- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,344,083

NƯỚC MẮT NGƯỜI LẠ TRÊN HỒ LOCH NESS

12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 875)


yen 3

Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.

Câu chuyện ban đầu của tôi và F cũng như bao cuộc xã giao khác cho đến khi xe dừng lại tại toà lâu đài cổ bên Loch Ness. F nhờ tôi chụp cho vài tấm hình nhưng bức ảnh nào cô cũng quay lưng lại với camera. Sau hai tiếng đồng hồ cùng nhau la cà quanh lâu đài, chúng tôi bắt đầu nói với nhau nhiều hơn những câu chào hỏi thông thường.

Tối đến Loch Ness vẫn còn mưa ri rả suốt. Mưa lâm thâm tưới tẩm những dãy nhà cổ trong như một bộ phim củ rích, buồn lạnh! F và tôi cùng nhau ăn tối trên tầng áp mái của nhà hàng địa phương có từ năm 1795. Bên khung cửa sổ là con kênh đào be bé chia dãy phố làm hai. Hầu như không có một chiếc xe nào chạy ngang phá vỡ không gian trầm ướt này. F gọi salad cá hồi và ly vang đỏ. Bên ngoài trời vẫn đổ mưa... F hỏi tôi vì sao đi tour một mình? Và tôi cũng hỏi F câu tương tự.

yen 1
yen 2yen 4

F vừa nghỉ việc tại BMW với vị trí Sales Supervisor. Cô dồn hết số tiền dành dụm để đi du lịch vòng quanh Châu Âu trong bốn tháng. Tính đến thời điểm chúng tôi ngồi ăn tối, F rời Macao được hai tháng rưỡi và đã đi qua sáu nước, mười hai thành phố ở Châu Âu và United Kingdom.

Tôi hỏi F đi vậy tốn nhiều tiền ko? F bảo, không tốn lắm! Vì F ở hostel 100%. Mỗi đêm tầm $25 là mắc nhất. Cô chọn những hostel có ăn sáng hoặc offer ăn sáng giá rẻ để ăn thật no vào buổi sáng, sau đó lấy theo một ít bánh mì, trái cây cho buổi trưa. Khi bay từ nước này sang nước khác, cô chọn hãng hàng không giá rẻ hoặc đi tàu. F bảo cô nhẩm tính trong hai tháng rưỡi vừa qua, cô xài đâu đó tầm 7-8 ngàn đô.

Tôi hỏi F sau chuyến đi này cô dự định làm gì? F cười “I don’t know...”. Tự dưng tôi chột dạ. Cũng khá lâu rồi tôi thôi không biết mình sẽ làm gì. Cuộc sống với mọi thứ được hoạch định rõ ràng làm tôi dần quên đi khái niệm “mạo hiểm” mà trước kia tôi đã từng thử rất nhiều lần!

Nhấp một ngụm vang, F nói, thật ra cô muốn quay trở lại Edinburgh và làm “tình nguyện” cho hostel mà cô đang ở. Tôi ngạc nhiên vì tại sao hostel lại cần tình nguyện viên để làm gì. F giải thích: “Tớ dự định sẽ quay lại Edinburgh và làm tình nguyện viên cho hostel mà tớ đang ở khoảng ba tháng. Tớ sẽ làm mấy việc lặt vặt cho họ như dọn phòng, đón khách. Đổi lại họ cho tớ ở và ăn sáng miễn phí và tớ sẽ có cơ hội trau dồi thêm tiếng Anh!”. Tôi bật cười. Có vẻ là khá vô duyên khi bật cười trước một câu chuyện “nghiêm túc” như vậy. Tôi nhấp một ngụm trà để xoa dịu tràng cười của mình và từ tốn giải thích cho F: “Thứ nhất, cậu không cần phải mất ba tháng làm việc dọn phòng ở hostel chỉ để học tiếng Anh từ xứ sở Scotland. Thứ hai, nếu cậu muốn thay đổi môi trường và học tiếng Anh, thì tốt nhất là nên học cái gì đó có ích cho cuộc sống và công việc sau này. Thứ ba, nếu nhận lời làm việc không lương thì ít nhất công việc đó phải mang lại thêm cho cậu kiến thức mới, kinh nghiệm mới. Làm ơn đi! Ba tháng dọn phòng để học tiếng Anh với một người có kinh nghiệm làm việc như cậu là không đáng chút nào!”.

Giải thích xong, tôi chia sẻ câu chuyện đi du học ở tuổi 34 của mình. Chính xác cái tuổi của F hiện tại. F ngồi nghe với sự tập trung cao. Cô cầm ly rượu suốt hơn mười phút mà không uống ngụm nào.

Khi tôi dứt lời, F vẫn ngồi thẩn thờ. “Cậu ko sao chứ?”. F giật mình ngẩng lên nhìn tôi “Ôi, tớ thật may mắn khi gặp được cậu...”.

Tối hôm đó, tôi email ngay lập tức cho người quản lý sinh viên ở trường tôi học bên Hà Lan để sắp xếp cuộc gặp và tham quan trường cho F. Thật đúng thời điểm vì sau Edinburgh, F sẽ đến Hà Lan năm ngày.

Nửa đêm mà bên ngoài vẫn chưa dứt mưa. F nhắn tin cho tôi bảo cô không ngủ được. Cô đang cố sắp xếp trong đầu những dự định sắp tới. F nói cô sợ mình không thể vượt qua tuyển sinh đầu vào. Cô ko biết cô có học nỗi MBA không? Hay cô nên học một khoá gì đó khác. Tôi bảo F cứ ngủ đi, tôi mà học được thì cả thế giới này ai cũng học được.


Ngày hôm sau khi cả đoàn đi lên hướng cao nguyên của Scotland. Trời vẫn còn mưa lâm râm. Buổi trưa, bác tài thả mọi người xuống thị trấn nhỏ hai tiếng đồng hồ để tự ăn trưa. Tôi và F đi vào quán cafe trông có vẻ rất đông người già đang từ tốn ăn bánh uống trà vào trưa Chủ Nhật. Có thể họ vừa đi lễ nhà thờ về. Tôi gọi một bình trà nhài và miếng cheesecake. F nói “Từ tối hôm qua đến giờ tớ vẫn không thể hình dung nếu tớ được học ở Hà Lan thì như thế nào? Tớ nhẩm tính số tiền tớ đang có để xem nếu không xin được học bổng thì tớ có xoay sở được không...”. Tôi trấn an F “Cậu không cần quá căng thẳng! Sau khi kết thúc bốn tháng du lịch, cậu nên về lại Macao và chuyên tâm luyện tiếng Anh. Cậu cũng có thể vừa đi làm vừa học vì như vậy sẽ giúp cậu có thêm chi phí! Gia đình cậu có thể giúp cậu mượn ít tiền không?”. Thật tình tôi không cố ý hỏi sâu về chuyện gia đình, nhưng tới lúc này F bắt đầu kể tôi nghe câu chuyện của cô ấy.

yen 5yen 6yen 7yen 8

F là con một. Ở Macao thế hệ của cô, thường gia đình nào cũng chỉ có một con, dù trai hay là gái! F nói mẹ cô chưa sẵn sàng khi sinh cô! Bà chưa muốn có một đứa con khi mới cưới chồng. Nhưng F đã chào đời. Là một đứa con gái! Từ bé đến lớn, mẹ F luôn nói cô chính là sự xui xẻo của bà. Mỗi lần đánh bạc thua, bà trút hết cơn giận dữ cay cú lên đầu F. Bà gọi F là “của nợ”. “Tớ không nhớ lần cuối cùng tớ ôm bà ấy là khi nào...”. Từ bé đến lớn, F chỉ mong làm thật nhiều tiền để mua cho bà ấy một căn hộ coi như “trả hết nợ mẹ con” và đường ai nấy đi, không còn dính líu gì nữa! Và F đã làm điều đó “Ngày mẹ và ba tớ dọn về căn hộ đó, tớ nói với bà ấy rằng, từ nay tớ không muốn gặp bà ấy nữa. Căn hộ này là để trả cho công sức bà đã sinh tớ ra mặc dù tớ không bao giờ mong được làm con bà ấy! Ba tớ khóc như mưa nhưng bà ấy vẫn dửng dưng. Sau đó tớ dọn ra ở riêng cho tới khi mắt tớ bị mất hoàn toàn thị lực phải đi Hongkong phẩu thuật...”

Nói đến đây thì hai dòng nước mắt lăn dài trên gò má F. Tôi bối rối đưa khăn giấy cho F và không biết nói gì hơn. F đã trải qua bốn lần phẩu thuật để lấy lại thị lực khoảng 6/10 so với người bình thường. Giờ thì tôi hiểu vì sao hôm qua sau khi ăn tối, F hối hả bảo cô phải về hostel trước khi trời tối!

F nói với tôi trong suốt thời gian cô nằm viện, người chăm sóc cô là ba! Cả hai tháng rưỡi nay khi lang thang một mình ở Châu Âu, cô chỉ nhắn tin cho ba cô biết. Mẹ cô không quan tâm cô đang làm gì, ở đâu. F nói “Tớ muốn đi du lịch vì trong bốn tháng không thấy gì, tớ chỉ mong được mở mắt nhìn thấy chính mình trong gương. Được thấy đường đi phòng vệ sinh một mình mà không phiền đến ba tớ. Tớ tự nói với mình rằng, chỉ cần tớ thấy đường trở lại, tớ sẽ đi khám phá thế giới này. Nhìn ngắm nhiều điều mới mẻ, tươi đẹp ngoài kia và quên đi quá khứ đau buồn mà mẹ tớ đã để lại trong tâm trí tớ... nhưng tiếc là... có những điều dù thể nào cũng không quên được.”
yen 10yen 11yen 12
yen 9

Phải! Có rất nhiều điều dù có thế nào cũng không bao giờ quên được. Như lúc này đây! Một người hoàn toàn xa lạ ngồi trước mặt tôi, trong một buổi trưa tại thị trấn bé nhỏ ở xứ sở Scotland và khóc... Những giọt nước mắt ấy khiến tôi không cầm được sự xót xa.. vì ẩn đâu đó, tôi cũng có những niềm xót xa tương tự không thể thốt nên lời. Tôi biết rằng cả tôi và F không thể lựa chọn được sinh ra trên cõi đời này theo cách mà chúng tôi mong muốn. Nhưng tôi nói với F, rằng, chúng ta có thể chọn lựa cách đối đầu với số mệnh của chính mình!

Tôi cũng tin rằng, ẩn trong sự trắc trở của số phần, luôn có một mầm sống sẵn sàng vươn lên dù có ra sao!!!

 

Bầu trời Scotland vẫn ri rả đổ mưa…

 

YK Đỗ,

Edinburgh, Scotland – tháng 05.2019.
Ý kiến bạn đọc
14 Tháng Sáu 201910:11 CH
Khách
Câu chuyện này chưa nghiệt ngã bằng tôi!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 482)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
23 Tháng Tám 20199:39 CH(Xem: 70)
Vậy mà đã 62 năm kể từ khi Liên Hiệp Quốc khai sinh Ủy Ban Sông Mekong [1957] và cũng đã 24 năm từ ngày thành lập Ủy Hội Sông Mekong[1995]. Tính đến nay 2019, Bắc Kinh đã xây xong 11 con đập thủy điện khổng lồ / mega-dams (6,7) chắn ngang dòng chính sông Lancang Jiang, tên Trung Quốc của con Sông Mekong chảy trong lãnh thổ TQ với lượng điện sản xuất đã lên tới 21,300 MW và TQ vẫn đang tiếp tục xây thêm 19 con đập khác; Thái Lan ngoài các con đập phụ lưu, còn có kế hoạch chuyển dòng lấy nước từ sông Mekong, và nay hai nước Lào và Cambodia còn có thêm dự án 12 đập dòng chính hạ lưu. Ngoài ra còn hàng trăm con đập phụ lưu đã và đang xây trên khắp lưu vực Sông Mekong, kể cả trên Cao nguyên Trung phần Việt Nam.
23 Tháng Tám 20199:00 CH(Xem: 49)
Tôi ý thức về gương mặt gầy của tôi / gương mặt của gò má cao hàm rộng / những nụ cười chất chứa nhiều đắng cay kết lại / thành những nếp nhăn V line
23 Tháng Tám 20198:25 CH(Xem: 58)
Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại quyết định hôn anh khi ngồi cạnh nhau bên bờ hồ Gươm vào một đêm thu mát mẻ, ngọt ngào và lãng mạn tháng 9. Tôi sẽ không thi vị hóa nó bằng cụm từ ẩn ngữ quen thuộc của Phan An “mấy sợi tóc em bay bay, má em gần kề”, không phải vì cụm từ đó không đẹp hay vì tôi không biết nói một cách văn vẻ và mượt mà, mà vì tôi thích gọi sự việc bằng đúng tên của nó.
23 Tháng Tám 20198:03 CH(Xem: 55)
Buổi chiều xứ biển nắng xiên xiên / Màu nắng hanh hanh / Mùi nắng oi oi / thảm bồ công anh vàng cháy
23 Tháng Tám 20197:53 CH(Xem: 74)
Cách đây không lâu, tôi đọc được bài viết “Ảnh hưởng của thơ Đường đối với thơ mới” của TS Nguyễn Xuân Diện và Trần Văn Toàn trên Tạp chí Hán Nôm số 3 (36) năm 1998, trang 46-53, đăng lại trên blog của tác giả Nguyễn Xuân Diện (http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/10/anh-huong-cua-tho-uong-oi-voi-tho-moi.html). Phải nói đây là một bài viết công phu, tuy chưa lý giải thấu đáo đến mọi khía cạnh của vần đề. Một số vấn đề cần có sự trao đổi thêm. Trước mắt, tôi xin có một vài nhận xét.
22 Tháng Tám 20199:46 CH(Xem: 292)
Ta còn đây một bờ vai gầy / Qua rồi mưa gió bủa trùng vây / Còn đôi chút nợ nần cơm áo / Một túi đầy thơ mộng qua ngày
21 Tháng Tám 201910:04 CH(Xem: 359)
bên Mẹ hiền như Phật / hồn con mãi tuổi thơ / sao bên em mộng mị / ta khổ sở ngu ngơ / có phải từ tiền kiếp / nợ nhau một lời thề /
20 Tháng Tám 201910:22 SA(Xem: 416)
Trước năm 1996, nhiều người tin rằng Petrus Key chỉ bắt đầu làm thông ngôn cho Pháp từ ngày 20/12/1860. Lá thư đến tay Trung tá Jauréguiberry vào đầu tháng 4/1859 và một số tư liệu khác do chúng tôi phát hiện trong dịp làm việc tại Văn Khố Hải Quân Pháp tại Chateaux de Vincennes năm 1996 không những phủ nhận niềm tin này mà còn khiến chúng ta phải xét lại đoạn đời “tham chánh” của Petrus Key dưới một ánh sáng khác.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 520)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…