- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,355,122

Vực Thẳm

26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 25718)

minhha_hl110_0_300x151_1Tôi xin phép viện trưởng nghỉ một tuần và để thuyết phục hơn tôi lấy lý do phải về quê lo ma chay cho ông chú ruột đã nuôi mình từ thuở nhỏ. Thoạt đầu viện trưởng còn lắc đầu xua tay nhưng qua một vài cuộc điện thoại ông cũng đành gật đầu. Tôi dự định đến đảo X chơi một vài hôm để lòng khuây khoả, hòn đảo này heo hút vắng người và điều đó thì thật lí tưởng cho tuýp người trầm lặng như tôi.

Tôi nói dối vợ rằng phải đi công chuyện ở miền Nam và có lẽ vì lời nói dối này mà nàng mua sắm đồ đạc rất cẩn thận, từ cái khăn mặt, gói bánh cho tới những vỉ thuốc. Tới đảo X phải mất một ngày thuyền nên ngay sáng hôm sau tôi đã khởi hành, trước khi đi vợ tôi còn dặn dò đủ thứ và kết thúc lời hỏi thăm bằng một cái ôm thắm thiết. Kì thực việc du ngoạn đâu đó chẳng phải việc tôi thích thú nhưng dù không muốn tôi vẫn phải làm ngược với sở thích của mình. Tôi cần nơi yên tĩnh.

Tối hôm đó tôi đặt chân lên đảo. Tiếng sóng biển vỗ oàm oạp vào vách đó, những con chim hải âu trắng tung cách liệng trên vòm trời xanh biếc và gió. Mùi gió biển mằn mặn áp vào mũi, chui vào mang tai tạo cho tôi cảm giác lạ lẫm. Có thể nói sao nhỉ, cái cảm giác này chắc rằng cũng giống như một chàng thuỷ thủ cưỡi trên ngọn sóng và hăm hở tìm kiếm, chinh phục những mảnh đất kì bí. Tôi đặt ba lô xuống, múa may một lát cho giãn gân giãn cốt, rồi thì tôi cởi giày ra ngồi trên vách đá và thả chân trần xuống biển. Không khí ở đây thật dễ chịu, thật khác hẳn chốn thị thành với những toà cao ốc sừng sững và những con người thanh lịch mang bộ não hồ ly. Tôi ăn bánh mỳ, thỉnh thoảng lại nhón một vài mẩu rồi thả xuống biển. Có những tiếng òng ọc ở đâu đó rồi thì có một vật nhớt nhát trườn qua kẽ ngón chân tôi rồi như một dự định từ trước nó ngoạm lấy mẩu bánh rồi biến mất. Tôi hất chân lên khiến những bọt nước bay tung toé và rồi tôi lại tiếp tục véo từng mẩu bánh thả xuống. 

- Xin hỏi đây có phải số máy bác sỹ Hà không ?

- Đúng rồi, xin hỏi ai đang đang gọi vậy ?

- Tôi là bác sỹ Kha ở bệnh viện Xanh Pôn, xin ông đến ngay. Con ông hiện đang trong cơn nguy kịch.

- ..............

Chiếc điện thoại rơi xuống, tôi hoang mang một lúc nhưng vẫn cố trấn tĩnh lại để đi tới bệnh viện. Đứa con trai của tôi, ngày hôm qua nó còn toe miệng ra cười, nói rằng sẽ mua cho tôi một bộ vét thật oách để mặc vào năm mới. Nó... Tôi sợ hãi và trong đầu tôi hình ảnh của nó, những hoài ức đẹp đẽ dồn dập hiện về. Chúng như tấm gương bị ném xuống đất, những miểng kính đồng loạt rơi lả xả ra khắp nơi. Miếng to, miếng bé. Tôi huơ huơ tay để gom lại số kính đang chạy dần ra khỏi trí nhớ của mình. Chúng bay ra xa, hễ bàn tay tôi chạm nhẹ vào là chúng lại tách ra thành những mảnh vụn khác và rồi như một quy trình đã định từ trước chúng lại bay ra....

Tôi gặp vợ tôi ở bệnh viện. Điều đầu tiên tôi nhìn thấy ở nàng là những giọt nước mắt. Nàng bao giờ cũng vậy, lúc nào cũng sướt mướt. Nhiều lần tôi đã phàn nàn với nàng vì điều này nhưng cuối cũng vẫn chẳng đi tới đâu. Những giọt nước mắt đó cứ lã chã rơi và thật kỳ diệu sao chúng đã lôi tôi ra khỏi cơn hoang mang, tôi là một bác sỹ có hạng và việc khiến người nhà bệnh nhân phải rơi lệ là điều chưa từng xảy ra. Tôi đặt hai tay vào vai nàng rồi gõ cửa phòng bệnh. Mấy y bác sỹ ở đây đều biết tới tôi nên khi vừa nhìn thấy họ đã vồ vập và giao quyền khám chữa chính cho tôi. " Anh ta uống thuốc ngủ tự tử. Ông xem thử có nên rửa ruột không ?". Nếu không phải đã chuẩn bị tâm lý từ trước thì chắc rằng giờ này tôi đã nằm quay đơ dưới sàn nhà, tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của nó mà tim như thóp lại. Tôi cùng mấy tay bác sỹ phụ tá bắt đầu xoa bóp, mùi thuốc sát trùng quen thuộc bỗng khiến tôi khó chịu.

Tất cả mọi thứ trước mắt tôi mờ hẳn đi khi nhận ra những viên thuốc ngủ đã hoàn toàn thấm vào tế bào. Tất cả mọi sự cứu chữa đều vô dụng. Đứa con tội nghiệp của tôi sẽ vĩnh viễn im lặng. Mấy bác sỹ giục tôi rửa ruột nhưng tôi xua tay.

- Vô dụng thôi. Thuốc ngủ đã ngấm hết.

Mấy bác sỹ gào lên mà không biết rằng người đau khổ nhất trong cái phòng khám bé tèo tẽo đó đang đứng trước mặt họ. Tôi đứng ở đó, thẫn thờ bất lực. Một bác sỹ nội- ngoại khoa có hạng từng khiến Thần Chết phải đổ mồ hôi cuối cùng đã thất bại. Tôi ôm mặt, giá như lúc này tôi có thể mít ướt như vợ tôi thì khoan khoái biết mấy. Ôi, y khoa hãy làm gì đi chứ ! Tại sao lại để chàng trai vô tội kia phải nằm đó. Tôi gào lên một tiếng, tôi lao tới từng bác sỹ, bấu chặt lấy vai rồi lay với tất cả sức lực của mình

- Làm ơn ! Xin bác sỹ hãy cứu con trai tôi.

- Tôi van ông đấy ! Dù mất bao nhiêu tiền cũng được. Xin hãy cứu lấy con tôi. Xin bác sỹ...

Đến khi tôi tỉnh lại thì lại một lần nữa nhìn thấy những giọt nước mắt khốn khổ của người vợ yêu quý. Nàng ôm quàng lấy tôi khiến khuôn mặt tôi dính nhèm nước " Anh đã tỉnh lại rồi, thật tốt quá !". Tôi lơ đễnh nhìn quanh thì thấy mình đang nằm ở phòng bệnh, sát cạnh giường tôi là một ông lão đứng tuổi đang loay hoay với bát cháu hành mà con dâu vừa múc ra từ cặp lồng. Tôi nhìn nàng, hỏi về thằng Khánh. Nàng im lặng, mặt cúi gằm xuống. Tôi hỏi lại nàng nhưng vẫn chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ đó. Tôi vùng dậy lay nàng thật mạnh và lặp lại câu hỏi đó. Sự im lặng, trời ơi tại sao căn phòng này chỉ có sự im lặng. Khi nhìn thấy giọt nước mắt của nàng khuôn mặt tôi trắng bệch lại, từng khớp xương như rụng ra và tôi dựa lưng vào góc tường, miệng liên tục gọi tên thằng Khánh.

Không khí căn phòng đặc nghẹt lại. Mùi cháo hành, mùi thuốc sát trùng, mùi khăn chiếu lâu ngày quện vào nhau biến thành một thứ mùi hăng hắc. Tôi nằm bệt ở góc giường, miệng cứ liên hồi gọi tên đứa con trai xấu số y như một kẻ điên.

Vợ chồng tôi đã gần 50, việc có thể sinh được đứa nữa là hoàn toàn không thể. Vậy là họ Trương tuyệt tự rồi. Tôi đã thành kẻ bất hiếu. Ngày đưa nó ra nghĩa trang tôi đã ở nhà, tôi không đủ can đảm để nhìn thấy người ta đưa thằng Khánh xuống mồ rồi lạnh lùng vốc từng nắm đất ném xuống. Những bức ảnh "nuy" quái gở mà tôi luôn cau có mỗi khi nhìn thấy giờ thật quý giá. Tôi gom tất cả bức ảnh của nó đặt vào một cuốn album rồi mỗi ngày ngắm nó thay cho thói quen xem đọc sách. Vợ tôi ngày càng ít nói, mỗi lần làm bếp nàng làm riêng một đĩa thịt gà kho rồi đặt ở chỗ mà Khánh thường ngày vẫn ngồi. Nàng lắc đầu, miệng chép khan. Bát thịt để vậy và ăn cơm xong vẫn còn. Chuyện này đã thành thói quen, kể cả khi có khách được mời tới ăn tối cùng. 

Hòn đảo này lớn thật, đi hết một ngày trời mà vẫn thấy đồi núi còn xa xa phía trước. Đảo này rất nhiều dừa và cũng thật may thuở bé tôi cũng là một đứa nghịch ngợm có tiếng nên việc leo trèo không quá khó khăn. Có điều tuổi tác cũng đã lớn nên cẩn thận là điều cấp thiết. Tôi bổ dừa, uống hết nước còn phần cùi thì lấy dao cạo ra rồi bóc ăn. Tôi lấy một nửa quả ốp lên đầu rồi hai tay giơ lên giả bộ hù doạ

- Lè... è ..è...è !

Chỉ có tiếng ậm ào của sóng biển. Tôi bỏ nửa quả dừa xuống, để mặc những giọt nước còn đọng lại dưới đáy chảy lỏng tỏng xuống đầu, xuống mặt. Tôi đã quên mất mình tới đây chỉ có một mình. Có tiếng cười đâu đó. Tôi quay ra sau lưng thì thấy hắn. Cái nụ cười nửa miệng đó thật đáng ghét, Tôi trừng mắt ném hai nửa quả dừa về phía hắn. Hai nửa quả dừa va cốp vào vách đá rồi lăn ra hai bên. Tôi ngồi dậy, đeo ba lô lên rồi thất thểu đi lên núi. " Chắc khung cảnh trên đó dễ chịu hơn" Tôi lầm nhầm. 

"Tôi đã điều tra kỹ. Thằng Khánh tự tử vì bị lừa" Viện trưởng kéo tôi vào quán cafe rồi thì thầm như đang tiết lộ việc quốc sự. Tôi hơi ngạc nhiên, hỏi lại thì thấy vẻ mặt ông nghiêm lại còn câu trả lời thì vẫn lặp lại. Thằng Khánh tự tử, điều này tôi biết nhưng từ lúc nó qua đời vì quá đau xót nên tôi đã không để tâm tới lý do. Viện trưởng ngó ngó nghiêng nghiêng rồi nói " Anh có biết cái người tên Reiko chứ ?"

Cái tên này tôi đã nghe ở đâu đó, tôi không nhớ rõ nhưng chắc chắn tôi đã từng nghe thấy. Tôi bắt trí nhớ của mình làm việc, người này là ai nhỉ ? Một người ngoại quốc thì liệu có thể là ai ? Tôi cố nhớ lại về hình ảnh một gã ngoại quốc cao lớn, mắt xanh với hàng tá lông trên cổ tay. Không có ai ? Tính tới giờ tôi mới chỉ đi Trung quốc, Lào mà cái tên này không thể có ở những đất nước đó. Tôi đem sự tò mò ra làm câu hỏi và khi nghe viện trưởng bỗng cau mày lại. Tôi có thể nhìn thấy trên khuôn mặt ục ịch kia hiện lên vẻ nghiêm túc. Vẻ mặt này tôi chỉ có thể nhìn thấy khi bệnh viện gặp trục trặc.

- Gã là người Việt gốc. Reiko là tên hắn tự đổi. Tên thật của gã là Xón.

Tôi ngã ngửa ra. Đây chính là lão chủ cửa hàng may mặc ở sát cạnh nhà tôi. Tuổi lão hơn tôi một chút. Thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà lão sửa gấu quần và lần nào lão cũng chỉ lấy một nửa tiền. Tôi thử hỏi lại cái tên tây ngoại quốc ra thì mới biết vài năm trở lại đây lão đã đầu cơ cho một cửa hàng buôn vàng cỡ bự và lấy Reiko làm tên gốc. Nhưng còn việc lão đã khiến đứa con yêu quý của tôi tự tự thì tôi không dám tin. Tính tình lão rất vui vẻ, ngay cả khi cầm dao chọc tiết gà lão cũng ray rứt thì những chuyện khủng khiếp như thế này càng không thể xảy ra.

- Cậu không tin à ? Tôi cũng không muốn tin.

Viện trưởng lấy một tờ báo đưa cho tôi. Trong đó có viết về thằng Khánh, báo ra ngày 12/5 tức là cách đây nửa tháng. Trong báo cơ quan điều tra đã phát hiện ra trong áo con tôi có một bản hợp đồng giả. Và người công khai báo với cơ quan điều tra lại chính là gã thợ may khả ái đó. Tôi vẫn chưa hoàn toàn tin và để xác nhận lại vụ việc tôi tới nhà lão Xón. Vẫn nụ cười nửa miệng quen thuộc đó nhưng tôi cảm thấy nó có vẻ gì là lạ. Và các bạn có biết chuyện gì đã xảy ra trong buổi trò chuyện đó không. Nếu ai đã từng vào rạp xem những bộ phim rùng rợn và giật mình vì những pha giật gân thì có thể hiểu được cảm giác của tôi. Lão Xón, không Reiko đã xác nhận tất cả. Đứa con trai đáng yêu đích thực đã bị y giăng lưới. 30 triệu - số tiền mà nó tích cóp từ những đồng ăn sáng thời học sinh và những đồng lương ít ỏi sau này đã lần lượt bốc cháy. Những gì mà Reiko nói hôm đó cho tới lúc chết tôi vẫn không thể quên được. Lão nói một lèo dài như tụng kinh nhưng tôi lại ghi nhớ hết, dù chỉ là một chữ " Tôi đã làm vậy đó. Tôi đã gián tiếp hại con ông đấy. Thằng khốn ! Mày có biết không, tao hận mày từ lâu rồi. Hai năm trước khi mẹ tao lên cơn đau tim, tao đã chuyển bà vào bệnh viện của mày. Tao đã năn nỉ, cầu cạnh mày và mày đã đồng ý. Nhưng tại sao lúc sau mày lại cử một thằng khác xuống. Mẹ cha! Lũ bác sỹ chó má chúng mày lương tâm chắc đã vứt xuống nhà xí rồi hả. Mẹ tao đã chết. Bà ấy chết, mày có biết tao đau khổ thế nào không? Tao đã thề phải khiến mày đau khổ hơn tao. Khi nghe tin con mày chết tao rất vui. Ha ! ha ! ha ! ha! Mày biết không ? Tao nhổ vào những giọt nước mắt của vợ chồng mày"

Tôi đấm Reiko một cái, lúc đó dầu tôi căng ra, những mạch máu chạy ngang dọc và toàn thân tôi cháy rực như một bó đuốc. Reiko vùng dậy, đấm tôi một cái khiến tôi chảy máu. Tôi hăng máu lao vào như con thú hoang, hai chúng tôi hết đấm, đá rồi lại cầm đồ đạc ném nhau. Mọi thứ trong căn phòng đổ vỡ hết còn tôi và Reiko thì mình mẩy bầm dập. Khi hàng xóm chạy vào can tôi vẫn không dừng lại, tôi đá mạnh khiến chiếc giày bay vào mặt gã. Y chửi một câu "thằng chó" rồi vùng lên nhưng bị anh bán thịt lực lưỡng ghìm chặt lại. Qua hôm đó tôi và Reiko nhìn nhau như kẻ thù, mấy anh tổ dân phố bảo nếu đánh nhau lần nữa thì sẽ nghiêm khắc kỷ luật. Tôi và y hễ giáp mặt là hai tay nắm lại rôm rốp còn ánh mắt thì gườm sắc như dã thú. Vợ tôi nói hãy bỏ qua vì dù gì trước đây tôi cũng gián tiếp hại chết mẹ hắn, hận thù mãi cũng chẳng ích gì. Tôi thương nàng nên chỉ ậm ừ cho qua. Lòng hận thù vẫn ngủ trong tôi và chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc đó là nó sẽ bùng lên như một ngọn đuốc.

Tôi và Reiko vẫn ngầm đấu tranh, cụ thể nhất là cứ hễ nhằm lúc 6h khi tôi đi làm về chuẩn bị xem ăn cơm thì y bật max volum kênh quảng cáo lòi dom, á sừng. Tôi chẳng để yên, mỗi lần con gái y về chơi tôi thuê một thằng nhóc bụi đời cầm chiếc rađio rồi đứng trước cổng nhà lão cả ngày. Trong chiếc rađio đó là nhạc đám ma, mỗi lần thấy lão hậm hực cầm gậy ra đuổi rồi lúc sau thằng nhóc đó lại quay lại và y lại chạy ra là tôi thấy lòng khoan khoái. Reiko biết tôi là chủ mưu nhưng lão cũng chẳng dám làm gì. Lão ném rác rưởi sang nhà tôi thì tôi thuê một đám trẻ con giả vờ đuổi nhau ném trứng thối nhưng kì thực là bao nhiêu quả căn nhà thơm tho của y hứng tuốt. 

Đảo X thế núi cheo leo hiểm trở, ngay cả việc đi lại nếu không cẩn thận cũng rất dễ ngã. Gió trên này mạnh và lạnh hơn. Nhưng điều tôi thích thú nhất là từ đây nhìn xuống dưới có thể thấy những ngọn sóng vỗ oàm oạp vào vách đá, có một vài chiếc thuyền chạy trên biển tạo thành một vệt đen dài.

Hôm nay là ngày thứ tư, mấy ngày qua ăn uống tạp nhạp, bạ đâu ngủ đấy nên tôi cảm thấy trong người khó chịu. Có lẽ chiều nay phải về thôi, vợ tôi chắc rất lo lắng. Tôi bảo đi sáu ngày nhưng trở về đột ngột chắc cũng không vấn đề gì. Tôi đứng ngược với hướng Đông nên khi nắng chiếu vào tôi cảm thấy toàn thân bỏng rát. Tôi đội cái mũ rộng vành mà trước đây viện trưởng đã tặng tôi khi sang thăm con gái ở Bắc Kinh.

Có tiếng gì đó. Tôi ngoảnh đi ngoảnh lại thấy chẳng có bóng người nào, nhưng rõ ràng là có âm thanh gì đó. Hình như nó đang lớn dần, tôi lướt mắt nhìn một lần nữa những cũng chẳng thấy ai. " Chắc là có ai đang đùa đây", tôi rùng mình khi nghĩ tới chuyện đâu đó có một người đang nằm dưới đất thở hổn hển, toàn thân người đó be bét máu và đứng trên người anh ta là một con đại bàng khổng lồ. Cái mỏ sắc như dao cạo kia mổ xuống, bao nhiêu lục phủ ngũ tạng phòi ra. Con đại bàng vẫy vẫy cánh, cúi đầu xuống rục mỏ vào ngực trái rồi "phụp" một tiếng nhẹ thênh quả tim đỏ tươi đang còn đập thùm thụp đã nằm trong cái kềm vạn năng kia. Người kia lắc lắc đầu, mắt trợn trừng, từng tia máu òng ọc phun lên. Con đại bàng nuốt chửng lấy quả tim rồi nhìn ra. Nó thấy tôi đang đứng gần đó và nó tung cánh, hai con mắt sắc lạnh kia bắt đầu tìm thấy một tấm bia mới.

Tôi giật mình một cái, hai tay đã ướt đẫm mồ hôi. Hòn đảo này hoang vu ít người qua lại, việc có dã thú hay không chẳng ai kiểm chứng. Tôi trấn an một hồi rồi gạt đi cái suy nghĩ ngớ ngẩn đó. Tôi lắng tai và lần này thì tôi đã nghe ra đó làmột lời kêu cứu.

- Ai vậy !

- Cứu...Tôi

- Anh ở đâu !

- Tôi bị rơi xuống vực...Làm ơn...Làm ơn...

Tôi bảo người đó hãy nói "A" thật nhiều để tôi có thể định vị. Người đó làm theo và rốt cuộc tôi đã lần ra được. Chỗ người đó rơi xuống khá hiểm trở, một vách núi gồ ghề. Trên đỉnh đặt một chiếc balô to đoạch, phía mõm núi thì bị nứt thành từng mảng, hẳn là anh ta đã ngớ ngẩn đứng trước mỏm núi để bắt chước các vị hiệp sỹ trong phim Trung Quốc. Tôi cởi balô đặt xuống rồi cẩn thận đi về phía mõm vực, cái điệp khúc " A " vẫn tiếp tục. Tôi dè dặt bước tới và ngó xuống. Đó là một người đàn ông gầy gầy, nhìn quần áo anh ta rách tả tơi mà thấy tội, vì mấy tán lá xoè ra che gần hết người anh ta nên tôi không rõ mặt mũi anh ta thế nào nhưng nghe giọng thì chắc cũng sát tầm như tôi. Anh ta cũng thật cao số khi lanh trí bám vào cành cây mọc ra từ vách núi. Nơi anh ta ngã xuống cách đỉnh vực khoảng hơn một mét.

- Tôi đang ở trên này ! Hãy đợi tôi, tôi sẽ đi bện dây leo để cứu anh

Giọng anh ta đứt quãng, chắc hẳn anh ta đã bị ngã xuống vực khá lâu rồi :

"Ấy Tro...ng ba lô... tôi có m....ột cuộ...n d...ây thừng, n...ó ở ngăn th...ứ b...a ở ngoài vào".

Tôi bảo anh ta cố gắng gượng rồi đi tới phía ba lô của anh ta. Ngoài chiếc dây thừng còn có một vài đồ nghề leo núi chuyên dụng. Tôi lấy chiếc dây thừng ra và đi tới phia mõm vực. Tôi hít một hơi căng đầy lồng ngực và lòng luôn tâm niệm rằng bằng mọi giá phải đưa được anh ta lên. Kiệt sức cũng được miễn là anh ta an toàn. Tôi đi tới, thả cuộn dây xuống thì vô tình cái cổ của anh ta thòi ra và diện mạo của anh ta xiên thẳng vào tròng mắt tôi. Ôi trời, không tin được. Có đánh chết tôi cũng không tin, giá nào đi nữa. Cái người mà tôi gọi là "anh chàng tội nghiệp" đó chính là Reiko. Tôi dụi mắt rồi lén nhìn xuống nhưng cái hình ảnh đáng sợ đó vẫn hiện ra.

- Anh gì ơi ! Chưa tìm thấy à ? Ngăn lớn nhất ấy !

Tôi lùi về phía sau, cuộn dây thừng rơi xuống đất. Kẻ khốn kiếp đó đang chờ tôi cầu cứu ư ? Thật sự ngớ ngẩn, một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Có lẽ tôi nên bỏ đi. Để mặc y cùng sự khẩn cầu bẩn thỉu đó. Tôi bỗng nhớ tới thằng Khánh, cuộc ẩu đả ngày hôm nào. Lòng căm thù, nó đang cháy lên và chiếm hữu toàn cơ thể tôi. Reiko, tên quái vật này bị thế này là rất đáng.

- Anh đâu rồi ! Hãy cứu tôi đi chứ ! Tôi van anh...

Tôi ngồi dậy, xách ba lô rồi đi ngược về phía vực thẳm. Lời kêu cứu khẩn thiết vang lên và hình như mỗi bước chân của tôi lại nặng dần. Chiếc balô cũng nặng lên. Tôi dừng lại, lúc này tôi cần một chuyên gia tư vấn. Tôi có nên cứu Reiko ? Cứu y thì...

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày đại lượng giứp đỡ khi y gặp đại nạn. Hận thù và bao dung không bao giờ có thể đánh đồng. Nó như hai cực Âm Dương. Tha thứ cho một kẻ mà ngay cả trong mơ mình cũng nguyền rủa thật khác xa việc bị ai đó bỏ nhầm ớt vào cafe hay giữa đêm khuya xuống nhà tắm và khi mở cửa ra thì thấy con trai mình đang trần truồng cùng một đứa con gái lạ.

Tiếng kêu cứu dứt dần và khàn đi rất mau. Tôi quay đi, tiếng bước chân lặng lẽ trượt trên những mõm đá gồ ghề. " Cứ..u t..ôi v..ới ! Cứ..u tôi! Xin... " 

Sợi dây thừng rơi xuống, Reiko mừng rỡ nắm lấy nó. Sợi thừng căng ra theo từng nhịp kéo. Y nghiến răng, hai tay nắm chặt lấy, hai chân đạp vào vách đá, cheo leo một hồi. Ánh mặt trời hắt vào khiến toàn thân Reiko ướt sũng. Sợi dây ngắn dần lại và sau cùng thì tôi cũng đã hoàn thành cái nhiệm vụ ngớ ngẩn này.

- Cám ơ....

Reiko chỉ nói tới đó, y nhìn tôi hai mắt trợn ngược như cá chết. Cái bàn tay vừa định giơ ra bỗng run lên từng chập. Nhanh như một ánh sao y quay lưng lại và đẩy cái thân thể gầy gò xuống vực thẳm.

Tiếng gió rít mạnh từng chập, nắng dịu đi và hình như mặt trời bắt đầu lặn.

MINH HÀ
Hà Nội 4.6.2010

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 461)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 529)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 451)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
28 Tháng Tám 20193:20 CH(Xem: 557)
Ở đây, tất cả nhân viên, dù là người địa phương tình nguyện đến làm việc, hay nhân viên chính thức, đều mặc cùng một bộ đồng phục màu xám, áo vest xám, váy đầm hình chữ A màu xám, áo chemise lụa trắng bên trong. Trắng và xám. Đó là 2 màu chủ đạo sau buổi sáng 5.46' ngày 17 tháng 1 năm 1995.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 899)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 1001)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 1204)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 988)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 1091)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1207)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.