- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,485,612

ĐÊM HÀ NỘI

23 Tháng Tám 20198:25 CH(Xem: 3288)
co-gai-va-hoa-sen
Cô gái và hoa sen - tranh Hà Huỳnh Mỹ

 



If lightning strikes a rotten tree and it collapses, it’s not the fault of the lightning.

 (The Fountainhead, Ayn Rand)

 

"Nếu sét đánh gãy một thân cây mục, đó không phải là lỗi của tia sét." (Suối nguồn, Ayn Rand)

 

———

 

Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại quyết định hôn anh khi ngồi cạnh nhau bên bờ hồ Gươm vào một đêm thu mát mẻ, ngọt ngào và lãng mạn tháng 9. Tôi sẽ không thi vị hóa nó bằng cụm từ ẩn ngữ quen thuộc của Phan An “mấy sợi tóc em bay bay, má em gần kề”, không phải vì cụm từ đó không đẹp hay vì tôi không biết nói một cách văn vẻ và mượt mà, mà vì tôi thích gọi sự việc bằng đúng tên của nó. Đó cũng là một điều mà đôi khi mọi người không thích ở tôi vì cách nhìn sự việc quá sắc sảo và không khoan nhượng. Nhưng bên cạnh đó, tôi còn là một người cực kỳ lãng đãng, mơ màng và lắm lúc ngơ ngơ ngác ngác….. Tôi là một phức thể hơi vụng của tạo hóa và bản thân tôi, với thật nhiều thành phần, hỗn hợp được nhào trộn lại, nhưng chẳng hiểu cố ý hay vô tình, một số phần hơi già lửa trong khi những phần khác vẫn còn chưa chín tới. Trước đây vài năm, tôi vẫn thường tự bảo mình đang ở giai đoạn định dạng trong cuộc sống, còn bây giờ, đã đến giai đoạn gì rồi, tôi cũng chẳng biết nữa, mà có thể đôi khi cũng chẳng quan tâm.

 

Hãy để tôi ngồi đó trong những bộn bề mâu thuẫn bản thân và quay trở về tối Hà Nội hôm đó bên hồ Gươm. Thực ra, tôi chỉ biết đó là hồ Gươm vì hôm sau anh bảo tôi thế chứ nếu thẳng thắn thì tôi chỉ nói được là ngồi bên bờ hồ. Tôi thường không để tâm vào một thứ gì, đặc biệt là khi tôi đến một nơi xa lạ hay tôi đi cùng với một ai đó mà tôi tin cậy và dựa vào. Tôi sẽ chỉ có một cảm giác chung về thành phố đó chứ không xác định được từng con đường, góc phố hay hàng nào, quán nào. Cảm nhận của tôi về con người cũng thế, tôi chỉ có một cảm giác chung chung, thảng hoặc một nét gì rất đặc biệt hay có ý nghĩa với tôi thì tôi sẽ nhớ, mà để định nghĩa như thế nào là có ý nghĩa với tôi thì tôi cũng không biết.

 

Có lẽ tôi quá tham lam khi nói về bản thân hơi nhiều. Hãy nói về anh một chút. Thật ra, tôi không biết anh nhiều lắm. Anh, ngày xưa, có thể là một hình mẫu lý tưởng của tôi. Anh, ngày nay, vẫn là hình mẫu lý tưởng trong mắt nhiều cô gái, hình như không có tôi trong đó. Tôi biết anh từ lâu lắm rồi, nhưng cũng chỉ như vừa biết đây thôi. Anh và tôi hay cãi nhau vì không cùng quan điểm. Anh lúc nào cũng bảo tôi tinh vi, còn tôi thì bảo anh gồng mình. Anh thích dạy dỗ người khác vì tự tin là mình sẽ có khả năng cải hóa người khác, như anh nói “nói một lần không nghe, nói hai lần không nghe, nói mười lần mà nó nghe được một câu thì vẫn tốt”, còn tôi thì không tin vào cái sự dạy dỗ người khác lắm, hay nói đúng hơn, tôi chẳng đủ hơi sức để dạy dỗ tất cả mọi người. Anh lại lấy đó làm sở thích của anh, chẳng trách dẫn đến việc anh cũng thích dạy dỗ tôi và tôi lôi ra được một lô một lốc những lý do để cãi lại, thường dẫn đến việc là hôm đó tôi không muốn nói chuyện với anh nữa! Nhưng hôm sau anh vẫn sẽ gọi tôi, và với tính nhiều chuyện và mau quên cố hữu của con gái, tôi vẫn sẽ hào hứng bắt đầu một câu chuyện mới mà quên mất mình đã từng bực mình vô kể vào đêm trước.

 

Tôi đã từng được nhiều người hứa dẫn đi chơi Hà Nội từ mấy năm trước, lúc tôi dự định ra Hà Nội lần đầu. Nhưng lần lữa mãi, đến giờ mới đi được mà lại là đi công tác chứ không phải đi chơi. Lịch bận quá nên tôi chỉ có thể gặp được một số người, và, có lẽ vì tôi vẫn còn dành cho anh nhiều tình cảm lưu luyến lắm, nên tôi nghĩ đến anh đầu tiên. Và tất nhiên, anh hứa sẽ giới thiệu Hà Nội với tôi. Đi cùng một người bản địa bao giờ cũng thích vì họ có thể kể được cho mình nghe nhiều chuyện lạ và hay. Và với một người khá cởi mở và… nói khá nhiều như anh, tôi nghĩ chuyến đi lần này của mình chắc sẽ vui vẻ.

 

Tôi lại dẫn mọi người đi quá xa bờ hồ Gươm Hà Nội rồi! Ừ, đêm đó Hà Nội đẹp, lành lạnh trời thu, không mưa, không khí ẩm mát nhẹ. Anh nhắc tôi đem theo áo dài tay, tôi thu mình ngồi sau xe trong khi anh chở tôi đi hết phố này đến phố kia của Hà Nội. Tôi tự cho mình hít thở bầu không khí mát mẻ trong lành của thủ đô, khác hẳn không khí đầy khói bụi của Sài Gòn. Lạ, chỉ cần cách nhau một góc đường, phố nào ít xe không khí lạnh hẳn lại và dường như quyện vào nhau. Đường Hà Nội nhỏ, ít xe, có lẽ vì lúc đó cũng khuya rồi, nhà nhà san sát nhau đóng kín cửa. Tự nhiên tôi thấy thích cái không khí yên bình có tính thâm trầm này. Tiếc là chưa có hoa sữa để tôi có thể nghe được mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió nhẹ mùa thu.

 

…. Tôi ghé nhà một người bạn ăn tối, anh đón tôi, hơi choáng váng vì “một số cốc bia”. Anh đã làm cả bạn tôi và tôi hơi hoảng khi ngồi oang oang kể về rất nhiều thứ, thậm chí về cả cuộc sống riêng, quan điểm về tình yêu, nam nữ, vv…. Tôi đã đứng lên mấy lần mà anh vẫn cứ ngồi yên tâm kể tiếp. Tự nhiên tôi thấy rất buồn cười. Dường như một lực hút nào đó đẩy tôi về một vị trí ngược sáu năm trước kia, và tôi đang đứng nhìn tôi ba hoa một cách không cần thiết với một người mà tôi vừa quen biết. Tôi không giải thích được, nhưng cảm giác thấy tôi trong anh làm cho tôi cảm thấy vừa gần gũi vừa thân thiết.

 

Ra khỏi nhà bạn tôi, trời lạnh hơn, tôi nép vào anh, mặc dù không lạnh lắm. Tôi chẳng biết tự khi nào tôi đã xích lại gần anh hơn. Hình như đây cũng không phải là một cuộc phiêu lưu, chỉ mơ màng là một lúc nào đó, trong một tình cảnh nào đó, người ta cảm thấy cần một người nào đó, thế thôi. Anh dừng xe bên bờ hồ, tôi ngồi và ngắm mặt hồ. Nước bao giờ cũng làm cho tôi cảm thấy yên bình và gợi cho tôi ý tưởng về sự sống vĩnh hằng. Anh vẫn tiếp tục nói, anh nói những gì tôi không hiểu lắm, nhưng đối với tôi, cũng không quan trọng. Điều quan trọng là tôi đang ngồi cạnh anh, cảm giác mình đang dựa vào một bờ vai tin cẩn và có cảm giác rất thư giãn và thoải mái. Anh nói một cái gì đó về sứ mệnh xa vời, về Chúa trời, về sự huyền diệu của vũ trụ, của cuộc sống tâm linh, về Bác, về những mong ước và niềm tin thầm kín của anh. Tôi không biết mình có hiểu và có tin hết những điều đó không. Tôi chỉ tin một điều là nếu không có những cốc bia trước đó, có lẽ anh sẽ không nói những điều đó ra, hay ít nhất, sẽ không trình bày một cách lộn xộn như vậy và cũng không để ý rằng tôi đang mải nghĩ về một cái gì khác ngoài những điều anh nói.

 

Tôi không buồn cãi anh, tôi dựa vào người anh như một con mèo nhỏ. Ở đây, tôi cảm thấy ấm áp, hạnh phúc và thư giãn. Tôi biết anh có bạn gái và cuối năm nay anh sẽ cưới, và biết rằng “anh mệt mỏi rồi, anh không muốn làm lại từ đầu, trừ phi…” Tôi biết đây là một chuyện tình không kết quả, vì địa lý, vì hoàn cảnh, vì quan điểm, vv…. Phải, tôi biết tất cả những điều đó chứ, nhưng tôi không muốn đứng dậy đi ra khỏi chỗ này vì nó êm ái quá và ngọt ngào quá. Đối với tôi, ngày mai có ra sao cũng không quan trọng, tôi đang sống với những cảm xúc của tôi trong hiện tại, và nó ngọt ngào, dễ thương làm sao.

Sau cái hôn đầu, anh hỏi tôi “Em có nghĩ đến ngày chia tay không?”, tôi bật cười, đối với tôi chuyện này làm gì có khởi đầu thì cũng làm gì có kết thúc. Đây chỉ là một phần của cuộc sống, một đêm tình tứ và lãng mạn, ngày mai mọi sự có thể đổi thay, có thể anh chẳng còn nhớ tôi là ai, tôi chẳng còn nhớ anh là ai, và mỗi người lại vất vả với cuộc sống bộn bề lo toan mỗi ngày. Tôi ngạc nhiên vì anh hỏi điều đó, có lẽ đây cũng chỉ là một ham muốn nhỏ bên cạnh những người tình của anh mà anh đã từng bao lần vất vả vì những cuộc chia tay lưu luyến chăng. Tôi cười bảo rằng “Anh không yêu em và em cũng chẳng yêu anh, vậy thì có gì đâu phải nói đến chuyện chia tay”. Bản thân tôi từ lâu đã không tin vào tính vĩnh hằng của tình yêu nam nữ, tôi chỉ tin vào sự có thật của giây phút đam mê, của những rung động mà tôi có thể cảm nhận được mà thôi.

 

Anh đưa tôi về, xe chạy chậm hẳn lại. Người vẫn còn quyến luyến và hơi ngây ngất, trời đêm Hà Nội vẫn lạnh, và càng vắng người hơn. Quãng đường từ hồ về sao mà trở nên gần quá, đến mức tôi cảm thấy hình như bánh xe không còn lăn nữa. Tạm biệt anh, tạm biệt đêm đầu tiên ở Hà Nội, tạm biệt một đêm thu ngọt ngào và tình cảm mà khi nghĩ đến vẫn còn thấy lưu luyến trong lòng.

 
TRẦN HẠ VI

16/09/2006 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 769)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 7380)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
02 Tháng Tám 20184:54 CH(Xem: 9108)
Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị. / 1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng / 1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2 Bên.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 4045)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 239)
Khi người về bỏ quên vạt nắng / Để buổi chiều văng vẳng lời đau / Vàng rưng rức một màu cỏ úa / Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 198)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 702)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.
23 Tháng Chín 20201:27 SA(Xem: 254)
Sau em / sẽ có những người con gái khác / làm thơ cho anh / và nói yêu anh / Anh sẽ yêu họ / trái tim nguyên lành / lãng mạn / Nhưng sẽ không có ai / chép cho anh / những bài thơ của anh / trên giấy / trong ngực
23 Tháng Chín 20201:16 SA(Xem: 293)
trăng đã lặng thủy đã chờ nguyệt tận / mây bay rồi tôi cũng ngẩn ngơ trăng / thủy là nước trăng đã soi đáy nước / tôi gọi thầm thủy thủy giữa tơ măng
15 Tháng Chín 202011:54 CH(Xem: 468)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin Chủ Nhiệm sáng lập của Tạp chí Hợp Lưu (1990) Nhà Văn Nhật Tiến / Vừa tạ thế ngày 14 tháng 9, 2020 / (tức 27 tháng 7 năm Canh Tý),tại thành phố Irvine, Nam California, Hưởng thọ 84 tuổi./ Xin chân thành chia buồn cùng tang quyến / Nguyện cầu Hương Linh / Nhà văn Nhật Tiến / sớm được tiêu diêu nơi miền Cựu Lạc.