- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,448,611

CƠN MƯA VÀ HỒI CHUÔNG

14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 512)


nhung nhanh hoa- tranh DTC
Những Nhánh Hoa - tranh Đinh Trường Chinh



CƠN MƯA VÀ HỒI CHUÔNG

những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du
vấp vào giấc mơ đóng kín cửa
ngã sóng xoãi
vỡ tràn trên mặt kính

vừa lúc phía tây vẳng lại
từng tiếng yếu ớt trên gác chuông nhà thờ
kiệt sức nguyện cầu từ hôm qua
bên ngoài các nụ hôn bị khoá

giật mình vì sợi dây mỏi mệt đung đưa
kêu thất thanh những tiếng ngái ngủ
rồi rụng xuống an ủi
những bất giác cuối mùa

chiếc lá chuông lọt theo nước úa
liệng lại bên cánh tay tê dại
trong một câu chuyện không có hồi kết
đặt trên chiếc gối còn ấm
đêm quên để lại dưới ánh ngày


Nguyễn Thị Kim Lan


THÔI THÌ KHÔNG THÔI

mượn ngày địa chỉ
lá hàng cây ánh nhìn
màu chiều chưa xuống
con đường lạ quen

màu của nụ son
chút môi hờn chưa nhạt
chút buồn bài hát
mượn rồi tô lên sự trống trải của cái kết

chiều quên các lá phiếu bầu cho thần chết
quên xăng và ga giảm giá tránh thuế oan
quên người giàu không thích giàu bớt
quên tiếng thở hẹp của khốn khó trong mê cung dịch ác

mượn bóng quận chúa mũ trắng yêu kiều
mượn hồi quang tiên thiên nụ cười lãng mạn
ngơ ngác đi qua chiều ngột
để có mặt tiếp khi hạ màn

mượn đâu đó khuê các thư nhàn
chút vụn vỡ trăng thơm
câu thơ thụng thịnh vàng son
qua một ngày không hẳn không sẫm

Nguyễn Thị Kim Lan

 

NGƯỢC GIÓ HOÀNG LAN

phố hoàng lan vảo mùa
em ngược biển ban trưa
chòng chành nhớ đắng ngọt
ngày anh cầm gió khát

về mùa lưới tình anh
thép đan sợi chiến binh
mẻ chài lừng kiệt thuỷ
quẫy trăng thi mộng mị

lời anh từng biển nhạt
nín trời không dám sập
luỹ ngõ tình anh giăng
xiềng hương hoàng lan xót

mùa này thuộc về nhạt
mái nâu nắng môi rêu
ngực biển mạch huyền sác
hoàng lan lơi sóng nhàu

Nguyễn Thị Kim Lan

Ý kiến bạn đọc
15 Tháng Năm 20209:10 CH
Khách
Mái nâu nắng môi rêu. Hình tượng đẹp!
HXS
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2013)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 5919)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 2966)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 132)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 540)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 524)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 566)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 749)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 531)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 492)
Vẽ một đường mây trên vai áo / Ngó thấy bình minh giữa xế chiều / Bàn tay ai vẫy mùa dông bão / Đất ngữa nghiêng chìm theo gió reo.