- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,368,085

TỪ MÁI NGÓI THÕNG CHÂN

21 Tháng Chín 201712:34 SA(Xem: 7988)



LU MAI-2017
Lữ Thị Mai -ảnh LTM fb



ai về gửi bóng trời khuya

đò đắm bởi tiếng người thề hẹn

ta đốt một vầng trăng

ta quên mùa gió đắng 

áo chật hình nhân tha hương


NGUYÊN

 

Về chuyến đi đã tan vào tưởng tượng
nay mai mù mướt chân trời
em rủ chị cùng chơi với cỏ
rồi ngủ vùi đâu đó

 

như thuở tạm bợ đời nội trú
giữa màu xanh nguyên thủy lu mờ
mây trũng lòng tay nhiệt đới
khóc cười tiễn vội tàn phai

 

ô cửa hẹp thiếu mưa thừa nắng
trần tình quanh nỗi lặng im
điều ta viết chỉ riêng ta hiểu
trí nhớ cũng quên ai điếu cho mình

 

Nguyên dỗi hờn Nguyên khuyên can Nguyên lo toan
không cứu nổi chuyến đi thuộc về tưởng tượng
một trong số chúng ta quên mất chân dung mình
đành trông ngóng vào tàn tro bản thể.



TỪ MÁI NGÓI THÕNG CHÂN

Rồi tất cả sẽ đi qua nỗi đau
dù cây cầu đã gẫy
dù lời hứa vụt bay
không dưng ngày buồn nhớ Hạnh

 

mỗi đêm cùng ngồi thõng chân sân thượng
rượu càng uống càng tỉnh
đếm từng lá bàng rỗ mặt cú đêm
thế thì buồn, buồn lắm phải không em

rượu lênh lang áo mỏng
vì sao xanh linh nghiệm đã không còn
ngay cả nếu ta giữ tròn lời hứa
người với người chưa hẳn bên nhau

 

cuối con đường hoa rụng rơi thành máu
gót giày khua đau cả dấu chân mình
khói héo dần đốt tay lành lạnh
từ nỗi niềm chắp vá rất linh tinh

 

Hạnh đứng mãi phía bên kia cây cầu
không khóc nổi vì sông nhiều nước quá
đau đớn rồi biết chảy về đâu
vậy mà tôi - con chữ hiểm - di cư vào bất trắc

 

những mùa hoa bắt đầu ken đặc trên mái ngói thõng chân
bần thần không thiết lụi...

 


SINH NHẬT VŨ


lồng ngực Vũ chẳng có gì ngoài khói
và đỉnh núi mù xa
nơi Vũ hát đồng dao một mình
bỏ rơi những cuộc hẹn hò sóng sánh

sinh nhật này thứ bao nhiêu hở Vũ?
Vũ ngồi bên mẹ
mẹ thành trẻ con
bàn tay xoa lưng lòng mưa đổ

căn nhà âm u từng bậc buồn dẫn dụ
lụa mướt cơn mê da thịt nồng hương cũ
mỹ nữ về giữa đêm khuya khoắt
tự ngày Vũ gọt thủy tiên

rồi khói thuốc vẽ đường vào bệnh viện
vừa đau vừa mơ
phiên chợ đêm trăng trung du
chúng mình chờ ai ở đó

lồng ngực Vũ chẳng có gì ngoài khói
lênh loang vương vất kiếp người...

 

 

GẦN GIỐNG MỘT KHÚC RỜI

Ngày nắng 40 độ
viết chín nghìn kí tự
chữ hôn mê trong đầu
thế mà ta đẩy chúng đi

ai dám lụy những ngôn từ hấp hối?

Linh Đàm nắng đục hơn sương
lăng mộ đá vẳng lời sân hận
cạnh đó còn ngôi biệt thự
lâu rồi ta chẳng ghé chơi

cỏ mọc quá đầu người
mối tình xanh mật báo
hồn sen thơm người bán dạo yểm bùa
phảng phất chén trà xưa bi lụy

khi thân rồng quẫy nước đằng đông
chuôi kiếm vung lên bung dải lụa hồng...
tất cả im lìm long mạch
ta trách nhau rồi ta sẽ đau buồn

40 độ thêm hồ nghi cơn sốt
bát cơm đơm bên bếp quạnh hơi người
cỏ vệ hồ rối bời ngột chữ
ta chỉ biết đi. và đi

đi để thấy mình đang sụp đổ

 

LU MAI-March 2017
Lữ Thi Mai- HN 2017


 

MÙA THU. CÁ!

đàn cá chết ngạt trong giấc mơ
nay nổi kín mặt hồ
đâu phải bây giờ
chúng ta mới bị bủa vây bởi muôn vàn nỗi sợ

 

ở cuộc triển làm nọ
bộ xương cá túa ra thành những con đường
tận cùng là mũi nhọn
vừa xem vừa đau

 

buổi chiều nào đó bên nhau
mùa thu cạn đàn cá bơi ngược nước
lượn quanh từng ngôi mộ cổ
chớp mắt câu bóng người

 

trên bờ cỏ ai nghìn đời câu sóng

 

tình yêu và thù hận
gươm giáo và mỹ nhân
vết dấu thủy thần
đuôi cáo vờn chạng vạng…

 

lòng hồ ứ đầy bí mật
chẳng còn chỗ cho đàn cá ẩn mình
- trước lúc bị bức tử
chúng tôi muốn tìm cái chết đã lâu
vì dưới ánh mặt trời
không thể sống nổi trôi vất vưởng

 

câu chuyện này chỉ là giả thuyết
cho cuộc hồi sinh giấc mơ
khi bí mật ken dày mặt nước
khi người người nhìn nhau không chớp
cố tìm câu trả lời. 

 



KHÔNG ĐỀ

Những đóa hoa nức nở gọi tên mùa
những giọt mưa đóng băng từ ý nghĩ
soi vào đâu cũng gặp mặt người
nỗi quặn thắt mang hình hài tháng Chạp

mây cũ tiếc gì gửi mộng qua đây
ta chăn ấm bạn đường xa mất ngủ 
trú nhờ mái hiên khô miệng 
lời nói vụt bay hò hẹn lẻ bầy

rốt cuộc lũ chim cứ là không tổ
bao năm bay lơ chơ
có gì thức bên trong nỗi sợ
mắt ráo không trí nhớ đọa đầy

người tìm một sắc màu minh họa
như tuyết trắng bao la
cho tiến hóa xót xa
tươi ròng băng giá...



HALLOWEEN ĐỈNH NÚI

Nỗi đau vây lối mù sương
đường đêm hắt heo mưa bụi 
halloween mình đeo mặt nạ
ta chẳng nhận ra vì ý nghĩ mơ hồ

đêm ấy họ vui cười đỉnh núi
vực sâu ta lơ đễnh xuôi lời
đã chung hẹn đường lên dốc cũ
đám rước đèn bí đỏ chờ nhau

cầu Quỷ thiên di kiếp người đi lạc
ánh sáng phố Mây tự bấy lòng vòng
kỷ niệm rớt như trái hồng chín mọng
nửa trên cành dơi treo lại dành trăng

lâu đài đá túa ra bầy trẻ nhỏ
chúng giành ăn giành chơi giành cười
chán chê tựa gốc thông thiu ngủ
riêng ta nghe gió đang già

hết cuộc vui ta tìm mình chẳng thấy
đặng đừng hoa muối mòn vai
con đường thẳm trượt dài đỉnh núi
dẫn vào ta cái chết nửa vời

nửa còn lại trốn phía sau mặt nạ
không phải mình nước mắt mới tìm ra.

 


 

SINH NHẬT

Thời gian ấm hơn gỗ mục

chiều đông Vĩnh Phúc phố nâu trầm

ở đó nhà sàn tượng đồng xám lạnh

đôi điều giá buốt lanh canh

 

nàng bước ra từ tranh gẩy điệu đàn á phiện

rút cạn đảo điên rồi khiến ta quên

chín bậc núi rừng chín tầng biên ải

chín bậc đàn bà chín tháng hoài thai

 

bấy giờ bao nhiêu tuổi

hay ta không tuổi như nàng

gáy sơn nữ xăm hình hoa dại

cười thăm dò găm lại mũi tên

 

ta chẳng nhớ nơi mình tìm đến

cũng chôn vùi tiền kiếp xưng danh

ta với nàng cách một bức tranh

nhận nhau bằng phù vân núi lở

 

hôm ấy sinh nhật ai chẳng nhớ

giữa hoang tàn nến cháy nhởn nhơ.

 


KHAI BÚT

Mưa rớt xuống nền đất ấm
chồi non ngậm giấc đông dài
đặt tựa đề khai bút
mực nhòa hụt tiếng chuông xa

mẹ mình đi chợ tháng Ba
quang gánh trĩu sấm rền gió rụng
đường đê yên ả vô chừng
dòng sông cạn như điểm dừng thổn thức

chị ta thuở ấy chưa chồng
lồng lộng môi đào khăn áo quên hong
trầu cau cứ xếp dành ở đấy
mặc thiên hạ bày...

thành phố lại người xe nghèn nghẹt
nhưng đêm thì vẫn trong
đến nỗi chúng ta buồn 
khi cạnh mình - đều đều - nhịp thở

sự sống ấm dần theo mưa
bắt đầu một hồ sơ đầy bất trắc
chân lạc giữa rừng toàn tiếng tru
thoát ra bằng âm u

bao năm vẫn giấc ngủ lười
bởi đất trời thao thức
ta chẳng thể quen hơi
ngay cả với chính mình

khai bút bằng đinh ninh 
chữ nghĩa thuộc về bình minh khác
giấy trắng sáng đêm không đèn.


MAI NÀY...

Cuối hạ gió mưa không ngớt
ngột ngạt vùng biên theo lũ trôi về
đài sen ủ bầy ong cựa khẽ
triệu ấu trùng dâu bể từ tâm

 

chẳng lối nào thoát úng ngập
dẫu thương nhau sao chọn nổi con đường
muôn chiều cách xa ráng trời phủ dụ 
niềm tin là giấc ngủ cầm hơi

 

ta ở bên kia giới hạn về tâm trí
người kì khôi thế trận hải hà
ván cờ nhường bước qua sông
mường tượng một nỗi gì xa vắng

 

mưa khiến chúng ta hóa bầy ong trong căn phòng chật
mật ngọt đổ về vùng thương tích
Mai này
nắng ráo khô nghìn mắt
ta lại quẩn quanh ối nước đầm lầy.

 

LU MAI-July 2017
Lữ Thị Mai - tháng 7-2017

 

TRÍCH ĐOẠN NGÂU

tháng Bảy

trăng vành trái thị

lụa mỏng lành bay tới dắt nhau đi

qua con sông này đến khoảnh đồi kia

trận địa quá đôi lần di lí

 

ai về gửi bóng trời khuya

đò đắm bởi tiếng người thề hẹn

ta đốt một vầng trăng

ta quên mùa gió đắng 

áo chật hình nhân tha hương

 

chợ họp dưới chân đồi

kiệm lời như giấc mơ của Vũ

trăng là những trái thị thơm

nhiều trăng lắm bán mua không hết được

âm dương trao gửi về nhau

 

mỗi lòng tay hé mở một đêm rằm

mỗi luồng sáng không về sân ga cuối

trôi miết đến lồng ngực phập phồng khăn mùi soa

mây trắng lấp lối về khấp khởi.

LỮ THỊ MAI

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1791)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
10 Tháng Mười 20198:34 CH(Xem: 348)
Vô cùng thương tiếc Nhà thơ DU TỬ LÊ Tục danh Lê Cự Phách Pháp danh Tính Văn Sanh ngày 10 Tháng 11 Năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam, Việt Nam đã từ trần vào lúc 8:06 tối Thứ Hai, ngày 07/10/2019 tại Garden Grove, California, USA Hưởng thọ 77 tuổi.
10 Tháng Mười 20197:37 CH(Xem: 211)
Được tin buồn Thi sĩ DuTử Lê Lê Cự Phách Đã mệnh chung ngày 7/10/2019, tại Garden Grove, California. Hưởng thượng thọ 77 tuổi.
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 459)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 414)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 485)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 341)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 398)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 467)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 470)
Nhà bám theo đường, người bám phố / cộng sinh từ thuở lập điền / đất Sài Gòn không kiêu bạc / cho anh về bên em