- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,618

THƠ SỸ LIÊM

23 Tháng Ba 20163:10 CH(Xem: 10257)

 

 

sy liem 2016
Nhà thơ Sỹ Liêm - SG 2016

 



LTS: Sỹ Liêm là văn hữu của Hợp Lưu từ những năm đầu tiên của tạp chí vào thập niên 90.

Sỹ Liêm hiện sống tại Sài Gòn sau thời gian định cư ở Paris, Pháp quốc.

Anh đã có nhiều tác phẩm thơ văn được xuất bản trong nước và hải ngoại.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của Sỹ Liêm như những tặng vật của  mùa xuân 2016.

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

THÈM…

Tôi muốn nhiều khi bỏ cuộc chơi
Đi tìm tận chốn quạnh hiu đời
Một riêng nơi rất mình cô lẻ
Lẳng lặng con thuyền giữa biển khơi

Tôi thất lạc tôi mất bến bờ
Hành trang duy nhất một nàng thơ 
Gió mây trăng khuất ngàn năm tủi
Vần lệ sầu gieo điệu lững lờ

Tôi thèm trở lại phút đầu tiên
Cái thưở chưa nghe tiếng đã ghiền
Chưa nhìn đã thấy trong sâu thẳm
Đôi mắt mòn trông ánh khải huyền

Tôi thèm tha thiết cánh môi hôn
Đủ chữa dùm tôi dịu nỗi buồn
Chỉ cần khe khẻ theo làn gió
Cũng đã hồn run đến dại cuồng

Tôi thèm ghê gớm một bàn tay
Níu lại dùm tôi những tháng ngày
Yêu thương trong tứ tình vô lượng
Hỉ xả từ bi chốn Phật đài

Tôi thèm dữ dội một con tim
Vá lại vết thương những nổi niềm
Nhiều đêm gục đầu ôm hai gối
Gào nén vào trong huyết lệ kiềm

Tôi thèm khao khát một tình yêu
Hơn nửa đời hư chỉ một điều
Ngón tay trỏ thẳng lên thề thốt
Không bỏ rơi nhau tuổi xế chiều

Tôi thèm quá đỗi một mùi hương
Ngực áp tìm hơi hướm lạ thường
Lẫn trong chăn gối mùi ân ái
Trên mỗi đêm trường mỗi khắc thương

Tôi thèm ve vuốt đến vô biên
Từng thớ thịt da đến mọi miền
Lời yêu thỏ thẻ cong từng lóng
Hừng hực trên mười ngón lửa thiêng

Tôi thèm chừng ấy những chiêm bao
Những chuyện thần tiên, những nhiệm màu
Bởi tôi vĩnh viễn là con trẻ
Nên cứ thèm sao chuyện ngọt ngào

Cả đời truy đuổi tận giấc mơ
Chỉ thấy chung quanh lạnh hững hờ :
Nhiều khi nghĩ lại mình như giấy
Có viết gì lên cũng bụi mờ.

SỸ LIÊM

 

 

ĐÃ NGHE GAI NHỌN TRÊN TỪNG CUỐNG VUI

 

Tự thân lượm cái vỡ òa
Cô đơn cúi xuống lệ nhòe nhoẹt tay
Cây đời cong buốt lệch vai
Lá non nằm dưới đế giày mục đau

 

Chưa đầy nửa cõi chiêm bao
Đã nghe thú dữ xôn xao gọi rừng
Tỉnh dậy sau góc ngủ từng
Thấy trong mộng thực lưng chừng giấc nghiêng

 

Thác ngàn tặng suối oan khiên
Hạt gieo những nỗi niềm riêng phấn sầu
Đường người lạnh lẽo kinh cầu
Hư danh niệm chú nát nhàu tâm can

 

Núp sau cánh cổng thiên đàng
Dậy mùi địa phủ kinh hoàng hôi tanh
Giọng cười ác quỷ nhe nanh
Thiên thần ỉm tiếng trời xanh lặng nhìn

 

Cúi tìm dấu vết nhân sinh
Nhìn quanh lưng đất yêu tinh dậy mùa
Hoa đời nở đóa ganh đua
Yêu thương yểm mặt lá bùa dửng dưng

 

Chồi non chưa kịp hé mừng
Đã nghe gai nhọn trên từng cuống vui
Thơ ta nhức nhối ngậm ngùi
Trăm năm vần điệu ngủ vùi chênh chao.

SỸ LIÊM

 

THƠ TA LỤC BÁT LỤC NỒI

 

Thơ ta lục bát lục nồi

Lục xoong, lục chảo, lục đòi trăm năm

Vần bằng ta nấu hôi tanh

Vần T trắc ẩn uốn quanh cổng chùa

 

Sự đời tám món cay chua

Tình, tiền, tù, tội, thắng, thua, tử, tù

Thế gian trừng mắt giả mù

Lần tay chuỗi hạt miệng trù Nam Mô

 

Ta về cắt mãnh khăn sô

Đem dâng cửa Phật lau khô Chúa Trời

Thơ ta lục bát, lục đời

Lục tung thế sự rã rời Ba Căn

 

Bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng

Bằng bằng, sắc sắc, bằng bằng, sắc không !

 

SỸ LIÊM

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1763)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
10 Tháng Mười 20198:34 CH(Xem: 268)
Vô cùng thương tiếc Nhà thơ DU TỬ LÊ Tục danh Lê Cự Phách Pháp danh Tính Văn Sanh ngày 10 Tháng 11 Năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam, Việt Nam đã từ trần vào lúc 8:06 tối Thứ Hai, ngày 07/10/2019 tại Garden Grove, California, USA Hưởng thọ 77 tuổi.
10 Tháng Mười 20197:37 CH(Xem: 134)
Được tin buồn Thi sĩ DuTử Lê Lê Cự Phách Đã mệnh chung ngày 7/10/2019, tại Garden Grove, California. Hưởng thượng thọ 77 tuổi.
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 402)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 366)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 429)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 313)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 380)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 441)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 451)
Nhà bám theo đường, người bám phố / cộng sinh từ thuở lập điền / đất Sài Gòn không kiêu bạc / cho anh về bên em