Để đời em rồi không ủ ê trong mê mị

Khi anh buông tay em

 

Anh, thực tình

Chỉ là đám mây êm

Em chưa từng để ý

 

Nguyễn Thị Thanh Lưu

(SG, 5/8/2018)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3755)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10782)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 377)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 315)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 293)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 348)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 372)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 492)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 382)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 370)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.